Chương 827: Chương 821: Smille, Smille (1)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 33 [821] Smille, Smille (1) Club House, Blood Knight.
Ngay khi đạp cửa bước vào, một mùi hương nồng nặc nhiệt khí của sự hỗn dâm và cắn xé xộc thẳng vào mũi.
Có vẻ đa số bọn họ đều là người lưỡng tính.
"Thật kinh tởm."
Bên trong lồng sắt, những gã đàn ông cạo trọc đầu, trang điểm đậm đang mặc những bộ đồ làm bằng dây da và biểu diễn tiết mục của mình.
Các Thợ săn chú ý đến loại rượu màu đỏ rực đặt trên bàn của thực khách.
"Là máu."
Rian hỏi.
"Sao cô chắc chắn vậy?"
Xenia không trả lời mà chỉ nuốt nước bọt thay cho lời đáp.
"……Ra là vậy."
"Chào mừng, các Thợ săn."
Eblon, chủ trì của câu lạc bộ, đón tiếp họ tại quầy bar.
Đó là một phụ nữ da đen, cạo trọc một nửa đầu và có hai chiếc khuyên ở môi dưới.
Katen tiến lại gần.
"Có vẻ ngươi điên rồi nhỉ. Biết rõ chúng ta là ai mà vẫn dám tổ chức cái lễ hội chết tiệt này."
"Có gì mà không hài lòng sao? Việc bán máu? Hay việc chúng ta uống máu?"
"Dĩ nhiên là ngươi rồi."
Fowler nạp đạn cho khẩu Mega Gun rồi chĩa hai họng súng vào mặt cô ta.
"Chọn một trong hai đi. Ta sẽ quất cho ngươi một phát thật sảng khoái."
"Nào, nào! Đừng kích động thế."
Eblon xoay người trước họng súng, pha một ly cocktail rồi đặt trước mặt Fowler.
"Chúng ta chỉ là lũ tạp chủng nam, tạp chủng nữ bị bọn thuần huyết chèn ép thôi. Thú thật, tạp chủng bọn ta tìm máu cũng khó khăn lắm. Lỡ tay giết nhầm một người là phải sống kiếp đào vong cả đời đấy."
Rian hỏi.
"Vậy máu lấy từ đâu?"
"Dĩ nhiên là mua bằng tiền rồi. Đến khu ổ chuột là có thể mua với giá 10 bạc mỗi lít. Với bọn thuần huyết thì đó chắc là loại thực phẩm kém chất lượng."
"Ta đang tìm hang ổ của bọn thuần huyết. Nếu cung cấp thông tin, ta sẽ để các ngươi rút lui êm đẹp."
"Ta có nghe đồn rồi, Nike đã đến thành phố này."
Fowler lại chĩa khẩu Mega Gun lần nữa.
"Câm miệng và trả lời câu hỏi đi! Nếu ngươi không muốn biết rằng chúng ta còn đáng sợ hơn cả gã đó."
Cảm nhận được sự nghiêm túc, Eblon giơ hai tay lên.
"Bình tĩnh đi. Ý ta là chúng ta cũng đang đánh cược mạng sống đấy. Nếu bị Nike bắt được thì không chỉ dừng lại ở cái chết đâu, các Thợ săn các người chẳng phải rõ hơn ai sao?"
"Ngươi muốn giao dịch à?"
"Không, là một kiểu trò chơi."
Eblon hạ tay xuống.
"Hang ổ của bọn thuần huyết ở đâu thì chúng ta cũng không biết. Hệ thống cấp bậc thông tin mà, các người hiểu chứ? Nhưng ta có thể tiếp xúc với Umbrella Man (Người Cầm Ô)."
"Umbrella Man?"
"Là kẻ chuyên đảm nhận những việc vặt vãnh cho bọn thuần huyết. Vì hắn luôn che ô đi khắp nơi nên được gọi như vậy."
"Cách để gặp được hắn là gì?"
"Chính là ngươi."
Eblon chỉ tay vào Rian.
"Xác chết của Kỵ sĩ Maha."
Khẩu Mega Gun của Fowler khạc lửa, Eblon trúng đạn bạc văng thẳng vào kệ tủ.
Chai rượu đổ vỡ loảng xoảng, cô ta rên rỉ vì đau đớn, để lộ răng nanh và gào thét.
"Khèèèè!"
"Định giở trò gì đấy?"
Lúc này, những bán ma trong câu lạc bộ mới dừng cuộc vui và quay lại phía đội Genocide.
"Khạc! Khạc!"
Dù không có vẻ phong nhã như bọn thuần huyết, nhưng đồng tử đen kịt và răng nanh vấy máu rõ ràng là Ma nhân.
"Dừng lại đi."
Eblon vừa ôm lấy vết thương vừa nói.
"Chúng ta không thể thắng được đâu."
Dù đó là ban ngày, nhưng đây chính là kẻ đã khiến Nike phải bỏ chạy chỉ bằng một đòn duy nhất.
Fowler nhảy lên kệ tủ, chĩa khẩu Mega Gun xuống.
"Nói cho rõ vào. Umbrella Man, hắn ở đâu?"
Vì không nghĩ rằng có thể dễ dàng lấy được sự thật từ bọn này, nên những người còn lại cũng mặc kệ ông ta hành động.
"Ta cũng không biết. Ta chỉ nghe đồn rằng hắn đang tìm kiếm Kỵ sĩ Maha thôi. Nếu muốn có được thứ các người cần thì……"
Fowler tiếp đất bằng hai chân tạo thành một tiếng "uỳnh", rồi vung báng súng làm lệch quai hàm của Eblon.
Một dòng máu văng tung tóe thành một đường thẳng trên kệ thấp.
"Ta hỏi lần cuối. Hắn ở đâu?"
"Khặc! Khặc khặc khặc!"
Vai Eblon run lên.
"Đừng có vì bị người phụ nữ nào đó đá mà trút giận lên ta chứ."
"Cái gì cơ?"
Kể từ khi Xenia bắt đầu để ý đến Rian, Fowler rõ ràng là có sự ức chế trong lòng.
"Đừng tìm cớ nữa, cứ đánh đi. Chẳng phải là đối tượng trút giận tốt sao? Dù sao thì con người cũng là sự tồn tại chẳng khác gì chúng ta cả."
Katen mở hộp thuốc ra.
"Đúng vậy, chẳng khác gì cả."
Khi loại thuốc được chế tạo đặc biệt được hút vào ống tiêm, mặt Eblon trở nên tái mét.
Dược khí thật đáng sợ.
"Bọn ngươi thật sự nghĩ rằng chúng ta là những con người tỉnh táo sao? Lý do ta chiến đấu không phải vì nhân loại, cũng không phải vì ta là con người. Chỉ đơn giản là ta ghét các ngươi thôi."
"Ngươi, ngươi……"
"Xenia, cô ra ngoài đi."
Vì đây có lẽ là một công đoạn kinh khủng đủ để gợi lại những thí nghiệm mà cô từng phải chịu đựng, nên Katen đã lên tiếng quan tâm.
"Không, để tôi làm."
Nhưng Xenia ngược lại còn đưa tay ra.
"Cô chắc chứ?"
Eblon nôn ra máu và hét lên.
"Con mụ độc ác! Ngươi cũng là tạp chủng mà! Ngươi định đứng về phía con người để tra tấn đồng loại sao!"
"Nếu những gì ngươi biết nằm trong đầu ta……"
Xenia cầm lấy ống tiêm.
"Thì ta đã đâm vào người mình rồi."
Cảm nhận được sự rợn người, Eblon đưa tay ra.
"Được rồi. Ta sẽ nói. Ta sẽ nói tất cả những gì ta biết nên là……"
"Ta không muốn."
Ống tiêm cắm phập vào xương quai xanh.
"Ta nói là không muốn."
Cùng lúc thuốc thấm vào, mắt Eblon trợn ngược lên như sắp lồi ra ngoài.
"Khèèèèèè!"
Tiếng thét được tạo ra từ nỗi đau tinh khiết 100% thêu dệt nên bầu không khí của Club House.
30 phút trôi qua dài như thiên cổ.
Eblon, kẻ vừa bò lết khắp nơi, giờ nằm bệt ra sàn, khiến những bán ma xung quanh lộ rõ vẻ khiếp sợ.
"Hà. Hà."
"Thế nào? Kích thích chứ?"
Katen lấy ra một ống tiêm mới.
"Đúng là Ma Cà Rồng thì tiện thật. Chẳng cần lo lắng việc chúng sẽ chết. Loại thuốc này là hàng đặc chế của ta……"
"Làm ơn, dừng lại đi."
Xenia lên tiếng.
"Hang ổ của bọn thuần huyết ở đâu?"
"Thật sự không biết mà. Ta chỉ nghe nói đó là dinh thự của một đại phú hào nào đó thôi. Nếu biết thì ta đã nói ngay lúc bị tiêm cái đó rồi."
Đó chắc chắn là nỗi đau không thể chịu đựng nổi.
"Còn Umbrella Man?"
"Có vẻ hắn đang ở nghĩa trang hoàng gia. Có mệnh lệnh truyền xuống cho lũ Ma Cà Rồng trong thành phố. Nếu tìm thấy Kỵ sĩ Maha thì phải gửi thư báo."
"Vậy, đã gửi chưa?"
Nhìn đôi môi run rẩy của Eblon thì câu trả lời cũng coi như đã rõ.
"Chết tiệt!"
Fowler đá vào mặt Eblon rồi hét lên.
"Rút lui mau! Thuần huyết đang đến!"
Đột nhiên cửa chính nổ tung, một người đàn ông đội mũ phớt bước vào, kéo theo sợi roi dưới đất.
"Nike……!"
Đối với bán ma, hắn là sự tồn tại đáng sợ hơn cả thần linh.
"Rian."
Kẻ mà Nike gọi tên là Rian, nhưng Eblon vì quá sợ hãi nên đã dập đầu xuống đất.
"Tôi đã cầm chân chúng rồi! Xin hãy rủ lòng từ bi……!"
Lời còn chưa dứt, sợi roi đã bay đến thổi bay phần trên khuôn mặt của cô ta.
"Khèèèèèè!"
Giữa lúc đám bán ma sợ hãi chạy loạn xạ, Rian nắm chặt thanh Đại Trực Đao và bước tới.
"Tôi sẽ lo liệu. Mọi người hãy đến nghĩa trang đi."
"Nhưng mà……"
"Nhanh lên!"
Có ai ở lại cũng chỉ làm tăng thêm số xác chết mà thôi.
"Ta sẽ trả lại nỗi nhục nhã lần đó."
Nike tỏa ra hào quang từ đôi mắt và vung roi, những mảnh thịt của đám bán ma văng tung tóe vào không trung.
Tội lỗi của chúng chỉ đơn giản là đã cản trở quỹ đạo của sợi roi đang nhắm vào Rian.
"Yaaaa!"
Uy lực của Thần Tính Siêu Việt phân tách không gian, cùng lúc đó cơ thể của Nike xoay tròn nhanh chóng.
'Né được sao?'
Cơ thể của Nike gần như là một cơn lốc đen kịt.
'Việc vặn xoắn Quy luật, ta cũng làm được tương tự thôi.'
Sợi roi quấn lấy thanh Đại Trực Đao rồi tuột ra với tốc độ khủng khiếp, cào xước bề mặt kiếm.
"Ưưưưư!"
Đó có thể coi là 'Kiếm Sát' đặc hữu của Nike, nhưng <Idea> thì không thể bị phá vỡ.
'Lạ thật.'
Dù hai cổ tay đang nắm chuôi kiếm của Rian bị vặn xoắn theo cùng một hướng, nhưng sắc mặt của Nike không hề tốt.
'Tuyệt đối không thể bị phá vỡ sao?'
Hắn vốn nghĩ nó chỉ cứng hơn thép nhiều lần, nên kết quả hiện tại thật chấn động.
Rian, người đang cầm kiếm với cổ tay bị xoay ngược, nhanh chóng tái tạo cơ thể và lấy lại tư thế.
'Mạnh thật.'
Nike nói.
"Có vẻ ngươi đang ngạc nhiên nhỉ."
Trong câu lạc bộ tĩnh lặng nơi những kẻ còn sống đều đã thoát ra bằng cửa sau, Nike buông thõng sợi roi xuống.
"Dĩ nhiên là phải vậy rồi. Vì năng lực thân thể của ta tương đương với 28 lần một Almas bình thường."
Nếu là thuần huyết Leica, người từng là bộ trưởng á nhân của Radum, thì có thể coi là bình thường.
'28 lần sao……'
Nó mang ý nghĩa hoàn toàn khác với việc có 28 tên Almas, đó là vị trí vượt xa điểm đặc thù của sinh vật.
"Hình như ngươi đang sử dụng Hóa Thân Thuật."
Nike đến giờ vẫn không thể quên được đòn đánh mà Rian đã tung ra tại Colosseum.
"Ngươi đã đi được đến đâu rồi?"
Đối với kẻ ngoại đạo thì đó là một câu hỏi bâng quơ, nhưng Rian có thể hiểu lời của Nike.
"Còn ngươi?"
"Không thể biết được."
Vì chưa một ai chạm tới đích đến cuối cùng.
"Kẻ chết tại đây hẳn sẽ biết thôi."
Chiến đấu không ngừng nghỉ cho đến khoảnh khắc cái chết cận kề mới thấu hiểu được điểm đó, đó chính là con đường của kiếm.
Nike, kẻ vốn nói nhiều vì phẫn nộ, nhưng chẳng mấy chốc ánh mắt đã trầm xuống bình thản.
'Bây giờ mới là thật sự.'
Thế giới của kiếm không cần lời nói.
Khi hai tay Nike cử động nhanh chóng khiến sợi roi biến mất, những bức tường bên ngoài của Club House nứt toác ra.
Cả một tòa nhà bị thổi bay hoàn toàn, nhưng Rian không hề dao động mà khơi dậy cơn phẫn nộ từ bên trong.
'Dạ Xoa!'
Cơ bắp toàn thân vặn xoắn, cậu cảm nhận được một nguồn năng lượng bùng nổ như thể có thể làm được bất cứ điều gì.
"Ưưưưư!"
"Đến đây."
Ngay giữa lòng đô thị, những kẻ tự phụ là đỉnh cao của sinh vật đã trực diện va chạm.
Xenia giật mình quay đầu lại.
"Rian……"
Từ nơi họ vừa rời đi, một tiếng nổ kinh hoàng vang lên cùng với những đám mây bụi bốc cao.
Fowler đặt tay lên vai Xenia.
"Đừng lo lắng. Xét về thực lực thì cậu ta là một con quái vật đấy. Chúng ta có quay lại cũng chẳng thay đổi được gì."
Khi đến nghĩa trang hoàng gia, các Ma Cà Rồng thuần huyết đã chờ sẵn từ bao giờ.
"Cấp bậc Vesica sao."
Cảm nhận luồng khí hoàn toàn khác biệt với lũ tạp chủng, các Thợ săn cũng sờ vào vũ khí của mình, sự căng thẳng tăng cao.
Không có cuộc đối thoại nào giữa đôi bên, lũ Ma Cà Rồng tan biến thành làn khói trước và bao vây lấy bọn họ.
"Lên!"
Bắt đầu từ việc khẩu Mega Gun của Fowler bắn ra những tia lửa, các Thợ săn tản ra khắp phía.
Tâm chém trước.
"Yaaaa!"
Thanh kiếm lẽ ra phải chém gục Nike mới đúng.
Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh!
Quyền Luật của thanh kiếm phát động theo hướng thanh Đại Trực Đao cắm xuống đất, đánh sập các tòa nhà xung quanh.
"Hự!"
Nhưng lần này Nike vẫn né được và đòn tâm kích không hề sai sót đã giáng một đòn chấn động vào tâm trí Rian.
"Kỹ thuật của tâm trí sao?"
Nike lộn ngược người xoay tròn trên đỉnh đầu Rian, những sợi roi tụ lại.
"Thế nào? Sống trên đời không hề dễ dàng phải không?"
Trong trạng thái không thể né tránh, sợi roi quấn lấy và róc thịt của Rian.
"Aaaaa!"
Rian, kẻ đã mất đi hơn 40% phần thịt trên cơ thể, để lộ ra khung xương và quỳ rạp xuống.
"Ngươi thắc mắc ta đã đi được đến đâu sao?"
Nike nhẹ nhàng tiếp đất và vung roi.
"Ngươi chỉ đến đó thôi."
"Hự hự hự……"
Kể từ sau khi chiến đấu với Răng của Ymir, đây là lần đầu tiên cậu trải qua những đòn tâm kích dồn dập đến mức này.
- Smille, Smille.
Những tiếng ảo thanh vang lên không dứt, và từ những phần bị cắt rời, da thịt bắt đầu tái tạo trở lại.
"Cứ như Ma Cà Rồng vậy."
Nike nhìn xuống dáng vẻ đó.
"Chẳng phải là thân xác của một sinh vật bị tước đi lòng từ bi, ngay cả lúc muốn chết cũng không thể chết được sao."
- Smille, Smille.
'Vẫn còn…… vẫn còn có thể chiến đấu.'
Ngay khi Rian nghiến răng trần trề căm hận nhìn chằm chằm về phía trước, đột nhiên sự tái tạo của nhục thân dừng lại.
'Cái gì thế này?'
Vào khoảnh khắc cậu nghĩ rằng có lẽ thật sự đây là kết thúc, tiếng nói của ảo thanh lại vang lên.
- Smille. Việc tâm chém trước, không nhất thiết có nghĩa là thứ đó chắc chắn sẽ bị chém.
Đó không phải là giọng nói truyền đến cho Rian.
- Ở thế giới này, từ "chắc chắn" là vô dụng. Bởi vì trong khi ta chuyển động thì những thứ khác cũng chuyển động theo.
Lần đầu tiên, giọng nói của một người phụ nữ xen vào.
- Vậy thì điều tuyệt đối là gì? Anh trai lúc nào cũng muốn những điều tuyệt đối mà.
- Tâm ta. Tín niệm. Tâm đã chém trước, sẽ biến thành tín niệm rằng chắc chắn phải chém được thứ đó…….
Đôi mắt Rian mở to.
- Vào khoảnh khắc tín niệm đó trở nên tuyệt đối, chuyển động thanh kiếm của ta sẽ trở nên tách biệt với chuyển động của thế giới.
Ảo thanh nói.
- Đó chính là ta, Ogent.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn