Chương 482: Tình Huống Nguy Cấp
Giải Nghệ Thì Để Sau Khi Chết Đi · Calibus · 868 chương · ~21 phút đọc · Tạo 12/08/2026
Toàn chương Tôi hiện đang rơi vào một tình huống cực kỳ nguy cấp.
Cuộc sống chung với Lucy cũng đã trôi qua được một tuần.
Dần dần giữa chúng tôi đã có sự phân chia vai trò. Vì ngôi nhà quá rộng nên việc dọn dẹp được ấn định vào cuối tuần cho tất cả mọi người, nếu vẫn không xuể thì chúng tôi sẽ thuê người giúp việc.
Hầu hết các streamer toàn thời gian có thu nhập ổn định đều làm như vậy.
À, dĩ nhiên không phải là chắc chắn sẽ thuê, mà chúng tôi sẽ theo dõi tình hình trong khoảng hai tháng rồi mới quyết định.
Dù thường thì những người giúp việc sẽ rất kín tiếng, nhưng chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Với tính chất công việc của mình, chúng tôi muốn hạn chế tối đa sự viếng thăm của người lạ.
À! Suýt nữa thì quên, thứ Ba tới Miho sẽ ghé thăm để ăn mừng tân gia.
Suốt thời gian qua chỉ có Miho là tôi chưa được gặp trực tiếp, cảm giác cứ như có chút khoảng cách vậy.
Liệu lần này có giải tỏa được không nhỉ?
Và thật lòng thì tôi cũng rất tò mò về "Thuốc đỏ" của Miho.
Hù! Đúng là bản năng của một kẻ nghiện diễn đàn mà.
Đã là Vtuber thì làm sao mà cưỡng lại được sự tò mò về nhan sắc thật chứ.
Không chỉ tôi, mà cả Lucy và Mayo dường như cũng đang rất tò mò.
Hay là hôm đó làm một buổi phát sóng di động ngắn để cả nhóm cùng hợp tác nhỉ?
Dù sao cũng là ngày hiếm hoi mọi người tụ họp trực tiếp.
Hiện tại vẫn chưa có kế hoạch cụ thể.
Dạo này tôi quá bận rộn và có nhiều thứ phải suy nghĩ nên đầu óc cứ rối bời cả lên.
Dù sao thì chuyện dọn dẹp là như vậy, còn bàn ăn của chúng tôi thì dường như đã bị Lucy chiếm lĩnh.
Vốn dĩ tôi và Lucy định thay phiên nhau nấu, nhưng vì tôi đi làm muộn vài lần do bận phát sóng nên Lucy đã mặc định đảm nhận luôn vị trí này.
Chuyện này thật là ngại quá đi.
Nếu ai không biết lại tưởng tôi cố tình đi muộn để được ăn cơm do chính tay Lucy nấu mất.
Đây hoàn toàn là hiểu lầm nhé.
Dĩ nhiên, Lucy nấu ăn ngon hơn một kẻ có 5 năm kinh nghiệm sống một mình như tôi, và thỉnh thoảng nhìn hình ảnh cô ấy đeo tạp dề trong bếp tôi cũng thấy xao xuyến, trông cứ như một thục nữ đoan trang, một người vợ hiền dâu thảo vậy, nhìn thôi cũng thấy hạnh phúc, nhưng tôi tuyệt đối không hề bày ra âm mưu đó đâu.
Tôi luôn chơi đẹp mà.
Và thực tế thì việc đảm nhận nấu nướng cũng không quá vất vả.
Tôi và Lucy thường ăn sáng đơn giản với salad, còn Mayo thì toàn ngủ dậy muộn nên bỏ bữa luôn.
Bữa tối thì ai nấy đều bận phát sóng nên thường ăn đồ ăn nhanh cho qua bữa.
Vì vậy, bữa ăn mà Lucy tự tay chuẩn bị thường chỉ là bữa trưa.
Dĩ nhiên đó cũng là một công việc tốn sức, nhưng tầm này thì coi như cân bằng với các công việc khác rồi.
"Ăn ngon lắm đó nha. Chị Lucy mà dùng mayonnaise khéo hơn nữa thì đúng là ứng cử viên số một cho vị trí làm vợ luôn đó nha. Đây là lời khuyên quý báu của Mayo đó nha."
"Đừng có nói nhảm nữa, mau đeo găng tay cao su vào đi."
"Hừm! Mayo là Kim Cương 2 đó nha. Việc này phải để hạng Kim Cương 4 làm mới đúng đó nha. Rất hợp với một đi rừng vùng Yeti đó nha."
"Từ mai muốn ăn cơm trộn tương ớt không?"
"... Đây là ngược đãi trẻ vị thành niên đó nha. Ngón tay quý giá để leo Thách Đấu của Mayo đang bị bóc lột đó nha."
"Ừ Cái đồ bị loại từ vòng 8 đội Đại chiến Diệt Vong"
"Cứ chờ đấy đó nha. Đại chiến Diệt Vong lần tới Mayo sẽ vô địch cho xem."
"Rồi rồi, biết rồi, mau rửa bát đi."
Ngay khi bữa ăn kết thúc, tôi tóm lấy cổ áo Mayo khi con bé định lẻn về phòng, bắt nó đeo găng tay cao su để rửa bát.
Ai đó đã nấu ăn thì người ăn xong phải rửa bát, đó là phép lịch sự tối thiểu.
Dù ngoài miệng càu nhàu nhưng dường như Mayo cũng cảm thấy mình có nhiệm vụ nên làm việc khá chăm chỉ.
Hì hì, cứ từ từ huấn luyện rồi sau này bắt nó đi đổ rác luôn.
Hả? Mọi người hỏi tôi làm gì á?
Dĩ nhiên tôi cũng có công việc được giao chứ.
Đó chính là giặt đồ.
Và đây chính là lý do khiến tôi đang bị thử thách lòng kiên nhẫn.
Vốn dĩ chuyện giặt đồ là việc ai nấy tự làm.
Nhưng vì mọi người đều đã nhận một công việc nên tôi cũng thấy ngại, đành phải xung phong nhận việc này.
Thế nhưng, sau khi nhận việc và suy nghĩ kỹ lại thì... mọi người biết đấy.
Nói sao nhỉ, chính là đồ lót ấy, hừm hừm!
Tôi xin khẳng định lại một lần nữa là tôi tuyệt đối không có bất kỳ ý đồ bất chính nào.
Lần giặt đồ đầu tiên sau hai ngày chuyển nhà, mọi người đều tự giác lấy đồ lót ra khỏi giỏ đồ giặt nên tôi cũng thấy yên tâm phần nào.
Tôi cứ nghĩ vì cùng giới tính nên cũng thấy ngại, chắc họ sẽ tự giặt tay đồ lót của mình thôi.
Thế nhưng, chính là hôm nay.
Khi tôi vào phòng giặt để chuẩn bị giặt đồ.
Chẳng phải có một bộ đồ lót màu đỏ cực kỳ gợi cảm, thứ mà tuyệt đối không thể là của tôi, đang nằm chình ình ở đó sao.
Tôi bàng hoàng. Tôi thực sự bàng hoàng.
Vì đây là tình huống cực kỳ quan trọng nên tôi phải nhấn mạnh hai lần.
Không, Lucy ơi là Lucy.
Bảo là FA từ trong trứng nước mà lại mặc đồ lót thiết kế táo bạo thế này sao?
Tôi cảm giác mình sắp hắc hóa đến nơi rồi.
Đầu óc tôi rối bời.
Vừa thấy cực kỳ ngượng ngùng vừa thấy cảm giác hắc hóa đang trỗi dậy.
Không phải chứ? Tôi tin tưởng Lucy nhà mình mà.
Nhưng ngoài tôi ra thì lũ đàn ông khác đều là sói cả, nên lát nữa khi Lucy xuống chuẩn bị bữa trưa, tôi phải lẻn vào phòng cô ấy kiểm tra lịch sử chat Discord mới được.
Đừng có hiểu lầm nhé.
Tôi không có lấy 1% ý đồ bất chính nào đâu, đây hoàn toàn là tấm lòng trong sáng muốn ngăn chặn lũ sâu bọ tiếp cận Lucy thôi.
Đúng lúc đó, một tiếng động nhỏ vang lên phía sau, Mayo xuất hiện và chỉ tay vào tôi.
"Chị Seo-ah, không ngờ chị lại là hạng người như thế, đúng là đồ biến thái đó nha. Chị đang cầm đồ lót làm cái gì thế hả."
"Ơ? À, không phải, chuyện là."
"Không phải cái gì mà không phải đó nha. Mayo đã thấy hết rồi đó nha. Mayo sốc lắm luôn đó nha."
"Không, nghe chị nói đã. Không phải như em nghĩ đâu mà."
Tôi hoàn toàn hoảng loạn.
Vì quá sốc nên tôi không hề nhận ra Mayo đã vào phòng giặt từ lúc nào.
Thế là bị bắt quả tang ngay tại trận khi đang cầm bộ đồ lót trên tay.
Tang chứng vật chứng rành rành không chối vào đâu được.
Trong đầu tôi tự động tái hiện lại những chuyện sau đó.
Mayo sẽ chạy đi mách lẻo, và Lucy khi biết sự thật sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ rồi mắng nhiếc...
"Có khi thế cũng không tệ? Hự! Không phải cái này."
Phải tỉnh táo lại thôi.
Phải tìm cách vượt qua cơn nguy kịch này.
Liệu nói dối là đang định bỏ vào máy giặt thì có tin được không?
Ngay khoảnh khắc tim tôi đập thình thịch như muốn rớt ra ngoài.
Mayo khịt mũi một cái rồi nói bằng giọng kiêu ngạo.
"Nếu đã bị mê hoặc bởi bộ đồ lót sexy của Mayo thì cứ thành thật mà nói ra đi đó nha. Chị Lucy lúc đi mua sắm cùng cũng ghen tị nên đã ngăn cản mấy lần đó nha. Tất cả là vì Mayo quá sexy nên mới xảy ra chuyện này đó nha."
"...?"
Tôi đứng hình, nhìn chằm chằm vào cái mũi đang hếch lên của Mayo rồi lại nhìn bộ đồ lót màu đỏ gợi cảm trên tay.
Vậy ra cái này... là của Mayo sao?
Vút-!
Theo bản năng, tôi ném trả nó vào giỏ đồ giặt rồi hét lên.
"Này! Đồ lót thì tự đi mà giặt. Với lại cái đồ nhóc con nứt mắt ra mà bày đặt mặc đồ lót gợi cảm thế này à. Mặc mấy cái có hình gấu với thỏ đi cho chị nhờ."
"...."
Á?! Hình như mình hơi quá lời rồi?
Nhưng đã quá muộn.
Mayo òa khóc nức nở, mắng tôi là mụ phù thủy rồi chạy biến lên tầng hai.
Tôi vội vàng đuổi theo nhưng Lucy đã nghe thấy tiếng khóc và chạy ra ôm lấy Mayo để dỗ dành.
Cái con bé Mayo kia, nó đang ra sức rúc vào lòng Lucy một cách đầy gian xảo.
Tôi định chỉ trích hành động đó nhưng ánh mắt nghiêm khắc của Lucy nhìn về phía này khiến tôi không thể mở miệng.
Không, chính tôi cũng bị tổn thương bởi bộ đồ lót gợi cảm của Mayo mà.
Không ai an ủi tôi sao?
Ơ kìa, cái con bé kia, nó vừa liếc nhìn tôi vừa thè lưỡi trêu tức sao?
"Seo-ah à. Em là chị thì phải biết nhường nhịn em chứ. Mayo cũng không được hỗn với chị như thế. Biết chưa? Hai người làm hòa đi."
"...."
"...."
"Nhanh lên!"
Trước khi ánh mắt của Lucy trở nên sắc lẹm hơn, tôi và Mayo buộc phải tiến lại gần và bắt tay làm hòa.
Vì một khi Lucy thực sự nổi giận thì đáng sợ lắm, nên không còn cách nào khác.
Hai chúng tôi nắm tay nhau.
Nhưng trái ngược với nụ cười gượng gạo trên môi, ánh mắt chúng tôi đang giao chiến cực kỳ gay gắt.
- Cái đồ đi rừng hạng Kim Cương rách vùng Yeti.
- Cái đồ bánh bao xẹp lép, cơ thể trẻ con.
Nếu dịch ánh mắt của chúng tôi ra thì đại khái là như vậy.
Hừ hừ! Nhưng đây là cuộc chiến tâm lý mà tôi chắc chắn thắng.
Bản chất con người là luôn bị tổn thương bởi sự thật mà.
Tôi là một cao thủ có thể thoát khỏi vùng Yeti bất cứ lúc nào, nên chẳng việc gì phải cáu vì mấy lời đó.
Nhưng điều nực cười là Mayo cũng thế.
Không biết con bé có thực sự tin là mình vẫn còn đang trong tuổi dậy thì không, mà nó cứ ném cho tôi cái nhìn đầy thách thức như thể một ngày nào đó sẽ đè bẹp tôi vậy.
Không, dậy thì hay gì đi nữa thì Mayo à.
Về mặt di truyền là em đã thua chị ngay từ đầu rồi.
Em có biết giữa chúng ta có bao nhiêu chữ cái tiếng Anh không?
Từ AA cho đến ít nhất là D đấy...
"Rồi, ai về việc nấy đi, chiều còn chuẩn bị phát sóng nữa. Giải tán" Lucy ngây thơ tin vào màn làm hòa của chúng tôi, vẫy tay ra hiệu cho mỗi người về phòng mình.
Và ngay khi Lucy vừa vào phòng, ánh mắt chúng tôi lại chạm nhau một lần nữa ở hành lang.
Hả! Đúng là thời thế đảo điên.
Cái đồ nhóc con đầu chưa sạch tóc mà đã mặc đồ lót gợi cảm thế sao?
Đó là một ngày bình thường như bao ngày khác tại V-Live House.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn