Chương 203: Bầu trăng tròn (2)
Câu Chuyện Vật Thể Seoul · Calibus · 543 chương · ~24 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Toàn chương Bầu trăng tròn (2) Một cậu học sinh trung học với vẻ mặt mệt mỏi đang bước đi vội vã trên con đường đến trường trong làn không khí se lạnh.
Vì gặp phải một cơn ác mộng kỳ lạ nên không thể ngủ ngon, cậu học sinh cảm thấy cái lạnh như xuyên thấu qua lớp đồng phục do mệt mỏi, cậu kéo chặt cổ áo và rảo bước nhanh hơn.
Đang vội vã đi như vậy, cậu thấy một đám đông đang tụ tập xôn xao ngay giữa đường.
Nơi mọi người đang tụ tập là gần lối vào của những bậc thang cao ngất ngưởng mà cậu luôn phải đi qua mỗi khi đến trường.
Vì cầu thang đó rất dốc và nguy hiểm nên thường xuyên có người bị trượt chân ngã, cậu nghĩ chắc lại có ai đó vội vã xuống cầu thang rồi bị ngã thôi.
"Lần này lại là một vụ giết người hàng loạt đấy."
"Thật sao?"
Nhưng khi cậu học sinh mệt mỏi tiến lại gần hiện trường, những tiếng xôn xao của các học sinh khác đã đập tan dự đoán của cậu.
Rất đông cảnh sát và người dân đang tụ tập.
Những dải băng phong tỏa được giăng ra như muốn chặn đứng cả con đường.
Trái với dự đoán, đây có vẻ là một vụ án nghiêm trọng hơn nhiều.
Chắc hẳn là vụ án liên quan đến "giết người hàng loạt" vốn không bao giờ vắng bóng trên tin tức hay các lời đồn đại dạo gần đây.
Vụ giết người nhắm vào những người đi lại một mình sau 6 giờ tối ở Mapo-gu.
Với số nạn nhân đã vượt quá 10 người và mỗi ngày lại có thêm nạn nhân mới, cả vùng Mapo-gu đã chìm trong sợ hãi.
Vì các lò luyện thi, trường học và ngay cả cửa hàng tiện lợi cũng đóng cửa trước 6 giờ tối nên ngay cả cậu học sinh mệt mỏi vốn chẳng mấy quan tâm đến những chuyện này cũng biết đến.
Ở trường mọi người cũng đều rất sợ hãi, nhưng cậu học sinh mệt mỏi chỉ nghĩ rằng đó chắc chắn là một sự cố nhất thời thôi.
Cậu nghĩ với sự quan tâm và lực lượng điều tra tập trung thế này, việc bắt được hung thủ chỉ là vấn đề thời gian, nhưng việc đến giờ vẫn chưa bắt được hắn mới là điều khiến cậu thấy lạ lùng.
"Oáp."
Cậu học sinh mệt mỏi vừa ngáp vừa xếp hàng sau đám đông học sinh đang tụ tập.
Dù trong lòng chẳng muốn xếp hàng phiền phức thế này chút nào nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Vì nếu không đi qua cầu thang này để đến trường, cậu sẽ phải mất rất nhiều thời gian để đi đường vòng.
Cầu thang bắt buộc phải đi qua để đến trường.
Lối đi bộ bị thu hẹp vì băng phong tỏa.
Vì hai lý do này, các học sinh không còn cách nào khác là phải xếp hàng đi vòng qua dải băng phong tỏa của hiện trường vụ án.
Và khi càng tiến gần đến cầu thang, một cảnh tượng trong cơn ác mộng mờ nhạt bỗng sống dậy.
Bầu trăng tròn màu vàng chiếu rọi trên những bậc thang.
Vũng máu đọng lại.
Và máu tràn ra chảy xuống cầu thang.
Ở đó, tôi dường như đã cười khi nhìn lên mặt trăng.
Vô tình nhìn vào hiện trường bị phong tỏa, cậu cảm thấy như một vũng máu đang sủi bọt dâng lên trên mặt đường nhựa trống không.
Cái đầu của một người đàn ông bị chặt đứt bồng bềnh hiện lên trong vũng máu.
Cảm giác như mùi máu nồng nặc bốc lên khiến cậu thấy khó thở, cậu học sinh nhắm mắt lại và lắc đầu mạnh.
"Vì mình không ngủ được thôi. Do mệt quá đấy."
Và khi mở mắt ra lần nữa, vũng máu đã biến mất không dấu vết, thay vào đó là một người lạ lùng đội chiếc mũ bảo hiểm to tướng đang đứng trước mặt cậu và bắt chuyện.
"Này em học sinh, em thấy không khỏe ở đâu sao?"
Nhìn xuống ngực người đó, cậu thấy một tấm thẻ tên.
<Nghiên cứu viên thuộc Hiệp hội Object. > Cứ tưởng là người kỳ quặc, hóa ra lại là một nhân viên công sở đàng hoàng.
Nhưng tại sao anh ta lại đội mũ bảo hiểm nhỉ?
Mà rốt cuộc Hiệp hội Object cũng đã đến rồi sao.
Cũng phải thôi, nếu là một tên tội phạm mãi không bắt được thế này thì khả năng cao hắn là một Object rồi.
"Dạ không. Em không sao ạ. Vì em thiếu ngủ nên hơi chóng mặt thôi."
"Vậy sao?"
Nghiên cứu viên có vẻ hơi nghi ngờ nhưng cũng để cậu đi và bước đi nhanh nhẹn về phía xa.
Đi qua hiện trường vụ án và leo hết những bậc thang, cậu cảm thấy thật sảng khoái.
Đó là cảm giác giải phóng khi nhìn thấy khung cảnh bao la từ trên cao và các học sinh đang tụ tập bỗng tản ra trên con đường rộng lớn.
Đúng lúc đó, một mùi hương cực kỳ lạ lẫm bỗng từ đâu bay đến.
Một mùi hương mà cậu chắc chắn chưa từng ngửi thấy ở gần đây, không hiểu sao lại thấy rất ngon lành.
Quay đầu tìm kiếm nguồn gốc của mùi hương, cậu cảm thấy như có một thứ gì đó nhỏ nhắn màu vàng đang nhìn mình chằm chằm từ trong con hẻm nhỏ ở góc hiện trường vụ án.
Lạch bạch.
Tiếp tục đi theo sau Ye-rin, nơi chúng tôi đến là một tầng hầm đã trở nên lộng lẫy hơn hẳn so với thời kỳ còn đang thi công.
Khác với trước đây, lối vào tầng hầm giờ đã có một hệ thống an ninh tiên tiến.
Và hai bên lối vào đó là những bức phù điêu Tử Thần Vàng tuyệt đẹp như để trang trí.
Đó là những bức chạm khắc Tử Thần Vàng đang dang rộng hai tay và nở nụ cười hồn nhiên như đang chào đón.
Quả là những bức chạm khắc xứng đáng đặt ở lối vào!
Nhìn thấy bức phù điêu đó, Tử Thần Vàng tỏ ra cực kỳ thích thú và lao thẳng đến trước bức phù điêu.
Rồi nó quay đầu nhìn về phía Ye-rin và tôi, dang rộng hai tay cười rạng rỡ như đang chào đón.
Tư thế y hệt, biểu cảm y hệt như bức phù điêu khổng lồ kia.
Nhận được sự chào đón của Tử Thần Vàng, tôi tiến đến cửa an ninh và thấy vô số hình lòng bàn tay nhỏ nhắn được in trên đó.
Từ lòng bàn tay cỡ của tôi cho đến lòng bàn tay của các Tử Thần Mini.
Thấy tôi mang vẻ mặt thắc mắc quay lại nhìn Ye-rin, cô ấy làm động tác như đang áp lòng bàn tay lên tường và nói.
"Hãy thử áp lòng bàn tay vào cái hốc hình lòng bàn tay kia xem."
Nghe vậy, tôi đặt lòng bàn tay mình vào cái hốc được thiết kế vừa vặn với chiều cao của tôi, ngay lập tức cửa an ninh bắt đầu mở ra cùng với tiếng máy móc vui tai.
Đó là một cánh cửa hoạt động theo phương thức tương tự như nhận diện dấu vân tay.
"Vì đây là cơ sở nghỉ dưỡng làm cho các Tử Thần nên chị đã làm lối vào để các em có thể vào bất cứ lúc nào đấy!"
Dạo gần đây Ye-rin cứ hay lấy giấy hoặc đất sét để in dấu lòng bàn tay tôi, hóa ra là có lý do cả.
Vốn dĩ Ye-rin vẫn hay nắn bóp lòng bàn tay tôi mỗi ngày một tiếng đồng hồ nên tôi hoàn toàn không ngờ cô ấy lại đang làm một cánh cửa thế này.
Chà, thực ra chỉ cần Hóa linh hồn là vào được ngay nên chẳng cần lối vào cũng không sao, nhưng cảm giác áp lòng bàn tay vào để vào thế này cũng có chút mới mẻ.
Đi qua cửa an ninh là một căn phòng được trang trí như phòng nghỉ.
Một cơ sở nghỉ ngơi với đủ loại bánh kẹo và đồ uống được bày biện sẵn.
Tôi cũng thấy vô số những chiếc ghế nhỏ và bánh kẹo mini dành riêng cho các Tử Thần Mini.
Đang nghĩ chắc các Tử Thần Mini sẽ thích lắm đây thì tôi quay lại nhìn, thấy chúng đang bám đầy trên cửa an ninh để chơi đùa.
Các Tử Thần Mini tỏ ra rất thích thú khi thấy cánh cửa tự động mở ra mỗi khi chúng áp tay vào hốc lòng bàn tay mini.
Chúng còn xếp hàng dài dằng dặc, chờ đợi để được áp tay vào cánh cửa tự động mở kia.
Để tất cả các Tử Thần Mini đều được mở cửa một lần chắc sẽ mất nhiều thời gian lắm đây.
Tôi dẫn theo những Tử Thần Mini không mấy quan tâm đến cửa an ninh và những đứa đã chơi xong trò áp lòng bàn tay, tiến về phía sau phòng nghỉ.
Phía sau phòng nghỉ là một hành lang được trang trí tuyệt đẹp.
Dọc hai bên hành lang tỏa ánh sáng trắng dịu nhẹ là những bức tượng vàng mô phỏng hình dáng của tôi và các Tử Thần Mini được xếp thành hàng dài.
Các Tử Thần Mini có vẻ thấy những bức tượng vàng mô phỏng dáng vẻ của chính mình thật thần kỳ, chúng áp sát mặt vào vách kính bao quanh tượng vàng, đôi mắt lấp lánh.
Cũng có bức tượng vàng được làm theo tỉ lệ 1: 1 với tôi, nhìn bức tượng đó tôi bỗng nhớ đến những con búp bê mà mình đã quên bẵng đi.
Những con búp bê trông giống hệt tôi mà tôi đã nhặt được ở xưởng của thiếu nữ tóc xanh.
Số lượng búp bê đó khá nhiều nên tôi đã định bụng "Sẽ tặng cho Se-hee, Ye-rin và Seo-ah!", vậy mà tôi lại quên bẵng đi mất.
So với những con búp bê đó, bức tượng vàng này chắc chắn trông có vẻ thô sơ hơn.
Cũng phải thôi, vì những con búp bê tìm thấy ở xưởng của thiếu nữ tóc xanh giống đến mức nếu nằm cạnh nhau thì chẳng thể phân biệt nổi mà.
Vừa ngắm nhìn các bức tượng vàng vừa lạch bạch bước đi, hành lang kết thúc và một phòng tắm rộng lớn hiện ra chào đón tôi và các Tử Thần Mini.
Một đài phun nước khổng lồ phát ra âm thanh thanh khiết và một cái bồn tắm rộng thênh thang như hồ bơi.
Và một bức tượng vàng khổng lồ thu hút mọi ánh nhìn ngay lập tức.
Dù đã xem vài lần nhưng kích thước của nó vẫn khiến tôi phải trầm trồ.
Đang ngước nhìn bức tượng vàng khổng lồ, tiếng những bàn chân nhỏ nhắn chạy nhảy trên sàn nhà sũng nước vang lên rộn rã.
"Bức tượng vàng mẹ khổng lồ!"
Đó là tiếng các Tử Thần Vàng vốn thích tượng vàng một cách kỳ lạ đang ùa tới nhảy nhót liên hồi.
Đang quan sát phòng tắm nơi ánh sáng đủ màu sắc từ bức tranh khảm khổng lồ trên trần nhà đang chiếu xuống, tôi thấy các Tử Thần Mini đã nhảy vào những cái bồn nhỏ được làm vừa vặn với kích thước của chúng để chơi đùa.
Trong số đó, đứa gây bất ngờ nhất chính là Tử Thần Cam.
Vì nó có mái tóc dày như một búi bông nên tôi cứ tưởng nó sẽ ghét nước, không ngờ nó lại là đứa đầu tiên ngâm mình tận hưởng bồn tắm.
Mái tóc trắng xõa ra và lan tỏa bồng bềnh trong nước.
Các Tử Thần Mini khác thì đang bơi lội tung tăng trong làn tóc đó.
Và Cá Cóc Trắng đang mỉm cười nhìn cảnh tượng đó.
Nghĩ lại thì dạo gần đây vì Tử Thần Cá Cóc nên tôi không gặm Cá Cóc Trắng, hèn gì biểu cảm của nó tươi tỉnh hẳn ra.
Tự nhiên tôi thấy trong lòng nảy sinh chút ý đồ xấu xa.
Trong phòng tắm chắc sẽ có nhiều cơ hội để trêu chọc lắm nhỉ?
Hì hì.
Khi giờ đến trường đã qua, hiện trường vụ án trở nên vắng vẻ rõ rệt khi lượng người qua lại giảm xuống.
Tại hiện trường đó, cảnh sát và nghiên cứu viên thuộc Hiệp hội đang xem xét hiện trường.
"Thật đúng là chuyện quái quỷ."
Cảnh sát mang vẻ mặt nan giải trước hiện trường vụ án không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Dù đã có mấy vụ án xảy ra liên tiếp nhưng họ vẫn hoàn toàn không tìm thấy bằng chứng nào.
Dù có sử dụng camera giám sát hay các bằng chứng ngoại phạm để tống những kẻ tình nghi vào phòng tạm giam một cách vô tội vạ, thì đến ngày hôm sau vụ giết người vẫn cứ xảy ra như thường.
Đúng là một vụ án không có cách nào giải quyết.
Hơn nữa nạn nhân lần này lại là cảnh sát.
Dù đã nhấn mạnh việc phải đi theo tổ đội hai người, nhưng cuối cùng vụ giết người vẫn xảy ra khi nạn nhân ở một mình.
Người cảnh sát đi cùng tổ đội khẳng định rằng họ vẫn luôn ở bên nhau, nhưng kiểm tra camera giám sát hay các thứ khác thì lời khẳng định đó hoàn toàn không có cơ sở.
Tại hiện trường đó, nghiên cứu viên được Hiệp hội phái đến đang cầm máy đo ô nhiễm tinh thần đi quanh hiện trường.
"Này anh bên Hiệp hội, có tìm thấy gì không?"
"Vâng. Tạm thời tôi sẽ báo cáo lên Hiệp hội rằng vụ án này là "vụ giết người do Object gây ra"."
Nghiên cứu viên vừa ngẩng đầu trả lời vừa cầm trên tay chiếc máy đo ô nhiễm tinh thần đang chỉ ở mức "Nguy hiểm".

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn