Chương 113: Chương 4.28 - "Điểm yếu" của Emilia
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~16 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 4: Con Rắn Thị Trấn Sunny 28 - "Điểm yếu" của Emilia
"Chi phí à... Dạo gần đây tôi cũng đang kẹt tiền..."
Banning lôi cái túi tiền lép kẹp ra nhìn thoáng qua. Hành động này ngay lập tức mang đến cho Emilia một dự cảm chẳng lành.
Vốn dĩ túi tiền của cô đã eo hẹp rồi, tên này không định "sư tử ngoạm" chứ?
"Hay thế này đi, tôi dùng hai cuốn sách này để gán nợ tiền mua sách dược tề, thế nào?"
Banning lấy ra từ trong hành trang hai cuốn sách mới toanh, đưa cho Emilia kiểm tra.
Emilia vừa liếc mắt đã nhận ra ngay chuỗi xích quấn quanh hai cuốn sách, đó là loại xích chỉ dùng cho sách ma pháp!
Điều khiến Emilia kích động hơn cả là sợi xích buộc quanh hai cuốn sách kia lại có màu bạc!
Sợi xích màu bạc đồng nghĩa với việc, hai cuốn sách này bét nhất cũng phải là sách ma pháp bậc 3!
【Không... Không thể nào? 】 Emilia hai tay run rẩy đón lấy sách. Trọng lượng nặng trĩu cùng với mùi hương đặc trưng của giấy sách khiến cô có lúc ngỡ mình đang nằm mơ.
"Ma pháp hệ Hỏa bậc 3 - Liệt diễm chi tường... Ma pháp hệ Hỏa bậc 3 - Hỏa diễm chi trụ...!"
Emilia cảm thấy mình sắp mất đi ý thức tới nơi.
Chẳng phải đây chính là hai cuốn sách mà suốt hai năm qua cô ngày đêm mong mỏi sao!!
Hơn nữa, tổng cộng hai cuốn sách này có giá lên tới 300 đồng bạc! Số tiền đó thừa sức mua mấy chục cuốn sách dược tề!!
"Sao thế, không đủ à?"
Sự im lặng quá lâu của Emilia khiến Banning đặt câu hỏi.
——【Sao có thể không đủ được... Cái này đưa quá tay rồi...! 】
"Không... Không phải không đủ..."
Emilia cố gắng kìm nén sự náo động trong lòng. Cô tự nhủ với bản thân phải bình tĩnh lại, trên đời này làm gì có chuyện sung rụng vào miệng, sẽ không có chuyện tốt vô cớ như vậy.
Emilia nghi ngờ có thể sách có vấn đề, liền kiểm tra cẩn thận một lượt. Kết quả cô lại phát hiện, không những đây là hai cuốn sách mới cứng chưa từng được truyền ma lực vào, mà còn được bảo quản trong tình trạng cực kỳ tốt, không một tì vết, hệt như vừa được lấy xuống từ trên giá sách của tiệm sách vậy!
Emilia thực sự sắp ngất đi rồi, sao cô lại có thể gặp được may mắn lớn lao như vậy!
Thế nhưng, một chút lương tri còn sót lại nhắc nhở Emilia, cô không thể nhận lấy hai cuốn sách này, bởi làm vậy là đang lợi dụng Banning, lương tâm cô sẽ cắn rứt.
"Hai cuốn sách này quá quý giá, tôi không thể nhận được... Sách dược tề tôi sẽ giúp ngài tìm, còn chi phí, ngài cứ nợ, đợi khi nào có tiền mặt thì trả tôi sau cũng được. Dạo này tôi hơi kẹt tiền, mong ngài thu xếp tiền sớm giúp."
Emilia gần như ép bản thân phải nói ra những lời này.
Tuy nhiên, điều khiến cô kinh ngạc là, Banning lại cứ khăng khăng bắt cô phải lấy món hời này.
"Không cần, phiền phức lắm. Hai cuốn sách này tôi đã cho cô rồi thì cô cứ nhận đi. Nếu giá trị của chúng vượt quá số tiền mua sách dược tề, thì sau này tôi có mua gì khác sẽ nhờ cô giúp tiếp."
"Kh-Không được, sao tôi có thể nhận..."
"Nếu cô không nhận, tôi sẽ đốt hai cuốn sách này đi. Nghề nghiệp chiến đấu của tôi không phải là ma pháp sư, mang theo chúng thật gai mắt."
Banning nói đoạn rút viên đá đánh lửa ra. Hành động này đã dọa Emilia một phen, cô vội vàng ôm luôn hai cuốn sách vào lòng.
Cô đã ngày đêm nhung nhớ hai cuốn sách này suốt hai năm trời!
Nếu không phải vì không có tiền, cô đã mua chúng từ lâu rồi. Sao cô có thể trơ mắt nhìn chúng bị Banning đem đi thiêu rụi chứ!
"Thế mới đúng chứ, nhận sớm ngay từ đầu có phải xong không?"
Banning cười khẩy một tiếng, cất đá đánh lửa đi, rồi chuẩn bị cất bước rời đi.
"Emilia, sáng mai cô mang cuốn sách dược tề nhập môn đến chỗ tôi ở nhé. Tôi ở quán trọ đối diện Công hội Nhiệm vụ của các cô. Cô hỏi bà chủ quán, bà ấy sẽ chỉ phòng tôi cho cô."
Nói xong, Banning bước đi với vẻ phong trần phóng khoáng.
Còn Emilia, cô đang ôm chặt hai cuốn sách ma pháp vào lòng, cảm nhận sự mãn nguyện từ tận sâu tâm hồn.
Cô cảm thấy trái tim mình giờ phút này đã được lấp đầy bởi hạnh phúc, không thể chứa thêm bất cứ thứ gì khác nữa.
Cho dù Banning vừa dùng giọng điệu ra lệnh bắt cô sáng mai phải làm cái này cái kia, cô tạm thời vẫn cảm thấy có thể chấp nhận được.
Trên khuôn mặt thiếu nữ, nụ cười rạng rỡ hiếm hoi đã lại chớm nở.
· · ━━━━━━━━━ 〖Lịch Ngục Tinh〗 〖Ngày 17 tháng 6 năm 187〗 〖7 giờ 35 phút sáng〗 〖Đếm ngược cái chết từ lời tỏ tình còn lại: 3 ngày〗 ━━━━━━━━━ Hôm nay Emilia dậy từ rất sớm, mục đích là để đi mua sách dược tề rồi mang qua cho cái gã Banning đáng ghét kia trước giờ làm việc tại Công hội Nhiệm vụ.
May mắn là sách dược tề không khó mua, loại nhập môn cũng rẻ, một cuốn chỉ khoảng 1, 2 đồng bạc.
Emilia nhanh chóng chọn được một cuốn ưng ý, rồi vội vàng chạy tới quán trọ đối diện Công hội Nhiệm vụ.
Trước khi bước vào nhà trọ, Emilia chú ý thấy số lượng những chú cáo nhỏ màu vàng trên bức tường ngoài đã tăng thêm một con, nên không kìm được mà đứng ngắm nghía một lúc.
Emilia không biết những chú cáo vàng này xuất hiện từ khi nào, nhưng mấy ngày gần đây khi tâm trạng cô đang tệ, hoàn toàn nhờ có những nụ cười của chúng mới giúp cô bình tâm lại để tiếp tục công việc và cuộc sống.
——【Người làm ra những chú cáo nhỏ này, chắc hẳn cũng là một người tốt bụng. 】 · Emilia dễ dàng hỏi được phòng của Banning từ bà chủ nhà trọ, rồi tiến đến gõ cửa.
"Ngài Banning, tôi là Emilia, tôi mang sách đến cho ngài."
"Vào đi, cửa không khóa."
Trước khi bước vào phòng, Emilia không thể ngờ mình sẽ nhìn thấy cảnh tượng không nên nhìn.
Một cô gái bước vào phòng của một chàng trai, thì có thể nhìn thấy cái gì chứ?
Nhưng ngay khi bước chân vào phòng, Emilia lập tức đỏ bừng mặt, vội quay lưng đi.
"Ng-Ngài, sao ngài không mặc đồ vậy!"
"Chỉ là cởi trần thôi mà, có gì mà cô phải hốt hoảng như vậy?"
Sự dửng dưng của Banning trái ngược hoàn toàn với sự e thẹn của Emilia.
Nghe Banning nói vậy, bản thân Emilia cũng tự nhủ: "Đúng vậy, chỉ là cởi trần thôi mà. Đám thợ săn trong Công hội cởi trần đầy ra đấy, mình đang xấu hổ cái gì chứ?"
Thế là, Emilia quay người lại.
Rồi sau đó, cô nhìn thấy những khối cơ bắp rắn rỏi lộ ra của Banning đang tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng ban mai.
Rõ ràng lúc mặc quần áo trông Banning khá mỏng manh, nhưng khi cởi ra, cơ bắp trên người anh lại cực kỳ sắc nét.
Anh không chỉ có đôi tay săn chắc, khuôn ngực nở nang, mà những đường nét cơ bụng còn khiến Emilia không thể rời mắt, cứ xuôi theo những đường nét ấy mà ánh mắt cô bất giác lướt dần xuống dưới...
"Này, nhìn đi đâu đấy."
Banning đột nhiên đưa tay che khuất tầm nhìn của Emilia, làm cô giật thót mình.
"Đ-Đâu có, tôi đâu có nhìn."
Emilia chột dạ dúi cuốn sách dược tề vào tay Banning, đầu óc vẫn còn hơi chếnh choáng.
Chẳng hiểu sao... cơ thể của tên Banning này lại có sức hút khiến người ta mê mẩn đến vậy.
"Công thức chế tạo và phương pháp điều chế dược tề giải độc sơ cấp..."
Banning đọc tên cuốn sách dược tề, sau đó ngồi xuống một góc lật xem.
Emilia nhất thời không biết nên làm gì, nhưng lại không dám nhìn về phía Banning nữa, bèn đi loanh quanh trong phòng.
Đi loanh quanh một hồi, ánh mắt Emilia dừng lại trên chiếc bàn, bởi cô nhìn thấy một chú cáo nhỏ màu vàng mới làm được một nửa đặt ở đó.
——【Sao có thể...? 】 Emilia không dám tin vào mắt mình. Cô bước nhanh tới bên cửa sổ nhìn ra bức tường bên ngoài. Ngay sau đó, cô trông thấy toàn bộ những chú cáo nhỏ màu vàng đáng yêu kia, tất cả đều được dán trên bức tường ngoài của căn phòng này.
Chẳng lẽ, tất cả những chú cáo vàng này đều do một tay Banning làm ra?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn