Chương 900: Chương 893: Đại hoạ cận kề (3)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 36 [893] Đại hoạ cận kề (3) Vương quốc Bekros là quốc gia có diện tích nhỏ nhất trong số 10 vương quốc hải đảo.
Dân số sống trên đảo khoảng 2 triệu người, ngành ngư nghiệp phát triển và là một nơi mang đậm bầu không khí thư thái của phương Nam.
Và tại làng Ar-Ar ở phía Đông Nam hòn đảo đó, Shirone đã tỉnh giấc sau một giấc ngủ dễ chịu.
"Ư hưm."
Ánh nắng ấm áp và tiếng sóng biển rì rào như đang thổi bùng sức sống vào cơ thể mệt mỏi.
"Ngủ ngon thật đấy."
Ngay khoảnh khắc lầm bầm câu đó, Shirone sực nhận ra điều gì đó bèn bật dậy.
"Cái gì vậy!"
Không hiểu nổi.
"Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra thế này!"
Rời khỏi giường và mở cửa ra, những đứa trẻ có làn da màu đồng đang chơi bóng bèn dừng lại và vẫy tay.
"Anh Shirone, anh dậy rồi à?"
Biển cả sủi bọt trắng xóa chỉ cần nhìn thôi cũng thấy lòng nhẹ nhõm, nhưng đầu óc cậu thì ngày càng rối rắm.
'Lại là ở đây.'
Sau khi gặp Fermi ở lục địa phía Nam, cậu đã băng qua 10 vương quốc hải đảo để trở về Tháp Ngà.
'Bởi vì sử dụng trạm trung chuyển Bekros là cách nhanh nhất để nhảy đến vương quốc Corona.'
Đến đây thì chắc chắn là đúng rồi.
'Thế nhưng……'
Chỉ tính riêng những gì Shirone đếm được thì đã 10 ngày trôi qua.
"Tại sao mình không thể thoát ra ngoài được?"
Cậu đã bị kẹt lại trong ngôi làng.
"Hôm nay cũng lại vậy rồi. Tại vì anh Shirone không chịu đi đấy chứ. Lần này anh cũng lại nằm mơ à?"
Shirone nhìn xuống cậu thiếu niên khoảng 10 tuổi.
"Maicon."
Cậu nhớ ra rồi.
Đó là con trai của cặp vợ chồng đã chuẩn bị bữa trưa cho cậu khi cậu lần đầu tiên đến làng Ar-Ar.
"Anh á?"
"Vâng. Ngày nào anh cũng bảo là không có thời gian, nhưng cuối cùng lại nói là sẽ nghỉ thêm một ngày nữa rồi mới đi."
Đã từng như vậy sao?
"A……"
Shirone nhớ lại ký ức về việc mình đã cùng dân làng mở tiệc đến quá nửa đêm qua.
'Đúng là đã như vậy.'
Ánh đuốc bừng sáng trong đêm, mùi cá nướng thơm phức, rượu và yến tiệc, những con người cười đùa vui vẻ.
Mọi thứ đều sống động.
"Phu ha ha ha! Cậu thực sự là một người vui tính đấy. Ta cứ tưởng pháp sư là những người lạnh lùng và lầm lì chứ."
Trưởng làng Begfa đưa ly bia tới.
"Ầy, không có đâu ạ. Khi chơi thì phải chơi hết mình chứ."
Shirone, người đã say khướt đến đỏ cả mũi, cụng ly bia mạnh đến mức tưởng như sắp vỡ.
"Phải, đúng vậy. Ngay cả trong chiến tranh thế giới thì ngôi làng này vẫn an toàn. Từ xưa đến nay nơi đây chưa từng bị xâm lược."
Begfa lúc nào cũng nói cùng một câu mỗi khi có rượu vào.
"Cậu có biết Ar-Ar có nghĩa là gì không? Đó là từ tượng thanh mô tả hơi thở của thần linh. Nơi này là nơi được thần Beca đặc biệt bảo vệ."
Shirone hưởng ứng.
"Chà, ra là vậy ạ."
"Trong hơi thở của thần Beca ẩn chứa sức mạnh mãnh liệt. Ngài tạo ra sóng biển để chúng ta mưu sinh, nhưng khi nổi giận, hơi thở ấy sẽ trở nên sắc lẹm như lưỡi kiếm. Ngay cả bây giờ, tại vách đá Mero vẫn còn nơi khắc ghi hơi thở của thần Beca."
"Vâng. Tôi cũng đã thấy rồi. Thực sự rất thần kỳ. Đó không phải là dấu vết mà con người có thể khắc lên được."
"Dĩ nhiên rồi! Nãy giờ cậu nghe cái gì vậy? Đó chắc chắn là hơi thở của thần Beca!"
Shirone không tin vào mê tín, nhưng trên bàn rượu thì không cần phải tranh cãi những chuyện đó.
"A, đúng rồi! Chắc là tôi say quá rồi."
Một giọng nói hào sảng vang lên.
"Đương nhiên là phải say rồi!"
Một người đàn ông mập mạp cầm hai tay hai xiên cá nướng đi tới cùng cô con gái xinh đẹp.
"Chú Yasca."
Ngư dân giỏi nhất làng, người có sức mạnh phi thường.
"Ở Ar-Ar, cậu có thể quên đi chuyện chiến tranh cũng được! Nào, nào! Ăn cái này rồi lại say tiếp đi!"
Khi Yasca đưa xiên cá nướng qua, con gái chú là Lua cũng tiến lại với nụ cười mắt híp.
"Chào Shirone. Trông vui vẻ nhỉ?"
Giống cha nên cô rất cao, cơ thể màu đồng săn chắc và thon dài như một con ngựa hoang.
"Ừ. Đã lâu rồi mới có khoảng thời gian thoải mái thế này."
Sự nổi tiếng của Lua trong làng là cực kỳ lớn, nhưng Yasca lại rất ưng ý Shirone.
"Đúng rồi, hạnh phúc là trên hết. Hay là cậu cứ định cư ở đây với con gái ta đi."
"Bố này thật là……"
Lua dường như cũng không có vẻ gì là ghét bỏ.
"Thì có sao đâu? Nếu là Shirone thì bố cũng yên tâm. Vừa hiền lành, lại là pháp sư. Hơn nữa cậu ấy còn sửa sang lại toàn bộ những ngôi nhà bị hỏng mà? Bằng kỹ năng ma pháp tuyệt vời ấy."
"Con biết ngay mà. Chẳng lẽ vì người ta sửa nhà mà con gả đi sao? Shirone, anh đừng bận tâm."
Shirone nói đùa.
"Ha ha! Tôi thì thấy tốt mà? Tôi rất thích ngôi làng này. Hơn nữa bây giờ cũng chẳng còn việc gì phải chịu trách nhiệm nữa."
Phải, mọi thứ đã kết thúc.
'Hãy quên hết đi. Fermi sẽ tự lo liệu tốt thôi. Cả chiến tranh, cả cái tên Yahweh nữa......'
Dù phải quay lưng lại với thế giới, nhưng điều đó chẳng thấm tháp gì so với niềm khoái lạc khi trút bỏ được gánh nặng khổng lồ mang tên nhân loại.
"Ơ?"
Tại thời điểm này, lần đầu tiên Shirone cảm thấy một sự sai lệch trong ký ức của chính mình.
'Cảnh giới Yahweh……'
Rõ ràng mình đã nói chuyện với Fermi về điều đó.
'Mình đã nói gì nhỉ? Không thể nhớ nổi. Mình đã giao dịch sao? Không, không đời nào. Yahweh vẫn còn……'
Nó vẫn sống động trong lòng Shirone.
'Thời Bạo, Bác Tri, Nhập Đạo, Cộng Hưởng. Tất cả đều cảm nhận được. Vẫn chưa có gì chuyển sang cho Fermi cả. Vậy tại sao?'
Ký ức vẫn tiếp tục kéo dài.
"Hallariolle! Layerolla!"
Âm nhạc dân gian đặc trưng của Ar-Ar vang lên, mọi người từng đôi một cùng nhau nhảy múa.
Shirone và Lua cũng nắm tay nhau xoay vòng.
"Ha ha ha! Ha ha ha ha!"
Thế giới xoay vần, men rượu xoay vần.
"Shirone, lối này."
Nắm lấy cổ tay Shirone dẫn ra khỏi bữa tiệc, Lua chạy về phía cuối bãi cát trắng.
Tiếng trống xa dần mờ ảo, hai người nhìn bóng hình nhau phản chiếu dưới ánh trăng.
"Shirone."
Đôi mắt long lanh tỏa sáng, Lua bất ngờ tiến lại gần và đặt lên môi Shirone một nụ hôn.
"Em thích anh. Thích anh lắm."
Người làng Ar-Ar luôn thành thật với cảm xúc của mình.
"Lua……"
Gương mặt Amy thoáng hiện ra trong chốc lát, nhưng Shirone đã cố gắng xóa bỏ sự hiện diện của cô.
'Xin lỗi. Anh không thể quay về.'
Trở về thế giới bên ngoài nơi cuộc sống kinh khủng đang chờ đợi, cậu không muốn bước ra dù chỉ một bước.
'Ở nơi này mãi mãi……'
Tại làng Ar-Ar nơi thần linh bảo vệ.
'Sống tiếp thôi.'
Kéo cơ thể Lua lại gần, Shirone hôn cô gái đang chờ đợi mình.
Hai người ngã xuống bãi cát, những bộ quần áo mỏng manh bị nới lỏng chỉ sau một cái chạm tay.
Tiếng trống không hề dừng lại cho đến tận khi trời sáng.
"Không phải!"
Shirone hét to một tiếng.
"Không đời nào như vậy được."
Vì là ký ức của chính mình nên cậu buộc phải chấp nhận, nhưng dù vậy vẫn có những phần không thể hiểu nổi.
'Mình và Lua đã……'
Cảm giác của đôi môi, cảm giác của da thịt, thậm chí cả hương thơm của cô và âm thanh của khung cảnh đều rõ mồn một.
'Không đời nào có chuyện đó. Mình vẫn còn yêu Amy. Cho dù có say rượu đi chăng nữa……. Lẽ nào?'
Một ý nghĩ xượt qua tâm trí.
'Ký ức bị bóp méo sao?'
Tạm không nói đến Ra Enemy, nhưng nếu là một pháp sư hệ tinh thần thì không phải là không thể.
'Nhưng rốt cuộc là ai?'
Ai có thể tác động thao túng tinh thần lên một Vô Hạn Ma Pháp Sư cơ chứ.
'Hơn nữa về mặt logic cũng không khớp. Trong ký ức, mình đã giao phó mọi thứ cho Fermi. Nhưng thực tế cảnh giới Yahweh vẫn ở chỗ mình. Đây chính là điểm mấu chốt.'
Dù chỉ là giả thuyết này đến giả thuyết khác, nhưng nếu không phải một pháp sư vụng về thì đây là một kẻ cực kỳ hiểm độc.
'Hoặc là một điều gì đó mình không biết……'
Maicon nhún vai thở dài.
'Không có chuyện này thì anh ấy thực sự là một người anh tốt.'
Bình thường tính tình rất điềm tĩnh, nhưng lạ lùng là sáng nào cũng nổi trận lôi đình như lửa đốt.
'Chắc là ngày nào cũng gặp ác mộng rồi.'
Đến từ thế giới bên ngoài đang trong thời kỳ chiến tranh, nên chắc hẳn Shirone cũng có những ký ức đau buồn.
"Anh bình tĩnh lại đi rồi đến nhà em ăn sáng. Ăn nhanh rồi còn phải ra vách đá Mero nữa."
"Vách đá Mero?"
Maicon chỉ tay về phía vách đá ven biển.
"Cái nơi mà ngày nào anh cũng ra đó tu luyện ấy. Sáng nào cũng ra rồi ở đó đến tận khi mặt trời lặn."
Shirone quan sát vách đá.
'Cái này cũng không có trong ký ức.'
Ký ức vốn dĩ bị lãng quên, nên phải tiếp xúc với từ khóa thì mới biết được ký ức nào đã bị xóa bỏ.
'Lượng thông tin bị xóa nhiều hơn dự tính.'
Dù sao thì nếu ngày nào cậu cũng tìm đến vách đá, chắc chắn phải có lý do rõ ràng.
"Maicon, xin lỗi nhưng hôm nay……"
"Em biết rồi. Anh không ăn chứ gì. Anh định bảo là không có thời gian đúng không?"
Nhìn trân trân vào khuôn mặt đang cười đắc thắng của Maicon, Shirone quay mặt đi.
"Phải. Không có thời gian."
Shirone thi triển Dịch Chuyển Tức Thời lao về phía vách đá, khiến Maicon há hốc mồm.
"Thật là đỉnh cao……"
Chỉ riêng thứ này thôi, dù có xem bao nhiêu lần cậu cũng không thấy chán.
'Là đây.'
Từ trên không nhìn xuống vách đá, Shirone xác nhận những vòng tròn với đủ loại kích cỡ được khắc trên mặt đất.
'Lớn khủng khiếp. Đây là những vòng tròn tuyệt đối không thể vẽ được nếu không đo đạc từ trên cao.'
Không, phải nhìn từ tận cùng của vũ trụ mới đúng.
'Bởi vì nó quá hoàn hảo.'
Những vòng tròn mà dân làng gọi là minh chứng cho hơi thở của thần linh, chẳng khác nào vòng quang ma pháp của thiên thần.
Shirone quay lại nhìn phía rừng cây ở đất liền.
"Hừm."
Những giác quan siêu việt đã khai mở đến giác quan thứ 9 đang khao khát khu rừng như một cơn khát.
'Phải. Cơ thể vẫn còn nhớ.'
Tiến vào rừng, Shirone khai mở Linh Vực để tìm kiếm những dấu vết trong quá khứ.
'Có thứ gì đó ở đằng kia.'
Trong số những cảm giác đồng kết nối truyền đến qua Linh Vực, có một vật thể đặc biệt gây chú ý.
Đến trước một cái cây bình thường, Shirone đưa tay vào hốc cây và chạm thấy một cuốn sổ ghi chép.
'Làm từ Vật Chất Hoá sao.'
Như một phần của ký hiệu, một trang giấy được làm bằng kim loại nặng. Khi lật bìa ra, bên trong viết đầy những dòng mật mã.
'Cái này là…… Mã code Shirone.'
Dù có vẻ hơi trẻ con, nhưng Shirone đã tạo ra mật mã bằng cách kết hợp những bí mật thầm kín của chính mình.
Ví dụ như thay thế 'Ngực của Amy' bằng ký tự X, và khi giải mã thì chuyển đổi thành 'Không biết'.
Thậm chí nếu bảng biểu có bị trích xuất, tùy vào người xem mà nó có thể bị diễn giải thành 'Chạm vào' hoặc 'Ham muốn', nên rất khó để giải mã.
'Mã code cảm xúc do cảm giác chi phối. Dù đây là thứ mình tạo ra lúc rảnh rỗi thay vì viết nhật ký nhưng……'
Trong tình huống này thì nó lại giúp ích.
"Để xem nào……"
Shirone giải mã hàng loạt mật mã cấu thành từ vô số chuỗi ký tự cùng một lúc.
Nội dung thật chấn động.
'Thứ nhất! Đừng trích xuất con chip trong đầu. Có thể dẫn đến tử vong? Cái này nghĩa là sao?'
Shirone hốt hoảng chạm tay lên đầu.
'Có thật!'
Cậu chạm thấy một vết cắt nhỏ đã lành ở phía sau tai.
'Họ đã cấy chip vào sao??'
Có lẽ đó là sự thật.
'Nếu là một thiết bị vật lý thì nó không liên quan đến tinh thần lực. Chính vì vậy mà chúng có thể thao túng ký ức.'
Rốt cuộc là ai?
Cậu nhanh chóng lục lọi các ghi chú, nhưng Shirone của ngày hôm qua cũng chưa xác nhận được đến mức đó.
'Thời gian thức dậy mỗi ngày là 8 giờ 30 phút sáng. Đúng vậy, hôm nay cũng thế.'
Cậu tiếp tục đọc.
'Kế hoạch thoát khỏi làng Ar-Ar. Rung Động Thời Gian (Time Vibration). Yêu cầu biên độ tối thiểu 24 giờ.'
Nếu làm chấn động dòng thời gian đến 24 giờ, cậu có thể nhận thức quá khứ của 12 giờ trước là hiện tại.
'Vậy thì sẽ là 8 giờ 30 phút tối qua. Nó gần như trùng khớp với sự kiện và mốc thời gian còn lưu lại trong ký ức của mình.'
Đã có chuyện gì đó xảy ra vào mốc thời gian đó.
'Có vẻ như mình đã tu luyện ở đây.'
Shirone nhìn thấy những ghi chép về việc nâng cao năng lực Rung Động Thời Gian mỗi ngày.
'Khi nào thì nên thực hiện đây?'
Kiểm tra trang cuối cùng, Shirone mới nhận ra mình đã đánh mất ký ức nào.
"Là hôm nay."
Hơn nữa chính là lúc này.
'Rung Động Thời Gian!'
Một luồng thời gian khí khổng lồ không thể so bì với trước đây dao động mạnh mẽ quanh cơ thể Shirone.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn