Chương 87: Chương 2 - Liệt Nhật Thăng Thiên
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 90 chương · ~116 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Light Novel Vol 2 (Đã hoàn thành) Đông Phương Long Vương.
Vua của loài rồng cư ngụ tại vùng biển phía đông Thánh quốc.
Hắn là con trai của nữ thần đại địa kiêm tinh thần - Thần Amatia.
Hắn là vua của độc dược và bệnh tật, đồng thời là cha đẻ của mọi loài rắn độc.
Một trong số ít những vị thần sống sót sau ngày tận thế và Thần Ma Đại Chiến.
Là một vị thần, hắn sở hữu "Quyền năng" chi phối sum la vạn tượng.
Trước quyền năng của hắn, mọi đòn tấn công đều bị vô hiệu hóa.
Trừ phi là một vị thần khác, hoặc bị vạch trần tên thật, nếu không thì ngay cả việc làm xước một chiếc vảy của hắn cũng là điều không tưởng.
Cơ mà, kể lể mấy cái setting vớ vẩn này chắc mọi người cũng chán, nên tôi sẽ giải thích vị trí của hắn theo góc độ game nhé.
Theo kịch bản, tên Long Vương này là một trong những nguyên nhân gián tiếp dẫn đến sự sụp đổ của Thánh quốc.
Việc Long Vương tấn công Thánh quốc chính là trigger khiến Kurushuna bị hội đồng và trở thành Vu nữ hiến tế.
Sau đó, hắn chiến đấu với Kurushuna - lúc này đã hóa thân thành chính Thần Amatia, bị thương nặng và phải rút lui khỏi lục địa.
Hắn chẳng liên quan gì đến cốt truyện chính cả.
Cho nên định bảo hắn là nhân vật chỉ xuất hiện trong phần quá khứ... nhưng thực ra, nếu cắm đúng event flag đặc biệt, người chơi hoàn toàn có thể đánh boss Long Vương này.
Gọi nôm na là Hidden Boss, hay Boss ẩn đấy.
Tiện thể nói luôn, dù mang cái setting "bị thương nặng, không còn ở thời kỳ đỉnh cao", nhưng con boss này còn mạnh hơn cả Ma Vương.
Xét việc hắn sống sót sau khi solo với Ultimate Kurushuna - thực thể có sức mạnh dư sức giết Ma Vương mười lần, thì điều này cũng là hiển nhiên thôi...
Tóm lại là nói toẹt ra nhé, tôi đếch có tự tin đánh thắng tên Long Vương này đâu.
Ngay từ đầu đã chẳng có lợi lộc gì khi đánh nhau với hắn rồi.
Động cơ "tấn công lũ con người dám bắt cóc con tao" của hắn, tôi thấy cực kỳ hợp tình hợp lý.
Chính vì thế nên tôi mới muốn giải quyết mọi chuyện trong êm đẹp, cơ mà...
"Nghe nói những đứa trẻ của loài rồng đã được giải phóng..."
"Đúng vậy. Đúng như lời ngài Simeon chỉ điểm, Đại thần điện đã sử dụng những đứa trẻ của loài rồng để điều chế Elixir."
Người trả lời là Đại Hoàng tử của Thánh quốc.
Tên cuồng em gái số một.
"Vì sự việc lần này, toàn bộ tổ chức Đại thần điện sẽ bị giải tán. Những đứa trẻ của loài rồng đã được bảo vệ an toàn và trao trả về cho cha của chúng là bệ hạ Long Vương."
"Hừm. Nghe qua thì có vẻ mọi chuyện đã được giải quyết êm đẹp rồi nhỉ?"
"... Ngài ấy bảo là mất thể diện."
... Hả? Thể diện á!?
"Dù gì thì chúng cũng đã bắt cóc con của thần linh và rút máu tươi của chúng. Không thể cứ trả lại con là coi như không có chuyện gì xảy ra được. Do đó, ngài ấy sẽ giáng thiên phạt... ngài ấy nói vậy đấy."
Đại Hoàng tử vừa thở dài vừa nói.
Khuôn mặt anh ta trông vô cùng mệt mỏi.
Nhìn bộ dạng này, chắc hẳn anh ta đã đàm phán đàng hoàng và cúi đầu xin lỗi Long Vương rồi.
Dù vậy vẫn không có chỗ nào để bấu víu, hay là dù có được giảm án thì vẫn không thể trắng án đây.
Mà... hắn nói cũng chuẩn cmnr.
Sao nhỉ, làm ơn bớt nói đạo lý lại được không?
"Ra là vậy... Thế có bao nhiêu người chết rồi?"
"Không, không có thương vong. Khu vực xung quanh Đại thần điện đã bị thiêu rụi, nhưng vì có cảnh báo từ trước nên không sao."
Còn báo trước cho nữa cơ à...
"Thế thì cũng có lương tâm phết... Vậy là xong rồi sao?"
Làm gì có chuyện hiền lành thế.
Đòn tấn công đầu tiên chắc chỉ là dằn mặt thôi.
"... Ngài ấy bảo sẽ cho chúng ta một khoảng thời gian ân hạn."
"Ân hạn?"
"Ngài ấy yêu cầu cống nạp một vạn phụ nữ trẻ tuổi của loài người."
"Hừm."
Bắt cống nạp phụ nữ.
Quả là một điều kiện hoàn hảo để chà đạp và làm nhục danh dự của một quốc gia.
Mặt khác, dân số của Thánh quốc là hai mươi triệu người.
Một vạn người trong số đó thì không phải là con số không thể xoay xở được.
... Nói thật thì tôi lại thấy điều kiện này khá là có lương tâm đấy chứ.
Kurushuna hắc hóa sẽ giết sạch 90% dân số Thánh quốc, so với cái đó thì 0. 05% này chỉ là muỗi.
Tính theo tỷ lệ thì quá là rẻ mạt luôn.
Miệng thì kêu gào mất thể diện này nọ, nhưng con số đưa ra lại cực kỳ lý trí.
Khéo khi hắn cũng chẳng tức giận đến thế đâu.
"Vậy Thánh quốc định tính sao?"
"Tính sao là sao?"
"Nếu các vị định giao chiến, tôi sẽ trợ giúp một tay."
Nói rồi tôi quay lại nhìn ra sau.
Nhận được ánh mắt của tôi, Faltina bước lên một bước.
"Nếu Thánh quốc chính thức yêu cầu viện quân, Giáo quốc Thần thánh chúng tôi luôn sẵn sàng chấp thuận."
Rồi cô nở nụ cười.
"Tiêu diệt bọn Archon là tâm nguyện cả đời của các tín đồ Ebram chúng tôi. Mọi người chắc chắn sẽ vui vẻ tán thành cuộc thánh chiến này."
Archon là cách gọi những vị thần thực sự tồn tại trên thế giới này.
Cơ mà cái cô Faltina này, tự nhiên lại hừng hực khí thế đến lạ.
Dù Faltina thuộc phái bác ái trong số các tín đồ Ebram, nhưng có vẻ lòng bác ái đó chỉ dành cho con người và những kẻ từng là con người mà thôi.
"Quả là một lời đề nghị vững tâm... Nhưng lần này thì không cần đâu."
Đại Hoàng tử hơi nhăn mặt, lắc đầu từ chối.
Faltina nghiêng đầu khó hiểu.
"Ngài có kế sách để tự lực giành chiến thắng sao?"
"Ngược lại thì có. Thánh quốc, Giáo quốc, Liên minh đô thị... Dù con người chúng ta có hợp sức lại cũng chẳng thể nào thắng nổi. Giả sử có thắng đi chăng nữa, số người hy sinh chắc chắn sẽ vượt qua con số một vạn. Như vậy thì chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Ngài định khuất phục trước ngụy thần sao?"
"Dù là ác thần thì thần vẫn là thần. Phải tôn kính ngài ấy... Hơn nữa, chúng tôi không coi ngài ấy là ngụy thần."
"Ara, vậy sao."
Faltina lộ rõ vẻ bất mãn.
Tuy nhiên, có vẻ cô cũng hiểu rằng, với tư cách là một người ngoại quốc và kẻ ngoại đạo, dù có nói gì ở đây thì cũng chỉ chuốc lấy sự phản cảm chứ chẳng giải quyết được vấn đề.
Faltina đan hai tay vào nhau, nhắm mắt lại.
"Vậy thì hãy cùng cầu nguyện cho linh hồn của những cô gái ấy. Mong cho linh hồn họ sẽ được dẫn lối đến quốc độ của thần linh."
Sinh ra ở một quốc gia thờ phụng ngụy thần như Thần Amatia đúng là bất hạnh.
Chắc cô ấy đang mỉa mai như vậy đấy. Sắc bén thật.
"Tôi đã hiểu phương châm của Thánh quốc."
Hiểu thì hiểu đấy. Nhưng tôi không nói là tôi chấp nhận.
Dù sao thì việc trơ mắt nhìn một vạn cô gái trẻ bị đem đi hy sinh cũng đi ngược lại với roleplay Dũng giả của tôi.
Phải nghĩ ra một cái cớ thật hợp lý, một lối thoát nào đó mới được.
"Cảm ơn ngài đã thấu hiểu."
"... Tuy nhiên, sự tồn vong của Thánh quốc cũng ảnh hưởng đến Liên minh đô thị chúng tôi. Tôi xin phép được lưu lại đây một thời gian, cho đến khi bạo động lắng xuống. Như vậy có được không?"
Đứng trên lập trường của Đại Hoàng tử, lúc bận rộn thế này chắc anh ta chỉ muốn tống khứ đám quý tộc ngoại quốc về nước cho rảnh nợ.
Nhưng về phần tôi, tôi muốn ở lại một nơi có thể nhanh chóng recovery.
Chắc thỏa hiệp ở mức này là ổn rồi.
"Ngài nói chí phải. Vì tình hình hiện tại nên chúng tôi không thể tiếp đón chu đáo... mong ngài cứ tự nhiên."
Cứ ngoan ngoãn ở yên đó thì được. Tuyệt đối đừng có làm trò gì kỳ quặc đấy.
Đại Hoàng tử như muốn nói với chúng tôi điều đó.
Thôi được rồi, lát nữa bàn với Faltina xem có cái cớ nào hợp lý không vậy.
Chắc rủ cả Kurushuna tham gia luôn.
Với tính cách của cô nàng, chắc chắn cô ấy sẽ không bao giờ chấp nhận việc hy sinh người dân để cứu lấy đất nước đâu.
Nhắc mới nhớ...
"Kurushuna đâu rồi?"
"À... Có vẻ con bé đang tự nhốt mình vì bất lực trước việc có người phải hy sinh. Từ sáng đến giờ nó cứ giam mình trong phòng. Ta đã báo là ngài Elmika đến rồi mà... Lạ thật. Bình thường nó phải cuống cuồng chạy ra đây rồi chứ."
Có vẻ anh ta đã chuyển từ lập trường Đại Hoàng tử sang "anh trai của bạn em gái".
Đại Hoàng tử trả lời câu hỏi của tôi bằng giọng điệu có phần suồng sã hơn.
Thấy lạ khi Kurushuna không xuất hiện, anh ta liền gọi một nữ hiệp sĩ tới.
"Đi gọi Kurushuna đến đây."
"Rõ! Tuân lệnh!!"
Người trả lời là một nữ hiệp sĩ đeo kính.
Thấy quen quen, hóa ra cô nàng là một trong những heroine của nguyên tác.
Cô ấy là Thánh kỵ sĩ tập sự thuộc Bạch Bách Hợp Kỵ Sĩ Đoàn.
Một trong số ít những người sống sót sau "Thảm kịch Thánh quốc".
Dù chỉ là Thánh kỵ sĩ tập sự, nhưng nghe đâu cô ấy có họ hàng xa với Vương thất.
Nhờ vậy, cô ấy có thể sử dụng bí kĩ chỉ dành riêng cho nữ vương tộc của Thánh quốc - "Thần Uy Trang Y".
Đây là kỹ năng giúp gia tăng status bằng cách kết nối tạm thời với Thần Amatia.
Một kỹ năng khá mạnh, lúc đánh boss mà bí quá thì cứ lôi ra xài là kiểu gì cũng qua ải.
Nhưng có vẻ cô nàng không có nhiều tài năng cho lắm.
Cả đời chỉ dùng được tối đa ba lần, dùng đến lần thứ ba là ngỏm.
Do đó, trong nguyên tác, đây là con át chủ bài chỉ được dùng tối đa ba lần (nếu không muốn cô ấy chết thì chỉ được dùng hai lần).
Hơn nữa, nếu tiến hành capture cô nàng, sẽ có một event bắt buộc phải dùng "Thần Uy Trang Y".
Thế nên cái vụ "dùng hai lần vẫn an toàn" thực chất là một cái trap đấy. Sự thật là không được dùng dù chỉ một lần.
Hồi đó tôi đã dính cái trap này và thu thập luôn cái bad event sinh ly tử biệt.
Thôi, quay lại chuyện chính.
Cô bé đeo kính giơ tay chào rồi chạy đi gọi Kurushuna.
Và ngay lập tức, cô nàng quay lại với khuôn mặt tái mét.
"K-Không có trong phòng ạ."
"Cái gì!? Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà nó còn đi đâu! Mau tìm đi!!"
"Rõ!"
Đám hiệp sĩ nháo nhào chạy đi tìm.
Hừm, cô ấy đâu phải kiểu người sẽ bỏ nhà đi bụi vào lúc quan trọng thế này.
Hay là lén đi dạo đâu đó rồi?
Đúng lúc đó.
Ầmmmmmm!!
Một tiếng gầm rú vang lên từ xa, mặt đất rung chuyển.
Faltina và Lara giật mình ngồi sụp xuống đất.
"... Vừa rồi là gì vậy?"
Lara tròn mắt hỏi.
Đáp lại, Đại Hoàng tử nhún vai trả lời.
"Chắc là động đất ở núi Kuru thôi. Chuyện thường ngày ở quốc gia này ấy mà."
Núi Kuru.
Đó là thánh địa nơi Thần Amatia say giấc.
Và cũng là nơi có miệng núi lửa - cái hố khổng lồ dùng để ném Vu nữ hiến tế xuống.
"... Núi Kuru. Thánh địa nơi Thần Amatia say giấc đúng không?"
"Đúng vậy... Người dân gọi đó là tiếng ngáy của nữ thần. Dù ta nghe chẳng giống thế chút nào."
Đại Hoàng tử trả lời câu hỏi của Lara với vẻ mặt phức tạp.
Nhìn bộ dạng này, chắc hẳn anh ta cũng biết sự thật về Vu nữ hiến tế.
"Nhắc đến núi Kuru... Ngài Kurushuna, thực ra là nữ giới đúng không?"
Lara đột ngột ném ra một quả bom.
Đáng lẽ cô nên nói vòng vo theo kiểu quý tộc một chút, đại loại như "Ngài Kurushuna giả nam trang trông hợp lắm đấy" chứ.
"Chà, cô đang nói gì vậy. Có phải cô hiểu lầm gì rồi không?"
Đại Hoàng tử giả lảng.
Nhưng Lara phớt lờ anh ta, đi thẳng vào vấn đề.
"Ngài ấy đã đến núi Kuru rồi phải không?"
Tức là suy luận của Lara như thế này.
Nếu Kurushuna là nữ, cô ấy có đủ tư cách để trở thành Vu nữ hiến tế.
Rất có thể cô ấy đã đi làm Vu nữ hiến tế để cứu Thánh quốc.
Không đời nào, làm sao cô ấy có thể tự tiện làm chuyện đó...
Với tính cách của cô nàng thì hoàn toàn có khả năng!
Chắc Đại Hoàng tử cũng nghĩ vậy.
"K-Không lẽ nào..."
Mặt anh ta tái mét.
Có vẻ anh ta chẳng còn tâm trí đâu mà phủ nhận chuyện Kurushuna là nữ nữa.
"... Với tốc độ của tôi, chạy hết tốc lực thì nửa ngày là tới. Tôi sẽ đi tìm cậu ấy, được chứ?"
"Được, trăm sự nhờ ngài! Ngài Elmika!! Xin hãy cản Kurushuna lại!!"
"Được rồi, Faltina ở lại đây chờ lệnh! Lara đi theo ta."
Tôi cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về phía núi Kuru.
////// Lần đầu tiên tôi biết mình thực chất là con gái, là khi tôi đón kỳ kinh nguyệt đầu tiên.
Chính miệng phụ thân đã nói cho tôi biết giới tính thật của mình là nữ.
Kinh ngạc và thấu hiểu là những cảm xúc mà tôi cảm nhận được lúc đó.
Tôi dễ dàng chấp nhận việc mình là con gái.
Điều tôi không thể chấp nhận được, là việc phải tiếp tục che giấu nó.
Mẫu thân qua đời là vì người đã trở thành Vu nữ hiến tế.
Khi dịch bệnh hoành hành khắp cả nước, để cứu lấy người dân... và cứu cả tôi - đứa trẻ cũng đang đứng trên bờ vực cái chết vì căn bệnh truyền nhiễm ấy, người đã tự nguyện hiến dâng thân mình cho Thần Amatia.
Mẫu thân đã chết vì tôi.
Vì vậy, mạng sống của tôi không chỉ thuộc về riêng tôi.
Quả thực, đất nước này chưa từng phải đối mặt với thảm họa nào đến mức phải sử dụng sức mạnh của Vu nữ hiến tế.
Nhưng dù vậy, việc tiếp tục che giấu sự tồn tại của một "Vu nữ hiến tế" như tôi, chẳng phải chỉ là đang trốn tránh thôi sao.
Nhờ có Vu nữ hiến tế, mọi người mới có thể sống trong yên bình, chẳng phải vậy sao?
Tôi đã luôn nghĩ như thế.
Nhưng cả phụ thân và các huynh trưởng đều đồng thanh lắc đầu.
"Vu nữ hiến tế là một hủ tục tồi tệ... Ta sẽ chấm dứt nó trong thế hệ của mình."
"Vốn dĩ việc cai trị đất nước phải do bàn tay con người thực hiện. Một quốc gia sẽ diệt vong nếu không có sức mạnh của thần linh, thì cứ để nó diệt vong đi."
"Chẳng có phép màu nào lại không tương xứng với cái giá phải trả như thế. Dù có chuyện gì xảy ra, tuyệt đối không được trở thành Vu nữ hiến tế."
Thật sao?
Từ bỏ trách nhiệm và nghĩa vụ của mình, như vậy có được không?
Tôi đã luôn trăn trở về điều đó.
Đã luôn sống trong cảm giác tội lỗi.
Vì vậy...
"Ta đánh giá cao sự thành thật của các ngươi khi giải phóng cho lũ trẻ. Một vạn phụ nữ trẻ tuổi, ta sẽ tha thứ cho các ngươi."
Khi nghe những lời đó của Long Vương, tôi đã nghĩ.
Cuối cùng thì cũng đến lượt mình.
Nhưng cả phụ thân và các huynh trưởng đều không định để tôi làm Vu nữ hiến tế.
Họ thực sự định hy sinh một vạn người.
Chỉ cần một mình tôi chết, mọi người sẽ được cứu.
Vì vậy, tôi đã đến núi Kuru.
Như vậy, cuối cùng tôi cũng có thể giúp ích cho mọi người.
... Có thể chuộc lại lỗi lầm vì đã hại chết mẫu thân.
Nghĩ vậy, tôi nhìn xuống cái hố khổng lồ.
Một cái hố sâu thẳm, tối tăm, nối liền với đáy sâu của đại địa.
Bên dưới này là Thần Amatia...
Ầmmmmmm!!
Đúng lúc đó, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Đồng thời, một tiếng gầm rú vang lên từ dưới đáy hố.
Núi Kuru rất hay xảy ra động đất.
Có ngày rung lắc đến mấy lần.
Đối với tôi, đó đáng lẽ phải là một khung cảnh, một âm thanh quen thuộc.
Đáng lẽ là vậy.
Gàoooooooooo!!
Chẳng hiểu sao, nó lại nghe như một tiếng hét thảm thiết.
Dù chẳng giống chút nào.
Dù đó chỉ là tiếng nổ đi kèm với đợt phun trào núi lửa.
"... Mẫu thân?"
Chẳng hiểu sao, bên tai tôi, nó lại vang lên như giọng nói của mẫu thân.
Như tiếng gào thét của mẫu thân.
"K-Không thể nào..."
Không, không chỉ có giọng của mẫu thân.
Còn có một giọng nói khác, gần gũi hơn rất nhiều.
—Nóng quá, không muốn đâu, đau đớn quá! Ai đó, ai đó cứu tôi với!!
Đó là một giọng nói rất quen thuộc.
Là giọng của tôi.
"Gì thế này... K-Không biết..."
Bất giác, tôi tự ôm lấy cơ thể mình.
Toàn thân run rẩy không ngừng.
Rõ ràng tôi đã nghĩ mình không hề sợ chết cơ mà...
Không, không phải.
Thứ tôi sợ không phải là cái chết.
Mà là việc rơi xuống cái hố này, bị giam cầm, và không thể chết...
"Không, không, không phải! Không có chuyện đó đâu. Mình phải hoàn thành trách nhiệm. Mình, mình phải làm..."
"Kurushuna!!"
Ai đó đã nắm lấy vai tôi.
Khóa chặt tôi từ phía sau.
Ký ức về 《《lúc đó》》 chợt ùa về.
"Không phải! Tôi không hề che giấu!! Tôi sẽ làm đàng hoàng mà! Tôi sẽ làm bất cứ điều gì! Cho nên, xin đừng nói với phụ thân..."
"Bình tĩnh lại đi."
"Elmika...!?"
Sao cậu lại ở đây?
Trong lúc còn đang bối rối, tôi đã bị kéo ra xa khỏi cái hố khổng lồ.
Tôi cảm thấy chán ghét chính bản thân mình vì đã cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
"Cậu đến đây làm gì?"
"Ta đến để cản cậu lại."
"Mặc kệ tôi đi!"
Tôi hất tay Elmika ra.
Đến để cản tôi.
Nghĩa là, cậu ta đã biết tôi định làm gì, và biết cả thân phận thật của tôi rồi sao.
... Biết rồi mà còn tỏ thái độ như vậy à.
"Đây là vấn đề của Thánh quốc!"
"Ta đến đây theo lời nhờ vả của Quốc vương và Đại Hoàng tử - anh trai cậu. Nếu là vấn đề của vương quốc, thì cậu nên nghe theo mệnh lệnh của cấp trên chứ nhỉ?"
"... Hai người họ đang bị cảm xúc cá nhân chi phối."
Vì tôi là con gái, là em gái.
Tôi biết họ đang cố gắng bảo vệ tôi.
"Nhưng dù vậy, việc một vạn người phải hy sinh chỉ vì một mình tôi là quá vô lý!"
"Vô lý ở chỗ chỉ cần hy sinh một người là có thể cứu được một vạn người ấy."
... Cậu ta muốn nói gì?
"Vì có cái phương pháp dễ dàng mang tên Vu nữ hiến tế, nên người ta mới trốn tránh vào đó. Cứ nghĩ rằng cuối cùng chỉ cần hy sinh Vu nữ hiến tế là mọi chuyện sẽ được giải quyết."
"Cậu muốn nói là tôi đang trốn tránh sao?"
"Cậu muốn hiểu sao thì hiểu."
"À, ra vậy..."
Tôi rút kiếm ra.
Cuộc tranh luận này chẳng có ý nghĩa gì cả. Hai bên không cùng chung quan điểm.
"Vậy thì nói chuyện bằng kiếm đi. Giống như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ấy."
"... Gì chứ, lộ rồi à."
"Làm gì có chuyện có đến hai tên sát gái như cậu tồn tại trên đời chứ."
"Nếu ta thắng, cậu phải rút lại cái từ sát gái đó đấy."
Elmika ném "Thanh kiếm của Dũng giả" xuống đất.
Rồi rút thanh kiếm cậu ta vẫn thường dùng ra.
... Hóa ra cả hai đều có nhiều bí mật như nhau.
"Gì vậy. Không lẽ... cậu để tâm đến chuyện đó hơn tôi nghĩ à?"
Hai thanh kiếm va vào nhau.
Cùng với một âm thanh chói tai, thanh kiếm của tôi bay vút lên không trung.
"Kiếm của kẻ đang do dự thì yếu xìu."
Tôi bị đẩy ngã, mũi kiếm chĩa thẳng vào cổ họng.
Tôi chẳng còn chút sức lực nào để phản kháng.
"... Biết làm sao được chứ. Bởi vì, chỉ cần tôi hy sinh, mọi chuyện sẽ được giải quyết mà."
Tôi cũng đâu có muốn chết.
Đau đớn, khổ sở, dằn vặt, tôi đều không muốn.
Nhận ra thì nước mắt đã trào ra khỏi khóe mi.
"Nhưng, bởi vì, mẫu thân đã vì tôi mà... Vậy mà, chỉ có mình tôi trốn chạy, chuyện đó, làm sao có thể tha thứ được..."
"Đối với ta, Kurushuna là một người rất quan trọng."
"... Hả?"
T-Tự nhiên cậu nói cái gì vậy!?
Giờ đâu phải lúc nói mấy chuyện đó!!
"Ta muốn Kurushuna được sống. Một thế giới không có Kurushuna thì chẳng có giá trị gì cả. Hãy sống cùng ta."
"N-Nói mấy câu như thế, a-ăn gian quá đấy..."
C-Chắc chắn cậu ta cũng nói những lời tương tự với những cô gái khác cho xem!
Quan trọng cái gì chứ, kiểu gì chẳng là "quan trọng với tư cách là bạn bè"!!
Tôi biết.
Tôi biết rõ điều đó mà...!!
Nhưng nghe cậu nói vậy, tôi thực sự không muốn chết nữa rồi...
"Cái đồ sát gái này..."
"Đã bảo là rút lại đi cơ mà."
"Đồ sát gái..."
"Ý nghĩa vẫn thế mà."
Tôi được Elmika ôm vào lòng, bàn tay cậu ấy nhẹ nhàng vuốt ve lưng tôi.
Ư... k-không ngờ mình lại bị lừa phỉnh bằng mấy trò này...
"Nhưng, tôi không thể cứ ngồi im chẳng làm gì thế này được..."
"Cũng đúng nhỉ... Nói thật thì, chuyện lần này Thánh quốc có lỗi rành rành ra đấy... nhưng vì Kurushuna, đành chịu vậy."
Elmika từ từ buông tôi ra.
Rồi cậu ấy xoa đầu tôi và đáp.
"Ta sẽ đi đánh bại hắn. Như vậy thì sẽ không có ai phải hy sinh cả. Đúng không?"
... Cậu ta nói nghiêm túc đấy à?
//////
"Tóm lại là vậy đấy, Faltina, Lara. Hai người giúp ta một tay được chứ?"
"Tất nhiên rồi."
"Nếu đó là mệnh lệnh của ngài."
Sau khi đưa Kurushuna trở về.
Tôi đã nói với hai người họ về việc đi đánh bại Long Vương.
"Nếu ngài không nói ra, tôi cũng định đề xuất chuyện đó đấy."
Faltina quả nhiên đang rất hưng phấn.
Về phần Lara, dù khuôn mặt vẫn vô cảm nhưng có vẻ cô không hề bất mãn hay lo lắng gì.
Bên này cũng hừng hực khí thế.
... Party của tôi, có phải hơi hiếu chiến quá rồi không?
Bắt đầu thấy lo lo rồi đấy.
"Được rồi, vậy chúng ta cùng bàn chiến thuật xem làm thế nào để hạ gục Long Vương nhé."
"Trước đó... ngài định xin phép Thánh quốc như thế nào?"
Đứng trên lập trường của Thánh quốc, chắc chắn họ không muốn chúng tôi giao chiến với Long Vương.
Nhỡ đâu lại chuốc lấy cơn thịnh nộ của hắn.
Giả sử chúng tôi có thắng đi chăng nữa, thì họ lại mang nợ Liên minh đô thị và Giáo quốc Thần thánh.
Đại Hoàng tử chắc chắn sẽ không thích điều này. Anh ta đã bật mode "cắt lỗ một vạn người dân" rồi.
Nên câu trả lời chỉ có một.
"Những lúc thế này ấy mà, Faltina. Cứ tiền trảm hậu tấu là xong."
"... Tôi biết ngay ngài sẽ nói vậy mà."
Faltina nhún vai với vẻ mặt cạn lời.
////// Long Vương lấy một hòn đảo nằm ở phía đông Thánh quốc Amatia làm sào huyệt.
Chúng tôi thuê một chiếc thuyền ở làng chài rồi tiến thẳng đến hòn đảo đó.
Ban đầu chỉ là một vùng biển bình thường, nhưng dần dần, dấu hiệu của sự sống biến mất.
Và rồi, trong không khí bắt đầu lẫn độc tố.
"Tôi sẽ thi triển ma pháp giải độc."
Faltina niệm phép lên người chúng tôi, vô hiệu hóa độc tố.
Gần như cùng lúc đó, một tiếng gầm rống cùng luồng sóng ma lực hung hãn phóng tới từ hòn đảo.
"Gấp một trăm lần ta cơ à... Khủng khiếp thật."
"Ngài có lượng ma lực bằng một phần trăm của Archon thì cũng không phải dạng vừa đâu. Ngài có thực sự là con người không vậy?"
"Tôi thấy lượng ma lực của ngài Faltina cũng bất thường lắm đấy..."
"Tôi không muốn nghe điều đó từ cô đâu."
"Tôi chỉ khéo léo hơn người bình thường một chút thôi."
"Người đời gọi cái đó là thiên tài đấy."
Trong lúc mải mê buôn chuyện vui vẻ, con thuyền đã cập bến hòn đảo.
Cứ tưởng sẽ bị tấn công giữa chừng cơ.
Có vẻ chúng tôi bị coi là lũ tép riu không đáng bận tâm rồi.
... Xem ra mình vẫn chỉ là một challenger thôi nhỉ.
Bất giác, một nụ cười nở trên môi tôi.
Tự nhiên thấy máu chiến nổi lên rồi đấy.
"Giờ là lúc để cười sao?"
"... Quả nhiên ngài Elmika là người bất thường nhất."
Mấy cô nàng này, thất lễ vừa thôi chứ.
Đúng lúc tôi đang nghĩ vậy.
『Số lượng ta yêu cầu là một vạn cơ mà. 』 Một âm thanh trầm đục như tiếng gầm gừ vang lên.
Rõ ràng không phải ngôn ngữ của con người, nhưng tôi lại hiểu được ý nghĩa của nó.
Chắc là năng lực kiểu thần giao cách cảm đây mà.
Quả không hổ danh là một vị thần sống từ thời kỳ sáng thế.
Nhưng lại không thấy bóng dáng hắn đâu.
Hắn đang ở chỗ nào vậy...
『Chín ngàn chín trăm chín mươi tám đứa còn lại đâu? 』 Ngọn núi chuyển động.
Ba con mắt khổng lồ hiện lên trên sườn núi.
Hóa ra cái thứ mà tôi tưởng là ngọn núi, thực chất lại là cái đầu của Long Vương.
Ê ê, trong nguyên tác mày đâu có to thế này!
Kích thước phải gấp cả trăm lần nguyên tác ấy chứ... Sao lại thế!?
Cơ mà bình tĩnh nghĩ lại thì, nếu bê nguyên cái kích thước này vào game, chắc cái mặt hắn che kín cả màn hình mất.
Thảo nào bị nerf là phải.
"Lần đầu diện kiến, bệ hạ Long Vương. Ta tên là Elmika."
『Hô? Ngươi là người sử dụng sao? 』 Long Vương nhìn thanh "Kiếm của Dũng giả" đeo bên hông tôi rồi nói.
Lúc đi tôi cũng phân vân không biết có nên để lại không, nhưng sợ bị trộm mất nên đành mang theo.
Tất nhiên, lúc chiến đấu tôi định sẽ tháo nó ra.
『... Không, không phải. Mùi hương khác hẳn. Nhưng cũng không phải mùi của tinh cầu này. 』 Có vẻ hắn đã nhận ra tôi là một Dũng giả giả mạo.
Đến mức đó mà cũng biết cơ à...
『Có vẻ các ngươi không phải đến để giao đồ cống nạp. Có việc gì? 』
"Đến để đàm phán."
『Câu trả lời của ta đã được truyền đạt rồi. Giờ chỉ việc chờ đến hạn chót thôi. 』 Có vẻ hắn không có ý định đàm phán với chúng tôi.
Vốn dĩ hắn còn chẳng thèm quan tâm.
Cũng đúng thôi. Con người làm sao có thể làm xước vảy của hắn được.
Do đó, trong game, nếu không thỏa mãn những điều kiện nhất định, người chơi sẽ bị đuổi thẳng cổ.
"Bệ hạ Long Vương, lần đầu diện kiến."
Lúc này, Lara bước lên phía trước.
Ba con mắt của Long Vương nheo lại.
『Hô, đứa con rơi của ngoại lai chủng... Tinh linh nhân tạo à. Vẫn còn kẻ sống sót sao. Hơn nữa lại còn là hiện tượng lại tổ... Làm ta nhớ đến Kirenax. 』 Long Vương nhìn xa xăm.
Chắc hắn đang nhắc đến Ma đạo sư Kirenax.
"Tôi biết 'tên' của ngài."
Lời nói của Lara làm bầu không khí thay đổi hẳn.
Đột nhiên cơ thể tôi trở nên nặng trĩu.
Khó thở quá.
Có vẻ Long Vương đã sử dụng quyền năng để chi phối không gian.
『Ngươi biết tên ta sao? Nếu lời đó là thật, ta không thể để ngươi sống sót trở về. Nếu muốn thú nhận thì nhân lúc này đi. 』
"Lấy danh dự của tộc Alv ra thề, tôi không hề nói dối."
『Kuha... Nếu vậy thì nói thử xem. Đem mạng sống của ngươi ra mà đánh cược. 』 Lara đau đớn đặt tay lên ngực trái.
Là lời nguyền.
Nếu nói sai "tên", Lara sẽ chết.
"Lara."
Tôi đặt tay lên vai Lara.
Gọi đúng "tên" của Long Vương, tước đoạt quyền năng của hắn.
Đó là giai đoạn đầu tiên của chiến dịch. Nếu không làm được bước này, trận chiến sẽ chẳng thể bắt đầu.
Và người duy nhất có thể làm được điều này là Lara - người có thể nói được cổ ngữ.
Chứ với cái phát âm tiếng Nhật của tôi thì kiểu gì cũng fail cho xem.
"... Vâng. Em không sao."
Lara bước lên một bước.
Rồi cô trừng mắt nhìn Long Vương.
"『Ta, Lara Sirius, lấy mạng sống này để vạch trần tên của ngươi. Trước khi ta lặp lại ba lần, hãy trả lời là phải hay là chết. 』" Một khế ước ma pháp được thiết lập giữa Lara và Long Vương.
Lara sẽ lặp lại cái tên ba lần, nếu đúng, Long Vương bắt buộc phải khẳng định điều đó.
Trong ba lần xướng tên, chỉ cần sai một lần, Lara sẽ chết.
Nếu xướng đúng tên mà Long Vương không khẳng định, kẻ phải chết sẽ là Long Vương.
"『Tên của ngươi là... 』" Lara nuốt nước bọt.
Từ bàn tay đặt trên vai cô, tôi có thể cảm nhận được sự run rẩy.
Tôi siết chặt tay trên vai cô ấy hơn.
... Ta tin tưởng ở em đấy.
Tuyệt đối đừng có cắn lưỡi nhé?
Người duy nhất được phép cắn lưỡi mà vẫn được tha thứ chỉ có bé cặn bã thôi đấy!?
"『Swarata! 』"
"『Swarata! 』" Giọng của Lara vang vọng khắp hòn đảo.
Long Vương không trả lời.
"『Swarata!! 』"
"『Swarata!! 』" Lara xướng tên hắn lần thứ hai.
Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm.
Long Vương vẫn không đáp lời.
"『Tên của ngươi là... 』" Lần thứ ba.
Ngay khoảnh khắc Lara với khuôn mặt tái nhợt định cất giọng run rẩy xướng tên.
『Là phải. 』 Giọng nói của Long Vương vang lên.
Ngay lập tức, tôi cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Bị nhìn thấu tên thật, quyền năng của Long Vương đã tạm thời biến mất.
『Năm trăm năm trước... Ta cứ tưởng đã tuyệt diệt rồi, không ngờ vẫn âm thầm kế thừa huyết mạch và tri thức sao. Sự chấp niệm đó, thật đáng khen! Ta có lời khen ngợi đấy. 』 Long Vương cười thích thú.
Trong khi đó, Lara mồ hôi nhễ nhại, ngã gục xuống với vẻ mệt lả.
Tôi vội đỡ lấy cô ấy.
『Ta sẽ ban thưởng cho ngươi. Hãy thề rằng cả đời này sẽ không tiết lộ cái tên đó. Ta sẽ xí xóa sự vô lễ vừa rồi, và cho phép các ngươi rời khỏi đây. 』 Long Vương Swarata cười sảng khoái.
Dù bị tước đoạt quyền năng, hắn trông vẫn còn rất dư dả sức lực.
"Ngài có thể bỏ qua cho Thánh quốc được không?"
『Không được. 』
"Hắn bảo vậy đấy. Lara... em cố thêm chút nữa được không?"
"Vâng."
Tôi, Faltina và Lara chỉnh đốn lại đội hình.
Nếu có thêm một người tiên phong nữa thì tốt biết mấy...
『Đó là câu trả lời của Thánh quốc sao? 』
"Không. Chúng tôi chỉ là những kẻ ngu ngốc qua đường thôi."
Thánh quốc không liên quan.
Chúng tôi chỉ là một đám ngốc tình cờ nổi hứng muốn có danh hiệu "Kẻ diệt rồng"... setting là vậy đấy.
『Vậy sao, vậy sao. Chà, cứ coi là vậy đi. 』 Ba con mắt của Long Vương Swarata nheo lại.
『Nếu các ngươi có thể làm ta vui vẻ. 』 Ngay lập tức, dãy núi khổng lồ chuyển động.
Đôi cánh vĩ đại đập vào không trung, chực chờ bay vút lên.
"Không để ngươi làm vậy đâu."
Faltina làm động tác như đang kéo hai tay lại.
Đồng thời xướng lên thánh cú.
"『Kẻ xây tháp hòng vươn tới trời cao, sẽ phải chịu búa sắt.
Kẻ mang đôi cánh sáp ong hòng chạm tay đến mặt trời, sẽ phải chuốc lấy sự diệt vong.
Hỡi kẻ ngạo mạn, hãy bám lấy mặt đất, cúi đầu, bám lấy Chúa tể và cầu xin sự tha thứ. 』" Ma pháp phi hành bị vô hiệu hóa, cơ thể của Long Vương Swarata bị trọng lực giam cầm.
Khục một cái, Long Vương Swarata mất thăng bằng.
『Thứ phản ma pháp đáng nguyền rủa của Ebram... Gàooooo!! 』 Long Vương Swarata gầm lên đau đớn.
Là do Lara đã bắn ma pháp vào nhãn cầu của Long Vương Swarata.
Ma pháp cỡ này không thể làm xước nhãn cầu của hắn, nhưng cũng đủ để làm lóa mắt.
『Khốn kiếp, ranh con...!! 』 Long Vương Swarata hít một hơi thật sâu.
... Mọi hành động đến lúc này đều giống hệt nguyên tác.
"『Tay trái ta cầm chìa khóa bạch ngân. Mở ra cánh cổng vạn tượng. Tay phải ta triệu gọi minh kính. Phản chiếu kẻ thù của ta. 』" Lara - người đã di chuyển đến gần miệng Long Vương Swarata, vung tay vào hư không.
Cùng lúc ma pháp phản xạ được triển khai, nghiệp hỏa phun ra từ miệng Long Vương Swarata.
Nghiệp hỏa nuốt chửng lấy Lara...
Keng!
Cùng với một âm thanh chói tai như kim loại va đập, ngọn lửa bị dội ngược trở lại.
Sự phản xạ của Ma Pháp Thâm Uyên, thứ chỉ có tộc Tinh linh nhân tạo mới có thể sử dụng.
Trong nguyên tác, ngay cả đòn phản xạ của Lili - người bị coi là "không có tài năng" - cũng đã cực kỳ hữu dụng rồi, nhưng khi Lara sử dụng, có vẻ cô ấy có thể dội ngược đòn tấn công của đối thủ có lượng ma lực gấp hàng trăm lần.
Nếu là không chiến ma pháp, Lara đúng là vô địch.
『Gàooooo!! 』
"Ư..."
Long Vương Swarata gầm lên đau đớn, đồng thời Lara cũng nhíu mày.
Quả nhiên không thể triệt tiêu hoàn toàn uy lực của nó.
Xem ra đánh lâu dài thì bên mình bất lợi rồi.
"『Nút thắt của thời gian, sự kết nối của không gian. 』" Tôi thủ thế kiếm, bắt đầu niệm chú.
Có thể bỏ qua bước này, nhưng niệm chú thì đòn đánh sẽ ổn định hơn.
"『Sự lấp lánh của những vì sao, ánh sáng của sinh mệnh. 』" Tôi gom toàn bộ ma lực trong cơ thể, tập trung vào thanh kiếm.
Xoay chuyển và gia tốc ma lực bên trong lưỡi kiếm.
"『Lời thì thầm của ác ma, sự dẫn lối của thần linh. 』" Rắc, một tiếng nứt vang lên từ thanh kiếm.
Làm ơn đấy, trụ vững giùm cái.
"『Không có thứ gì mà thanh kiếm của ta không thể chém đứt. 』" Giờ chỉ việc giải phóng nó ra cùng một lúc.
『Khoan đã, khẩu quyết đó là... 』
"『Kiếm thuật phái Marius - Áo nghĩa. 』" Mục tiêu là cái cổ.
Một nhát chém đứt lìa.
"『Tuyệt Kiếm. 』" Tôi vung kiếm chém thẳng xuống.
Ma lực được giải phóng cùng với nhát chém.
『Gàooooo!! 』 Cùng với tiếng thanh kiếm vỡ vụn, xung quanh chìm trong ánh sáng.
Tiếng gào thét thảm thiết của Long Vương Swarata và tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp không gian.
////// Sáng sớm ngày được Elmika đưa về.
Vừa tỉnh giấc, tôi liền đi tìm Elmika.
Nhưng không thấy cậu ấy đâu.
Không chỉ Elmika.
Cả Tư tế Faltina và người hầu gái tên Lara cũng không thấy bóng dáng.
"... Huynh trưởng, huynh có biết Elmika đi đâu rồi không?"
"Ai biết? Cậu ta bảo là đi dạo đêm."
Đại huynh vừa nói vừa cố tình nhìn về phía đông.
Không lẽ...
"Sao huynh không cản cậu ấy lại!"
"Ta làm gì có quyền ra lệnh cho quý tộc của Liên minh đô thị và Tư tế của Giáo quốc Thần thánh."
Đại huynh nhún vai đáp.
Nếu nhóm Elmika giết được Long Vương thì quá may mắn.
Còn nếu thua, chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến Thánh quốc.
... Đúng là cái cớ mang đậm phong cách của đại huynh và Elmika.
Không thể cứ đứng đây mãi được.
"Khoan đã, đệ định đi đâu?"
"Không thể có chuyện chỉ mình tôi không phải đánh cược mạng sống được."
Hất tay đại huynh ra, đẩy lùi đám hiệp sĩ đang cố cản lại, tôi định hướng về phía đông—nơi diễn ra trận chiến với Long Vương.
Nhưng...
"Không được."
"Phụ thân..."
Người đứng chắn trước mặt tôi là phụ thân.
Quốc vương của Thánh quốc.
"Tại sao ạ?"
"Nếu đệ—một Hoàng tử của Thánh quốc tham chiến, chúng ta sẽ không thể biện minh với bệ hạ Long Vương."
"Dù sao thì, con không nghĩ bệ hạ lại ngu ngốc đến mức bị lừa bởi mấy cái lý lẽ cùn đó đâu?"
"Đúng vậy. Một vạn người hy sinh có thể sẽ biến thành mười vạn."
Phụ thân trừng mắt nhìn tôi.
"Nhưng nếu đệ tham chiến, hậu quả sẽ không chỉ dừng lại ở đó. Đệ là Hoàng tử của Thánh quốc, đại diện cho ý chí của Thánh quốc."
"... Ra vậy."
Tôi đã hiểu lý lẽ của phụ thân và đại huynh.
Và cả việc họ đang mong muốn điều gì.
Tôi tháo chiếc nhẫn vàng trên tay ra.
Đó là món trang sức kiêm luôn ấn tín và giấy tờ tùy thân.
"Tam Hoàng tử Thánh quốc Kurushuna, xin hoàn trả lại phong thổ, quyền lợi, địa vị và mọi quyền hạn khác mà bệ hạ đã ban cho."
"Ta đã nhận."
Tôi đặt chiếc nhẫn vào hai tay phụ thân.
Giờ tôi chỉ là một Kurushuna bình thường.
Có chiến đấu với Long Vương cũng chẳng sao.
... Dù không biết cái cớ đó có lọt tai hay không.
"Khoan đã, Kurushuna."
"Còn chuyện gì nữa sao?"
Người giữ tôi lại là một nam nhân mặc thần quan phục.
Nhị huynh.
Đáng lẽ giờ này huynh ấy đang bắt tay vào việc giải tán tổ chức Đại thần điện rồi chứ...
"Cầm lấy cái này đi."
"Đây là..."
"Hàng tịch thu đấy. Chắc sẽ có ích."
"Cảm ơn huynh."
Tôi cất thứ vừa nhận từ nhị huynh vào trong ngực áo.
Rồi hướng về phía đông, cắm đầu cắm cổ chạy hết tốc lực.
////// Thứ còn sót lại chỉ là mặt đất bị khoét một mảng lớn và bụi đất mịt mù.
Cùng với thanh kiếm đã vỡ vụn.
Thanh kiếm đó tôi cũng khá gắn bó đấy chứ...
Quả nhiên kiếm của thời đại này không thể chịu nổi lượng ma lực hiện tại của tôi.
Sau này chắc phải kiếm một món vũ khí đàng hoàng mới được.
"... Thành công rồi sao?"
Lara lẩm bẩm trong khi đang được Faltina chữa trị vết gãy xương phức tạp.
Dù không tự tin thì cũng đừng có nói ra mấy câu cắm flag như thế chứ!
『Đòn vừa rồi khá đấy. 』 Một tiếng gầm gừ vang lên.
Đồng thời bụi đất tan đi, để lộ bóng dáng của Long Vương Swarata.
Trên cổ hắn có một vết thương.
『Đã năm trăm năm rồi mới có kẻ làm ta bị thương. Thật hoài niệm. 』 Long Vương Swarata nheo mắt.
Rồi hắn nhìn thanh kiếm đã vỡ vụn và đôi tay trống trơn của tôi.
『Còn chín ngàn chín trăm chín mươi tám người. Nếu các ngươi giao nộp, ta có thể tha cho các ngươi. 』
"Kẻ từng làm ngài bị thương, có bỏ chạy với điều kiện đó không?"
Nghe tôi hỏi, Long Vương Swarata cười thích thú.
『Quả thực. Chiến binh Marius đã không bỏ chạy. Nhưng trong tình trạng mất đi nanh vuốt, ngươi định chiến đấu thế nào đây? 』 Là vậy đấy.
Tôi không thể làm cái trò giao nộp Faltina và Lara để đầu hàng được.
"Ngài cứ yên tâm."
Tôi rút một thanh kiếm dự phòng từ Item Box ra.
Vì là hàng dự phòng nên chất lượng kém hơn thanh kiếm yêu quý ban nãy, nhưng vẫn tốt hơn là đánh tay không.
"Faltina, Lara... Hai người chạy đi cũng được đấy?"
Cứ hỏi thử xem sao.
Bắt họ hùa theo sự ích kỷ của tôi rồi chết chùm thì cũng kỳ.
"Thà tử vì đạo còn hơn là khuất phục trước ngụy thần."
"Lúc ngài chết cũng là lúc tôi chết."
"Vậy à. Chết rồi thì đừng có ám ta đấy nhé."
Chúng tôi lập lại đội hình.
Long Vương Swarata im lặng nhìn xuống bằng ba con mắt.
Có vẻ hắn đang đợi chúng tôi.
Tốt bụng đến mức muốn rơi nước mắt luôn ấy chứ.
"Để ngài phải đợi lâu."
『Không sao. 』 Long Vương Swarata dang rộng đôi cánh.
Nào, hiệp hai bắt đầu.
Chà, quả nhiên tỷ lệ nhận điểm EXP khi đánh với kẻ mạnh hơn mình nó phải khác bọt.
Cảm giác sức mạnh cứ tăng lên vùn vụt ấy.
Trận chiến với Long Vương Swarata đang diễn ra khá suôn sẻ.
Không phải là đòn tấn công không có tác dụng.
Số lượng vết thương và lượng máu chảy ra cũng đang tăng dần.
Cứ tiếp tục thế này, chúng tôi sẽ thắng.
Nếu có vấn đề gì thì...
"Thành thật xin lỗi. Ma lực của tôi cạn rồi."
"... Tôi cũng sắp đến giới hạn rồi."
Faltina và Lara nói với khuôn mặt như sắp ngất đi đến nơi.
Nghĩa là thể lực và ma lực của bên tôi sắp cạn kiệt rồi.
Quả nhiên đánh lâu dài là bất lợi mà...
"... Tạm thời rút lui đã. Ta sẽ bọc hậu. Hai người lùi lại đi."
"Nhưng..."
"Ta vẫn còn chiến đấu được."
Dù thực tế là tôi cũng sắp cạn ma lực đến nơi rồi.
Hừm, đúng là nên chuẩn bị đầy đủ vũ khí và item rồi hẵng khiêu chiến.
Biết thế mang theo Elixir thì tốt.
Dù sợ tác dụng phụ, nhưng vẫn đỡ hơn là chết.
Lần sau phải rút kinh nghiệm mới được.
Để làm được điều đó, phải sống sót qua kiếp nạn này đã.
『Tưởng ta để các ngươi trốn thoát sao? 』 Long Vương Swarata hít một hơi sâu.
Toang rồi.
Hắn sắp phun Breath diện rộng.
Nhưng chẳng có cách nào phòng ngự.
Cũng chẳng có cách nào ngắt chiêu của hắn.
Đành chịu vậy.
Dù tổn thọ, nhưng đành phải dùng con át chủ bài thôi...
Ngay khoảnh khắc tôi nghĩ vậy.
『Gàooooo!! 』 Long Vương Swarata gầm lên đau đớn.
Ủa? Tôi đã làm gì đâu...
Long Vương Swarata lắc mạnh đầu như muốn hất thứ gì đó ra.
Trên nhãn cầu của hắn có một bóng người.
Đó là...
"Xin lỗi, tôi đến muộn."
"Kurushuna!"
Rút thanh kiếm vừa đâm vào nhãn cầu Long Vương Swarata ra, Kurushuna đáp xuống bên cạnh tôi.
Vương tộc như Kurushuna mà đến đây thì hết đường chối cãi rồi còn gì...
Tôi vừa nghĩ vậy, nhưng nhìn kỹ lại thì không thấy chiếc nhẫn ấn tín trên tay cô ấy đâu.
Từ bỏ địa vị Hoàng tử rồi sao!
Quốc vương và Đại Hoàng tử cũng biết tính toán phết.
"Tôi có cả núi chuyện muốn nói, muốn truyền đạt cho cậu, nhưng để thắng xong đã."
Nói rồi, Kurushuna lấy một thứ gì đó từ trong ngực áo ra và ném về phía tôi.
Đó là một chiếc lọ thủy tinh.
Bên trong chứa một thứ chất lỏng trong suốt màu đỏ thẫm.
Đây là...!
"Elixir, hàng hoàn thiện sao!?"
"Chắc vậy."
Kurushuna vừa nói vừa ném những lọ Elixir ra phía sau.
Faltina và Lara bắt lấy những chiếc lọ nhỏ.
"Có vẻ không có thời gian để do dự đâu."
Tôi mở nắp, uống cạn một hơi.
Cơ thể nóng rực như bốc cháy.
Ngũ quan trở nên nhạy bén, ma lực tuôn trào từ sâu bên trong cơ thể.
Những vết trầy xước trên người cũng biến mất từ lúc nào không hay.
Cảm giác như mình có thể làm được mọi thứ vậy.
Khéo bây giờ tôi bay lên trời cũng được ấy chứ.
... Thứ này, nguy hiểm thật.
Không thể lạm dụng bừa bãi được.
『Dám dùng thứ đó trước mặt ta, to gan lắm. 』 Ma lực của Long Vương Swarata phình to.
Tên này, vẫn chưa chạm đáy sao.
Sức mạnh vô lý vãi.
『Thêm một người thì làm được... Khoan đã. Ngươi, không lẽ... 』 Mắt Long Vương Swarata mở to.
"『Uy của trời, lý của đất, ý của người. 』" Kurushuna thủ thế kiếm, bắt đầu niệm chú.
Ma lực của cô ấy phình to.
... Không, không phải.
Ma lực đang chảy vào người cô ấy.
"『Hơi thở của tinh tú tam vị nhất thể, hãy trú ngụ trong cơ thể ta. 』" Mái tóc màu xanh bạc của Kurushuna dần chuyển sang màu ngọc bích.
Ma lực tập trung quanh cô ấy cuộn xoáy thành vòng.
"『Hỡi mẫu thân của chúng con, xin hãy ban sức mạnh cho đứa con gái út của người. 』" Tinh cầu và Kurushuna kết nối với nhau.
Tổng lượng ma lực hiện tại của Kurushuna, trên thực tế là vô hạn.
"『Thần Uy Trang Y. 』" Bán thần Kurushuna.
Kurushuna lúc này có sức mạnh sánh ngang với các vị thần, với các Archon.
『Vu nữ hiến tế... Đứa em gái út của ta sao. Nhưng lượng ma lực này... Quả là một nhân tài kiệt xuất sánh ngang với Nadia. 』 Long Vương Swarata cười thích thú.
Tôi liếc nhìn Kurushuna trong tích tắc.
"Ta sẽ hỗ trợ. Giao vị trí tấn công chủ lực cho cậu đấy."
"Hỏa lực của cậu mạnh hơn mà?"
"Bình thường thì thế. Nhưng thanh kiếm yêu quý của ta hỏng mất rồi."
"Ra vậy. Thế thì danh hiệu 'Kẻ diệt rồng' tôi xin nhận nhé."
Long Vương Swarata chăm chú quan sát cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Và ngay khi chúng tôi quay lại đối mặt, hắn dang rộng đôi cánh, gầm rống.
『Tên ta là Swarata. Long Vương Swarata. Con trai của Tinh thần Amatia, vua của loài rắn. Một trong những thủ hộ giả canh giữ bốn phương, người gác cổng phía đông. Cai quản duệ trí, trí tuệ và nỗi sợ hãi. Hỡi những kẻ dám vượt qua nỗi sợ hãi để thách thức chân lý. Các ngươi là kẻ ngu ngốc hay Dũng giả, hãy để cán cân của ta đong đếm xem sao. 』 Ma lực lại tiếp tục phình to. Chất lượng sức mạnh đã nhảy vọt lên một bậc.
Có vẻ cuối cùng hắn cũng "nghiêm túc" rồi.
"Elmika Angelos Simeon."
"Faltina."
"Lara Sirius."
"Kurushuna."
Khi chúng tôi lần lượt xưng tên, Long Vương Swarata khẽ bật cười chế giễu.
『Tới đây! 』 Đồng thời, móng vuốt khổng lồ giáng xuống.
Chúng tôi... không thèm né.
Không cần thiết phải né.
"『Tay trái ta cầm chìa khóa bạch ngân. Mở ra cánh cổng vạn tượng. Tay phải ta triệu gọi hỗn độn. Bò đến bên kẻ thù của ta. 』" Cùng với giọng nói của Lara, một cái bóng đen trải dài trên mặt đất.
Cái bóng trườn tới dưới chân Long Vương...
Khục, cơ thể Long Vương nghiêng hẳn sang một bên.
Chân của hắn từ từ chìm vào trong cái bóng.
『Lũ ngoại lai chủng chướng mắt...!! Thay mặt Thúy Tinh, ta sẽ tuyệt diệt huyết mạch của các ngươi!! 』 Long Vương trừng mắt nhìn Lara, giáng móng vuốt xuống chỗ cô.
Lara không thể di chuyển. Không cần phải di chuyển.
Vì đã có tôi ở đây.
Tôi dùng kiếm đỡ lấy móng vuốt đang giáng xuống của Long Vương.
"Tập trung vào ma pháp đi."
"Vâng."
『Nghiền nát... Gàoooo! 』 Long Vương định dồn sức nghiền nát tôi.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, hắn lại gầm lên đau đớn.
Là vì thanh kiếm của Kurushuna đã luồn vào khe hở giữa những lớp vảy của Long Vương.
Cô khéo léo điều khiển thanh kiếm, cạy từng chiếc vảy ra.
『Lũ nhãi nhép!! 』 Long Vương chuyển sự chú ý sang Kurushuna, định đuổi theo cô.
Nhưng hắn không thể theo kịp tốc độ của Kurushuna.
Vì chuyển động của hắn đã bị ma pháp của Lara trói buộc.
Cũng không thể bay lên vì bị Faltina cản trở.
Và hắn cũng không thể giết hai người họ trước.
Vì đã có tôi ở đây.
Sát thương dần dần tích tụ trên cơ thể Long Vương.
Lượng máu chảy ra ngày càng nhiều.
Đánh lâu dài bất lợi chỉ là chuyện của quá khứ. Bây giờ thì chúng tôi hoàn toàn có thể chiến tới bến.
『Lũ ruồi muỗi ranh ma...!! 』 Long Vương gầm rống.
Lời nguyền kịch độc lan tỏa khắp xung quanh.
Là đòn tấn công diện rộng không phân biệt địch ta!
"『Kẻ vì tư lợi mà làm nghiêng cán cân, sẽ phải chịu sự phán xét đích thực.
Kẻ vì chính nghĩa mà nâng chén, sẽ có được sự bình yên vĩnh cửu.
Kẻ kế thừa ý chí, bước tới tương lai, sẽ nhận được sự ban phước của Chúa tể. 』" Nhưng lời nguyền kịch độc đó đã bị thánh cú của Faltina xóa sạch trước khi kịp xâm nhập vào cơ thể chúng tôi.
Lời nguyền kịch độc vô tác dụng.
Nanh vuốt cũng không chạm được vào chúng tôi.
Nếu vậy, những chiêu bài mà Long Vương có thể sử dụng sẽ bị giới hạn.
『Ta sẽ quét sạch tất cả các ngươi!! 』 Long Vương hít một hơi thật sâu.
Đó là động tác chuẩn bị phun Breath.
Nếu là dạng khuếch tán, hắn sẽ quét sạch tất cả chúng tôi, còn nếu là dạng hội tụ, hắn có thể nhấn chìm cả hòn đảo cùng chúng tôi.
Dù là dạng nào đi nữa, nếu đòn đó được phóng xuống dưới, chúng tôi sẽ không có cửa thắng.
Vì vậy...
"Tôi đợi chiêu này nãy giờ đấy!"
Kurushuna hành động.
Cô lao vút từ dưới chân Long Vương lên trên, đồng thời thốt ra những lời cầu nguyện.
"『Sức mạnh của tinh tú ngự trên tay phải ta. 』" Ma lực tập trung vào tay phải Kurushuna.
Nhận ra ý đồ của Kurushuna, Long Vương định hất cô ra, nhưng đã quá muộn.
"『Lời cầu nguyện của con người ngự trên tay trái ta. 』" Ma lực chảy vào từ bên ngoài, và ma lực tuôn trào từ bên trong.
Cả hai đổ dồn vào thanh kiếm của Kurushuna, hòa quyện vào nhau.
"『Bằng đôi tay này, ta sẽ thể hiện ý chí của Tinh thần tại đây! 』" Kurushuna bay vút lên không trung, chĩa kiếm về phía Long Vương.
Mũi kiếm nhắm thẳng vào đỉnh đầu hắn.
Long Vương ngẩng cao đầu, nhìn lên trên.
『Dám mạo xưng ý chí của tinh tú trước mặt ta sao! Vu nữ hiến tế!! Ngươi chỉ là một cái vật chứa thấp hèn!!! 』 Ma lực tập trung trong miệng Long Vương.
Là dạng khuếch tán! Thắng cược rồi!!
"『Tiêu diệt kẻ thù ngoại lai. 』" Long Vương và Kurushuna.
Cả hai giải phóng ma lực cùng một lúc.
"『Tinh Quang Kiếm!! 』" Từ thanh kiếm của Kurushuna, một dòng thác ma lực tỏa ánh sáng màu ngọc bích cuộn xoáy phóng ra.
Nó va chạm với ngọn lửa đen phun ra từ miệng Long Vương...
"Xuyên thủng đi!!"
Ánh sáng của tinh tú xuyên thủng ngục viêm.
Đồng thời, ánh sáng chói lòa và tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp không gian.
Nếu hắn dùng dạng hội tụ, chắc mọi chuyện đã không suôn sẻ thế này.
『Gàooooo!! 』 Long Vương gầm lên đau đớn, lảo đảo lùi về phía sau.
Có vẻ ý thức đang mơ hồ, hắn lắc lư cái đầu một cách vô định.
Để bồi thêm đòn truy kích, Kurushuna thủ thế kiếm...
"Ư... Phản lực..."
Quả nhiên cơ thể cô không thể chịu đựng nổi việc sử dụng ma lực vượt quá giới hạn cho phép.
Cô mất ý thức, rơi tự do xuống mặt đất.
『Kuha... Đòn vừa rồi suýt nữa thì được đấy. Nhưng kết thúc tại đây thôi. 』 Tiếng Long Vương hít một hơi thật sâu.
Đồng thời bụi đất tan đi.
Và thứ mà Long Vương nhìn thấy là...
『Ngươi... 』
"『Tay trái ta cầm chìa khóa bạch ngân. Mở ra cánh cổng vạn tượng. Triệu gọi vô tử. Hãy hát bài ca của ta. 』" Lara Sirius.
Và vô số tòng bộc mà cô đã triệu hồi trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Những con sử ma có ngoại hình như một bãi slime nhầy nhụa màu đen bị nhét hàm răng giả vào, cùng Lara niệm chú.
""『Tay trái ta cầm chìa khóa bạch ngân. Mở ra cánh cổng vạn tượng. Triệu gọi vô tử. Hãy hát bài ca của ta. 』"" Một con, hai con, bốn con...
Số lượng tòng bộc tăng lên theo cấp số nhân.
『Lũ tép riu các ngươi có tụ tập bao nhiêu con đi nữa cũng vô ích thôi! 』 Long Vương lại một lần nữa định dùng hơi thở của mình để quét sạch tất cả.
Kurushuna không thể cử động, tôi cũng chưa chuẩn bị xong.
Nhưng như để hòa cùng câu thần chú của Lara, một đoạn thánh cú cao vút vang lên.
"『Hỡi con rắn rực lửa bay lượn. Hỡi vị vua của loài bò sát xảo quyệt.
Hỡi kẻ đầu tiên chứng kiến liệt nhật thăng thiên.
Hỡi thủ hộ giả của hữu tọa. Hỡi người gác cổng phía đông.
Hỡi bậc hiền lão đã ban cho chúng ta ngôn từ. Dù tri thức của ta kém cỏi hơn ngài, nhưng những đệ tử của ta chắc chắn sẽ vượt qua ngài.
Bức tượng đồng của ngài sẽ bị nghiền nát bởi bàn tay của các đệ tử ta.
Sẽ không còn ai dựa dẫm vào cái lưỡi của ngài, và chất độc đó sẽ tan biến vào hư không.
Dù không biết tên ngài, nhưng ta có thể dự kiến được cái kết của ngài.
Thanh kiếm của trí tuệ và lòng dũng cảm đích thực sẽ đâm chết ngài, máu thịt ngài sẽ trở thành lương thực của chúng ta.
Hãy câm lặng. Và nằm xuống dưới đáy biển sâu đúng như sở nguyện. 』" Đoạn thánh cú cất lên từ cổ họng Faltina chính là lời nguyền rủa dành cho Long Vương Swarata.
Thần thánh ma pháp mà Ebram đã chuẩn bị sẵn cho khoảnh khắc này, để đối kháng với Long Vương Swarata.
『Lũ ranh con, xấc xược!! 』 Ngọn lửa rực cháy chảy ngược vào trong, thiêu rụi cổ họng của Long Vương Swarata.
Lời nguyền thánh khiết làm cơ thể hắn thối rữa, phá hủy từ bên trong.
Lớp vảy cường tráng bong tróc từng mảng, để lộ phần thịt bên dưới.
Nhưng dù vậy, Long Vương Swarata vẫn không gục ngã.
Hắn định dùng ngục viêm mạnh hơn để đẩy lùi ngọn lửa đang chảy ngược, nhưng...
"Chuẩn bị xong rồi."
Cùng lúc Faltina lảo đảo khuỵu gối xuống, người đứng chắn trước mặt Long Vương là Lara và đám tòng bộc.
Đám tòng bộc đánh bò cạp răng lạch cạch, tấu lên một bản nhạc chói tai.
Đó là "bài ca".
"『Tay trái ta cầm chìa khóa bạch ngân. Mở ra cánh cổng vạn tượng. 』" Đó là câu mở đầu của Ma Pháp Thâm Uyên.
Nhưng từ đoạn giữa, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
"『Cột mốc là tri thức và máu của chúng ta. Nêm chốt là tội lỗi và hình phạt được kế thừa. Hiến dâng sinh mệnh và cái tên này. Cái giá phải trả là hạ bộc và tiếng hát. 』" Đám tòng bộc lần lượt phát nổ, nội tạng văng tung tóe.
Chúng được hoàn nguyên thành ma lực, tập trung vào tay phải của Lara.
"『Tay phải ta triệu gọi vĩnh dạ và cực quang. 』" Trong nguyên tác, đó là áo nghĩa tối thượng của Ma Pháp Thâm Uyên mà Lili phải đánh đổi bằng cả mạng sống để thi triển.
Ánh sáng của sát ý.
Một đòn hủy diệt có thể giết chết cả Ma Vương nếu đánh trúng trực diện.
Bằng cách dùng vô số tòng bộc làm vật hiến tế, cô đã phá bỏ cái rủi ro vốn dĩ đòi hỏi mạng sống của người niệm chú.
"『Trút xuống sự diệt vong và cái chết. Mang đến sự kết thúc và khởi đầu. Nhìn trộm thâm uyên và hư không. 』" Đôi mắt Lara tỏa sáng màu đỏ.
Long Vương Swarata trừng mắt nhìn thẳng vào Lara.
"『Hỡi con thú bò trên mặt đất, kẻ không biết đến sự vô tri! 』"
『Con ranh ngoại lai chủng!! 』
"『Hãy khiếp sợ trước hư vô vô tận và chân lý không hồi kết, rồi phủ phục đi!! 』" Ánh sáng của sát ý đâm xuyên qua cơ thể Long Vương Swarata.
Từ phần thịt mà Faltina và Kurushuna đã làm lộ ra, ánh sáng đâm sâu vào bên trong, xé toạc cơ thể hắn thành từng mảnh.
Cái đầu của Long Vương Swarata từ từ gục xuống.
Nhưng trước đó, Lara đã ngã gục xuống đất.
Mặt khác, Long Vương Swarata dù máu chảy đầm đìa, vẫn sừng sững ngự trị trên mặt đất.
『Đòn vừa rồi, khá đấy. Đã năm trăm năm rồi ta mới có cảm giác sắp chết... Nhưng vẫn chưa đủ tầm đâu. 』
"Vậy thì, để ta bồi thêm cho đủ."
Tôi giương cao thanh kiếm đã hoàn tất việc hội tụ và gia tốc ma lực lên trời.
Dù thanh kiếm này chắc sẽ không trụ nổi, nhưng cũng đủ để tung ra một đòn tương đương hoặc mạnh hơn đòn ban nãy.
『Cái! Ngươi, từ lúc nào... Lượng ma lực đó! 』
"Không nên tin sái cổ vào lời nói của quý tộc đâu, bệ hạ Long Vương."
Vốn dĩ làm gì có ai đi bô bô cái chiến thuật thật sự của mình trước mặt kẻ thù chứ?
Chủ lực tấn công thực sự là tôi đây này.
『Ngươi, dám lừa... 』 Giờ chỉ việc giải phóng nó thôi.
"『Tuyệt Kiếm. 』" Cùng lúc ma lực được giải phóng, thanh kiếm vỡ vụn.
Chậm hơn một nhịp, nanh vuốt của Long Vương vỡ nát.
Máu tươi phun trào.
『Gàoooo... 』 Long Vương lảo đảo, ngã gục xuống đất.
... Thành công rồi sao?
Tôi vểnh tai lên, xác nhận nhịp tim của Long Vương.
............ Tim đã ngừng đập.
Chết rồi.
Thắng rồi!
... Không, vẫn còn quá sớm để an tâm.
Không biết mọi người có sao không...
Tôi kiểm tra sự an nguy của đồng đội.
Kurushuna đang đứng, được Lara dìu.
Có vẻ cô ấy đã tỉnh lại.
Faltina dù lấm lem bùn đất nhưng vẫn bình an vô sự.
Không có ai chết hay bị thương nặng.
Một chiến thắng hoàn hảo.
"Thắng rồi nhỉ."
"Ừ..."
Tôi và Kurushuna cụng tay nhau.
Dựa vào tay Lara, Kurushuna từ từ ngồi xuống.
Faltina chạy vội tới.
"Ngài có bị thương ở đâu không?"
"Chỉ bị trầy xước chút đỉnh thôi, chắc không sao đâu nhỉ?"
"Vậy thì tốt quá. Để tôi trị liệu cho ngài nhé."
Faltina niệm ma pháp trị liệu lên người Kurushuna.
Trong lúc đó, Lara có vẻ rảnh rỗi nên tiến lại gần tôi.
"Chúc mừng ngài, ngài Elmika. Vậy là ngài đã trở thành Kẻ diệt rồng rồi."
"Không phải thành quả của riêng ta đâu. Lara cũng là Kẻ diệt rồng mà."
"Làm gì có... Em thì làm được gì..."
Dù miệng thì khiêm tốn, nhưng Lara lại nở nụ cười "fufun" đầy vẻ vui sướng.
Có vẻ cô nàng cũng tự ý thức được công lao của mình.
Chà, không ngờ lại có thể hạ gục cả con boss ẩn mạnh hơn Ma Vương cơ đấy.
Party này đúng là mạnh nhất quả đất!
Thế này thì Ma Vương cũng chỉ là muỗi thôi.
Gahahaha!!
Thắng chắc rồi!!
『Đừng có tự tiện giết người ta thế chứ. 』 Hả?
Chúng tôi đồng loạt quay lại.
Ở đó, Long Vương đang trừng mắt nhìn chúng tôi, miệng vẫn còn rỉ máu.
K-Không thể nào...
"Tim ngài ngừng đập rồi cơ mà."
『Tim á? À... Đòn ban nãy đúng là làm ta giật mình thật. Giật mình đến mức tim ngừng đập luôn cơ mà.... Thế thì sao? 』 Không... Bình thường tim ngừng đập là chết đấy ông nội ạ.
Đừng có nói cái kiểu như vừa lỡ ngủ gật một giấc thế chứ.
Đùa nhau à.
Sức chịu đựng kiểu quái gì vậy.
HP vô hạn à?
Hay đây là lose event?
Nó sẽ kéo dài mãi mãi cho đến khi chúng tôi thua sao?
"Kurushuna. Còn Elixir không?"
"... Hàng dỏm thì còn đấy."
"Đành chịu vậy."
Có thể sẽ mắc bệnh lạ, hoặc bị trúng độc.
Nhưng dù sao thì vẫn tốt hơn là chết ở đây.
『Bị thương đến mức này... Từ thời Marius đến giờ mới có. Ta công nhận. Các ngươi rất mạnh. Trò chơi kết thúc tại đây. 』 Có vẻ từ giờ hắn mới đánh thật.
Hầy...
Được thôi, tới bến luôn.
Nhào vô!!
『Đành chịu vậy. Dù không muốn lắm nhưng... 』 Long Vương dang rộng đôi cánh.
Chúng tôi thủ thế, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công của Long Vương.
Và rồi...
『Ta đầu hàng. 』... Hả?
Hảảảảảả!?
"""Hả...?"""
Faltina, Lara, Kurushuna.
Cả ba người đều trưng ra vẻ mặt chưng hửng.
Chắc mặt tôi lúc này cũng y chang vậy.
『Có gì mà ngạc nhiên. 』 Long Vương khẽ nhúc nhích đôi cánh.
Nếu là con người thì đó là động tác nhún vai.
『Vốn dĩ ta cũng chẳng có lý do gì to tát để chiến đấu với các ngươi. 』
"... Nghĩa là ngài đã từ bỏ việc giáng thiên phạt xuống đất nước chúng tôi rồi, đúng không ạ?"
Kurushuna rụt rè hỏi Long Vương.
Long Vương khẽ cúi đầu.
『Phải. Nếu cứ tiếp tục chiến đấu, sẽ thành một cuộc tàn sát mất. 』... Tôi thì ngay từ đầu đã xác định là một mất một còn rồi đấy.
Có vẻ đối với Long Vương thì không phải vậy.
Nên hắn mới bảo "trò chơi" kết thúc.
Ra là thế.
『Cái trò chém giết với lũ các ngươi - những kẻ sống được dăm ba chục năm là cùng, thật nực cười, ta không rảnh mà làm. 』 Tóm lại là hắn sợ chết.
Đường đường là thần linh mà nhát cáy thế, nhưng nghĩ lại thì, chính vì nhát gan nên hắn mới sống dai được đến tận bây giờ.
Hơn nữa, những kẻ có thể đe dọa đến mạng sống của hắn, chắc vài trăm năm mới xuất hiện một lần.
Lâu lắm mới cảm nhận được nguy cơ mất mạng, hắn thấy sợ cũng là điều dễ hiểu.
『Là một Archon sống sót, ta có trách nhiệm phải dõi theo tương lai của Thúy Tinh này. Ta không thể chết ở một nơi như thế này được. 』 Có vẻ hắn vẫn muốn sống thọ lắm.
『Hơn nữa... Tên giống đực kia... Elmika đúng không. Ngươi đâu phải kiểu người sẽ lao vào một trận chiến không có cơ hội thắng? Ngươi vẫn còn giấu át chủ bài đúng không? 』
"Chà, ngài đang nói gì vậy."
『Và ngươi cũng không phải kiểu người sẽ lùi bước vì nguy hiểm tính mạng. Những kẻ đã chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận cái chết rất phiền phức. Ta đã học được điều đó qua trận chiến với Marius. 』 Rồi Long Vương nheo mắt lại.
『Dũng giả đích thực chẳng mang lại lợi lộc gì. 』 Tôi là hàng giả cơ mà... Mà thôi kệ đi.
Chắc hắn cũng không có ý đó đâu.
『Tất nhiên, nếu ngươi là "người sử dụng" thì lại là chuyện khác... Thanh kiếm đó, ngươi cứ giữ lấy thì hơn. Hãy bảo vệ nó cho cẩn thận. 』
"Không cần ngài nhắc, vốn dĩ tôi cũng định thế rồi."
... Nếu là "người sử dụng" thì lại là chuyện khác?
Hừm, nghe hơi cấn cấn nhỉ.
『Sự va chạm ma lực giữa ta và các ngươi chắc hẳn đã lan đến tận lục địa rồi. Nể tình lòng dũng cảm của Dũng giả đích thực, lần này ta sẽ thu móng vuốt lại. Hãy truyền đạt lại với lũ con người như vậy. 』 Nghĩa là qua trận chiến này, hắn đã giữ được thể diện rồi sao.
... Mà thôi, tôi cũng chẳng có lý do gì để đánh tiếp.
Cứ hòa giải ở đây đi.
Cứ tiếp tục đánh thì tôi có cảm giác sớm muộn gì cũng hạ được hắn, nhưng sự tập trung của bên tôi không trụ được lâu.
Đòn tấn công của Long Vương mà trúng trực diện là chết ngay tắp lự.
Cơ hội thắng chắc chỉ là 50-50.
Trận chiến này không đáng giá đến mức đó.
Mà nói đúng ra thì, cơn thịnh nộ của ngài Long Vương cũng khá là hợp lý mà.
"Tôi không tin."
Người chen ngang là Faltina.
Này, dừng lại đi.
"Sau khi chúng tôi rút lui và rời khỏi Thánh quốc, không có gì đảm bảo ngài sẽ không tấn công lại. Dù là hàng dỏm nhưng vẫn còn Elixir đúng không? Chúng ta vẫn có thể chiến đấu. Phải tiêu diệt hắn ngay tại đây."
『Đồ đệ tử út của Ebram. Vẫn hiếu chiến như ngày nào. 』
"Chúng tôi không làm những khế ước không có tài sản thế chấp. Đặc biệt là với Archon."
『Kuha... Con ranh láu cá. 』 Thật bất ngờ, Long Vương không hề tức giận mà lại cười thích thú.
Rồi hắn cất tiếng gầm lớn.
『Ta, Long Vương Swarata, công nhận Elmika, Kurushuna, Faltina, Lara. Bốn người các ngươi là những Dũng giả đích thực. Từ nay về sau, chừng nào các ngươi còn sống, ta thề sẽ không nhúng tay vào lục địa. Tuy nhiên, nếu con người dám động đến ta và người nhà của ta thì lại là chuyện khác.... Đây là "Khế ước bất chiến". Ngươi muốn thế này chứ gì? 』
"Xin cảm ơn. Xin hãy tha thứ cho sự vô lễ vừa rồi của tôi... bệ hạ."
『Hừ, giờ mới tỏ ra kính cẩn thì muộn rồi.... Hãy truyền đạt lại với đám đệ tử của Ebram. Rằng các ngươi còn sống là nhờ sự khoan dung của ta. 』
"Rõ..."
Faltina cung kính cúi đầu.
Ra là vậy.
Cô ấy muốn đảm bảo an toàn cho Giáo hội Ebram sao.
Đang đi vắng mà bị đánh lén thì phiền lắm.
『Mau cút đi. Chướng mắt quá. 』 Cứ như vậy, "Thảm kịch Thánh quốc" đã được ngăn chặn từ trong trứng nước, và được giải quyết một cách hòa bình mà không có ai phải bỏ mạng.
M-Mà... ừm, thì đó.
Dù có hơi ngẫu hứng một chút, nhưng đại khái vẫn diễn ra đúng theo chart của tôi!!
Gahahahaha!!
『Tốt quá rồi nhỉ, Simeon. Kẻ kế thừa không phải là thanh kiếm, mà là lòng dũng cảm đó đã xuất hiện rồi. 』 Cuối cùng, Long Vương thở hắt ra như đang lẩm bẩm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn