Chương 86: Chương 1 - Tam Hoàng Tử Kurushuna "Kẻ Mạnh Nhất Nguyên Tác"
[Anh Hùng Giả Mạo Trở Thành Hàng Thật]~Chuyển sinh thành anh hùng ngạo mạn trong thế giới game trầm cảm, tôi dùng kiến thức nguyên tác và cày cấp để vô song với tư cách "Cựu anh hùng", ai dè trở thành nhân vật siêu nổi tiếng ở thế giới thực~ · Kirito51 · 90 chương · ~124 phút đọc · Tạo 14/09/2026
Light Novel Vol 2 (Đã hoàn thành)
"Nguyên tác" của tựa game eroge nổi tiếng ức chế [Viridistella Quest] sẽ bắt đầu vào khoảng năm năm nữa tính từ thời điểm hiện tại.
Thế giới hiện tại dù có nói nịnh cũng chẳng thể khen là an ninh tốt, nhưng thế giới nguyên tác của [Viridistella Quest] còn bi thảm hơn nhiều.
Dân tị nạn tràn ngập khắp nơi, dịch bệnh lan tràn, con người ta nhúng chàm vào tội ác chỉ để sinh tồn.
Quan niệm luân lý sụp đổ, chỉ những kẻ mạnh tàn ác mới có thể sống sót.
Một thế giới đầy rẫy chém giết như vậy chính là [Viridistella Quest].
Tuy nhiên, nhìn vào việc hiện tại vẫn còn tương đối khá khẩm, có thể thấy thế giới của [Viridistella Quest] vốn dĩ không hề tàn tạ đến mức đó ngay từ đầu.
Có một nguyên nhân châm ngòi.
Một trong số đó chính là sự sụp đổ của một trong ba cường quốc tồn tại ở nhân giới ── Thánh quốc Amatia.
Trước khi giải thích Thánh quốc Amatia là một quốc gia như thế nào, tôi sẽ nói trước về hai quốc gia còn lại ── Giáo quốc Thần thánh Ebram và Liên minh đô thị Marius.
Giáo quốc Thần thánh Ebram ── gọi tắt là Thần thánh giáo quốc, là một quốc gia được thành lập bởi sự liên minh của các thế lực có tầm ảnh hưởng như quý tộc, với trung tâm là Thần thánh giáo hội Ebram (nói cách khác, Thần thánh giáo hội và Thần thánh giáo quốc là hai tổ chức khác nhau).
Liên minh đô thị Marius ── gọi tắt là Liên minh đô thị, là một quốc gia được liên kết bởi những mối quan hệ ngang lỏng lẻo giữa các thành bang nhỏ, các bang hội quy mô lớn như Công hội Mạo hiểm giả, và giới quý tộc.
Cả hai nơi này giống một liên minh, một khối liên hiệp giữa các tổ chức hơn là một quốc gia đúng nghĩa, và không hề có một sự tồn tại nào có thể được gọi là nguyên thủ quốc gia rõ ràng.
Ngoài ra, cả hai đều có một điểm chung là được lập quốc vào năm trăm năm trước bởi các thành viên trong tổ đội của Dũng giả tiền nhiệm (hàng real).
Mặt khác, Thánh quốc ── Thánh quốc Amatia lại khác biệt so với hai quốc gia kia.
Thánh quốc là một quốc gia có bề dày lịch sử tồn tại từ rất lâu trước cả năm trăm năm trước, theo truyền thuyết là từ thời đại thần thoại, và được cai trị bởi chế độ quân chủ với Quốc vương đứng trên đỉnh cao nhất.
Nơi đây mang tính tập quyền trung ương cao hơn hai quốc gia kia, dân số cũng đông đảo hơn, và ôm trọn vựa lúa mì lớn nhất lục địa.
Xét về quốc lực đơn thuần, họ vượt trội hơn hẳn Liên minh đô thị hay Thần thánh giáo quốc.
Lý do một quốc gia như vậy lại không thống nhất lục địa là vì chính sách ngoại giao của họ hướng nội.
Họ không đi xâm lược ai, nhưng cũng chẳng bao giờ phái viện quân đến tham gia vào cuộc chiến chống lại quân đoàn Ma Vương.
Một Thánh quốc như thế lại mang số mệnh diệt vong vào thời điểm năm năm trước khi nguyên tác bắt đầu... tức là một thời gian ngắn nữa tính từ bây giờ.
Diệt vong ở đây không chỉ đơn thuần là chuyện mất nước.
Lãnh thổ sẽ biến thành vùng đất hoang vu, trở thành nơi không thể sinh sống.
Chín mươi phần trăm dân số sẽ bỏ mạng, mười phần trăm còn lại biến thành dân tị nạn và tràn vào Liên minh đô thị.
Và việc dân tị nạn từ Thánh quốc đổ xô vào Liên minh đô thị sẽ gây ra sự hỗn loạn chính trị tại đây, dẫn đến sự sụp đổ dây chuyền của Liên minh đô thị.
Hình hài quốc gia của Liên minh đô thị sẽ bị xóa sổ, biến thành một vùng đất tu la nơi cư dân của Liên minh đô thị và dân tị nạn của Thánh quốc tàn sát lẫn nhau để tranh giành chút tài nguyên ít ỏi.
Hơn nữa, phần lớn người dân Thánh quốc xuất hiện trong tác phẩm đều là tội phạm ── hoặc là đạo tặc.
Có lẽ vì thế mà ấn tượng của người chơi về họ cực kỳ tồi tệ, cộng thêm việc họ đã hủy diệt Liên minh đô thị - nơi mà ngay cả Ma Vương cũng không thể đánh sập, nên họ bị gán cho cái biệt danh là "Quân đoàn Ma Vương danh dự".
Cơ mà, trong tình cảnh quê hương diệt vong và phải sống kiếp tị nạn thì việc sa ngã vào con đường tội lỗi cũng là điều khó tránh khỏi.
Thêm vào đó, đúng là hầu hết tội phạm đều xuất thân từ Thánh quốc, nhưng đồng thời những nô lệ bị áp bức bóc lột cũng là người Thánh quốc, nên xét cho cùng thì họ cũng là những con người đáng thương.
Dù có châm chước cho điều đó đi chăng nữa thì tôi vẫn chẳng thể nào ưa nổi cái Thánh quốc này...
Gác lại cảm xúc cá nhân của tôi sang một bên, vì hòa bình thế giới, tôi buộc phải ngăn chặn sự sụp đổ của Thánh quốc.
Và rồi, sự tồn tại nắm giữ chiếc chìa khóa đó... hay nói đúng hơn, kẻ sẽ hủy diệt Thánh quốc chính là "nhân vật mạnh nhất nguyên tác", "Tam Hoàng tử Kurushuna" của Thánh quốc.
Tôi quen biết Kurushuna vào khoảng hai năm trước.
Khi đó tôi mười ba tuổi.
Đúng vào thời điểm tôi vừa kết thúc quá trình rèn luyện và bắt đầu hoạt động dưới danh nghĩa Dũng giả.
Tôi đã được mời đến dự tiệc sinh nhật mừng tuổi mười hai (buổi ra mắt giới thượng lưu) của Kurushuna.
Thánh quốc là một quốc gia khép kín, nhưng vì gia tộc Simeon và Thánh vương gia là họ hàng xa, có qua lại giao lưu nên tôi mới nhận được lời mời.
Tuy nhiên, nơi chúng tôi chạm mặt nhau không phải là vương cung.
Mà là ở trên đường đi.
Vì có một ngôi làng đang bị ma tộc tấn công, nên tôi đã che giấu thân phận và lao đến ứng cứu.
Lý do tôi giấu giếm thân phận là vì sợ sau này sẽ rắc rối nếu nó biến thành vấn đề ngoại giao.
Tất nhiên, tôi chẳng làm gì xấu nên chắc cũng không bị trách phạt đâu.
Nhưng cứ nghĩ đến mấy khâu xử lý hậu quả là thấy phiền phức rồi.
"Ngươi là mạo hiểm giả sao? Ta rất biết ơn nhưng... đây là Thánh quốc. Trừ những người được cấp phép, không ai được quyền mang kiếm. Hãy tháo chiếc mặt nạ đó xuống và xưng danh đi."
Ngay khi tôi vừa tàn sát sạch bách đám ma tộc, một giọng nói khàn khàn vang lên cùng với mũi kiếm chĩa thẳng vào lưng tôi.
Quay đầu lại, người đứng đó chính là Kurushuna.
Trong nguyên tác, Kurushuna tử mạng vào năm mười bốn tuổi, dù lúc này cậu ta trông non nớt hơn dáng vẻ trong game khoảng hai tuổi, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Kurushuna ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tôi biết rõ về nhân cách của Kurushuna.
Có lẽ cậu ta thực sự chỉ muốn biết khuôn mặt và tên tuổi của tôi mà thôi.
Cho dù tôi có là một gã mạo hiểm giả ất ơ vô danh tiểu tốt nào đó, cậu ta chắc chắn cũng sẽ khuyên nhủ rằng: "Cảm ơn ngươi đã bảo vệ thần dân của vương quốc ta. Nhưng Thánh quốc là một quốc gia bài ngoại. Ta khuyên thật lòng, ngươi nên tránh những hành động gây chú ý thì hơn", rồi nhắm mắt làm ngơ cho qua chuyện.
Nếu biết tôi là Elmika của gia tộc Simeon thì lại càng dễ nói chuyện (mà thực ra tôi cũng có giấy phép mang kiếm rồi).
Thế nhưng, ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lại nổi hứng muốn đánh thử với Kurushuna một trận.
Như đã nói ở trên, Kurushuna là nhân vật mạnh nhất nguyên tác.
Dựa trên thông số lý thuyết, nếu sức mạnh thực sự của cậu ta được giải phóng, người ta đồn rằng cậu ta có thể hạ gục Ma Vương chỉ bằng một đòn (tất nhiên, cái tình huống để sức mạnh đó bộc phát lại là một cái Bad End đối với tôi, nên tôi tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra).
Ngay cả trong nguyên tác, dù đang ở trạng thái bị nerf thê thảm, cậu ta vẫn mạnh một cách vô lý.
Tôi muốn thử xem giữa tôi hiện tại và cậu ta, ai mới là kẻ mạnh hơn.
Tôi thèm khát điểm kinh nghiệm.
Cùng lắm nếu có thua thì tôi vẫn là người của gia tộc Simeon, chỉ cần lật bài ngửa tiết lộ thân phận thì chắc cũng chẳng đến mức mất mạng.
Nghĩ vậy, tôi liền...
"Nếu muốn biết thì dùng sức mạnh mà ép ta nói xem."
Tôi vung thanh kiếm Dũng giả (vẫn còn nguyên trong vỏ) định chém (đúng hơn là đập) Kurushuna.
Nhưng tôi đã không thể làm vậy.
Kiếm của Kurushuna nhanh hơn, đòn tấn công của tôi đã bị đánh bật ra.
Mũi kiếm kề sát cổ tôi.
"Khai báo thân phận đi. Sẽ không có lần thứ ba đâu."
"Thanh kiếm đó để làm cảnh à? Ta cũng không nói đến lần thứ ba đâu."
Lần này tôi không chủ quan nữa.
Tôi tháo bỏ toàn bộ trang bị debuff, bao gồm cả thanh kiếm Dũng giả, và lao vào giao chiến với Kurushuna.
Dẫu vậy, Kurushuna vẫn nhanh hơn tôi.
Dù rất cay cú, nhưng kỹ năng kiếm thuật của cậu ta cũng vượt trội hơn tôi.
Thế nhưng, về mọi mặt khác thì tôi lại nhỉnh hơn.
Dùng sức mạnh cơ bắp và sức bền để ép trận đấu vào thế giằng co tiêu hao, tôi dần dần dồn Kurushuna vào chân tường.
"Ư!"
Keng! Cùng với một tiếng kim loại chói tai, thanh kiếm của Kurushuna văng lên không trung.
Tôi thắng rồi.
Tôi vừa nghĩ vậy, nhưng Kurushuna lại nắm chặt nắm đấm, lao vào đấm tôi.
"N-Này! Trận đấu kết thúc rồi! Buông ra!!"
"Còn lâu ta mới buông! Một gã khả nghi như ngươi, ta không thể để mặc chạy rông được!"
Cứ thế, cả hai chúng tôi lao vào vật lộn với nhau.
Cơ mà, nếu là đánh giáp lá cà thì hiển nhiên người có sức mạnh cơ bắp vượt trội như tôi sẽ chiếm ưu thế.
"Ư, tên này..."
Tôi đè lên người, khóa chặt hai tay Kurushuna xuống đất.
Kurushuna trừng mắt nhìn tôi với vẻ đầy ấm ức.
... Trêu chọc cậu ta một chút vậy.
"Nhìn kỹ thì, rõ là đàn ông con trai mà mặt mũi lại đáng yêu phết nhỉ."
"... Hả!?"
Kurushuna trợn tròn hai mắt.
Rồi khuôn mặt cậu ta tái mét.
Tôi từ từ ghé sát mặt mình vào khuôn mặt của Kurushuna.
"N-Này! D-Dừng lại đi!! T-Ta là đàn ông đấy..."
Tôi kề miệng sát vào tai Kurushuna.
"Tạm biệt nhé, Kurushuna."
"T-Tại sao ngươi lại biết tên ta!?"
Không thèm trả lời, tôi nhảy lùi lại, buông tha cho Kurushuna.
Rồi tôi nhặt dụng cụ tập gym (thanh kiếm Dũng giả) đang lăn lóc trên mặt đất lên và co giò bỏ chạy thục mạng.
Đó chính là cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Kurushuna.
Khỏi phải nói, cái vụ giao chiến rồi đè ngửa một vị Vương tử (♀) của một quốc gia xuống đất không chỉ dừng lại ở mức độ sự cố ngoại giao đâu.
Vốn dĩ chuyện Kurushuna là nữ giới đã là bí mật quốc gia rồi.
Do đó, tôi tuyệt đối không hé răng nửa lời về việc gã khả nghi đó chính là mình.
Thế nên, trên danh nghĩa công khai, cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi là tại buổi giao lưu ở vương cung Thánh quốc.
Tiện thể nói luôn, vài ngày sau, "gã đàn ông đeo mặt nạ khả nghi" đã bị truy nã với tội danh đại nghịch bất đạo.
Theo lời Kurushuna thì: "Ta nhất định sẽ tự tay giết chết hắn".
Lại có thêm một bí mật phải mang xuống mồ rồi.
Đang mải hồi tưởng lại cuộc gặp gỡ với Kurushuna thì...
"M-Mà này, sát quá rồi đấy! Tránh ra!!"
Kurushuna, nay đã mười bốn tuổi, đỏ bừng mặt, dùng sức đẩy mạnh vào ngực tôi.
Hiện tại, nơi này là dinh thự của ngài Servia, một đại quý tộc thuộc Liên minh đô thị, và cũng là hội trường giao lưu.
Vừa bắt gặp Kurushuna đang tham dự dưới thân phận "nam giới", tôi liền lập tức tiến đến bắt chuyện với "cậu ta".
Để ngăn chặn event "Sự sụp đổ của Thánh quốc", và quan trọng hơn hết là để cứu rỗi Kurushuna, chúng tôi cần phải bàn bạc với nhau.
Dù rằng... chẳng có lý do gì để tôi phải kabe-don cậu ta cả.
"Cậu thà ưu tiên chuyện yêu đương với phụ nữ hơn là tình bạn với tôi sao. Đồ sát gái."
"Này! Nhìn là biết tình huống không phải như vậy rồi mà! Tôi cũng..."
Đang thấy phiền phức lắm đây. Chắc cậu ta định nói thế.
Nhưng có lẽ vì để ý đến cảm nhận của mấy cô gái xung quanh nên cậu ta lại ngậm miệng.
Bản tính lương thiện cứ thế toát ra ngoài. Thật không thể tin nổi một đứa trẻ như thế này lại có ý định hủy diệt Thánh quốc, hủy diệt cả thế giới.
... À không, Thánh quốc bị diệt vong cũng là đáng đời thôi.
Hay là cứ để Thánh quốc diệt vong đi, rồi tôi chỉ cứu mỗi Kurushuna và gia đình cậu ta thôi, được không? Không được à.
Dù là lũ khốn nạn thì vẫn phải cứu. Đó mới là Dũng giả. Tôi không phải Dũng giả, nhưng cũng phải làm gương chứ.
"Nhưng sự thật là cậu đã ưu tiên họ hơn lời hứa với ta mà, đúng không?"
"C-Chuyện đó, xét về kết quả thì đúng là vậy, nhưng..."
Có vẻ cậu ta nghĩ cái lý sự cùn của tôi cũng có phần đúng.
Ngây thơ đến mức đáng lo ngại.
Giá mà cậu ta có tính cách hời hợt như tôi thì đã chẳng đến mức hắc hóa rồi.
"Lát nữa cậu phải 'tạ lỗi' với ta đấy nhé."
Tôi thì thầm vào tai Kurushuna.
Nghe vậy, Kurushuna lộ rõ vẻ bối rối, hai mắt mở to.
"T-Tạ lỗi!? Ý-Ý cậu là bắt tôi đền tiền sao!?"
"Tiền thuế của Thánh quốc, ta có nhận cũng chỉ tổ rước họa vào thân thôi.... Là chuyện mà chính bản thân Kurushuna có thể làm cơ."
"M-Mà. Nếu là chuyện cá nhân tôi có thể giải quyết. Nếu điều đó làm cậu nguôi giận thì, t-tôi làm gì cũng được..."
Kurushuna bắt đầu vặn vẹo lúng túng.
Không, đường đường là một Vương tử mà lại đi nói câu "làm gì cũng được" là sao. Ổn không vậy? Cái tên này.
"N-Nhưng mấy chuyện quá đáng là tôi không chịu đâu đấy?"
Rồi Kurushuna ngước đôi mắt ửng đỏ lên nhìn tôi với ánh nhìn hờn dỗi.
... Đừng có tưởng thật cái trò đùa của tôi chứ.
Trông cứ như tôi đang bắt nạt cậu ta vậy. Chẳng biết phải phản ứng sao cho vừa.
Thôi, trò chơi đóng giả doujinshi (BL) mỏng dính kết thúc tại đây.
"Trước mắt, ta có người muốn giới thiệu và vài chuyện cần bàn với cậu. Theo ta."
"A, ừm..."
Tôi nhẹ nhàng kéo tay Kurushuna.
Sau đó, tôi quay sang những tiểu thư quý tộc đang vây quanh chúng tôi.
"Thành thật xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện của các vị với Kurushuna."
"K-Không, không có gì đâu ạ..."
"Đúng hơn là chúng tôi mới là người làm phiền..."
Các tiểu thư quý tộc đỏ mặt, bẽn lẽn quay đi.
Hình như hơi kích thích quá đà rồi thì phải?
Tôi nở nụ cười với họ.
"Xong việc tôi sẽ trả cậu ấy lại ngay. Với cả... gọi là tạ lỗi thì hơi quá, nhưng lát nữa nếu có thời gian, các vị có muốn khiêu vũ cùng tôi không?"
Tôi vừa cười vừa nháy mắt.
Rồi tôi lướt qua những tiểu thư quý tộc đang đứng ngây người ra đó.
Một lúc sau, tiếng reo hò phấn khích vang lên.
"... Cậu mới là đồ sát gái thì có."
Kurushuna bĩu môi, bất mãn lầm bầm.
Có chỗ nào đáng để cậu ta khó chịu à?
Dẫn theo Kurushuna đang hờn dỗi không rõ lý do, tôi quay trở lại chỗ Faltina.
Faltina có vẻ đang trò chuyện rôm rả với một quý tộc của Liên minh đô thị, nhưng khi thấy chúng tôi quay lại, vị quý tộc kia liền ý tứ rời đi.
"Xin lỗi vì đã cắt ngang cuộc trò chuyện của cô."
"Không sao, cũng vừa lúc câu chuyện kết thúc.... Ngài ấy bảo lát nữa muốn nói chuyện với ngài đấy, Elmika."
Faltina ngầm ám chỉ rằng lát nữa tôi nên đi cảm ơn người ta.
Không cần cô ấy nhắc, tôi cũng định thế.
"Đã rõ."
Lát nữa phải đi hỏi thăm vị quý tộc biết đọc bầu không khí kia mới được.
Việc có biết cách cư xử khéo léo hay không ảnh hưởng rất lớn đến các mối quan hệ xã hội.
Dù hơi phiền phức, nhưng kết quả là sau này sẽ nhàn hạ hơn.
Hoạt động của Dũng giả không thể thành công nếu chỉ dựa vào sức mạnh của một mình tôi. Sự hợp tác của giới quý tộc là điều không thể thiếu.
Đây là điều mà nhân vật chính nguyên tác Leonard không thể làm được.
Đây là việc mà một quý tộc như tôi phải làm.
"Để ta giới thiệu nhé."
Tôi giới thiệu Faltina và Kurushuna với nhau.
Có vẻ Kurushuna đã biết trước Faltina sẽ đến, nhưng Faltina lại không ngờ người quen của tôi lại là Kurushuna.
Cô ấy tỏ ra hơi ngạc nhiên.
"Thật vinh hạnh tột cùng khi được diện kiến Đoàn trưởng Hiệp sĩ đoàn Hắc Hoa Hồng lừng danh của Thánh quốc."
"Tôi cũng vậy. Tôi đã luôn mong được gặp cô. Tư tế đệ tứ vị Faltina... à thất lễ. Hiện tại là Tư tế đệ tam vị nhỉ."
Faltina và Kurushuna bắt tay nhau.
Lần chạm mặt đầu tiên có vẻ không tệ.
Tôi cảm thấy an tâm phần nào.
Số là Thần thánh giáo quốc và Thánh quốc vốn dĩ chẳng ưa gì nhau.
Chắc hẳn các bạn cũng đoán được phần nào khi cả hai đều có chữ "Thánh" trong tên quốc gia, cả hai đều là những đất nước mang đậm màu sắc tôn giáo.
Thần thánh giáo quốc lấy đạo Ebram - một tôn giáo độc thần - làm quốc giáo.
Mặt khác, Thánh quốc lại lấy đạo Amatia - một tôn giáo đa thần - làm quốc giáo, và vương tộc của Thánh quốc chính là hậu duệ của Đại Địa Mẫu Thần Amatia.
Giáo lý của hai bên như nước với lửa.
Hay nói đúng hơn, bản thân đạo Ebram vốn dĩ đã là phe anti đạo Amatia rồi, nên chuyện họ ghét nhau là lẽ đương nhiên.
Cả hai đều không phải là những tôn giáo xấu xa... Tôi rất muốn nói vậy, nhưng gác đạo Amatia sang một bên, phần lớn tín đồ của đạo Amatia lại chính là "Quân đoàn Ma Vương danh dự" - người dân Thánh quốc.
Về điểm này, việc Giáo quốc Ebram là quốc gia duy nhất sống sót trong nguyên tác đã chứng minh họ chính là niềm hy vọng và lương tri của nhân loại.
Cơ mà, ở thời điểm nguyên tác bắt đầu, kẻ đứng đầu Giáo quốc Ebram lại là tên Tư tế rác rưởi Zubara, nên tính ra thì kẻ tám lạng người nửa cân cả thôi.
"Còn vị kia là..."
"Lát nữa ta sẽ giới thiệu."
"Vậy sao."
Tôi nói vậy khi thấy Kurushuna liếc nhìn Lara trong chốc lát.
Về phần Lara, tôi đã giải thích trước rồi.
Với thân phận Vương tử, cậu ta không thể tùy tiện bắt chuyện với một hầu gái bình thường, nhưng cũng không có ý định phớt lờ... Chắc đó là cách thể hiện riêng của Kurushuna.
Có vẻ Lara cũng hiểu được điều đó, cô khẽ gật đầu.
"Nhưng sao toàn là con gái thế này.... Cậu cứ bảo tôi sát gái, nhưng cậu mới là kẻ sát gái chính hiệu đấy."
Á à, tên này lỡ lời rồi.
... Cứ giả vờ như không nhận ra vậy.
"Toàn là con gái sao? Tôi thấy một nửa là nam giới mà."
Faltina cố tình nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
Quả nhiên Faltina đã nhận ra. Không, phải nói là cô ấy đã biết từ trước rồi.
"Hả? À... ý tôi là không tính tôi cơ."
"Ra là vậy. Thất lễ rồi."
Faltina mỉm cười gật đầu.
Kurushuna tưởng mình đã lấp liếm thành công nên thở phào nhẹ nhõm.
Vẫn ngốc nghếch như ngày nào. Cứ làm người ta thót tim thế này, nghiêm túc giùm cái đi.
"... Tuy nhiên, tôi đồng ý với việc Elmika là một kẻ sát gái."
"... Elmika?"
Kurushuna lẩm bẩm.
"Lúc ngài ấy mời tôi làm bạn nhảy, ngài ấy còn bảo nếu không được thì vẫn còn người khác thay thế cơ mà."
"Khoan đã, ta đâu có nói thế!"
Đúng là tôi có bảo nếu Faltina không thích thì tôi sẽ mời người khác, nhưng...
Đó là sự quan tâm của tôi dành cho Faltina, ngụ ý rằng "nếu cô không thích thì cứ từ chối cũng được".
"Vậy sao ạ?"
"Ta chỉ lo Faltina không thoải mái thôi.... Hôm nay cô thực sự đã giúp ta rất nhiều. Không ai có thể thay thế vị trí của cô đâu."
"Vậy sao. Thế thì tốt quá rồi."
Faltina mỉm cười mãn nguyện, dùng cùi chỏ huých nhẹ vào tay tôi.
Hóa ra cô ấy chỉ đùa.
Thật tình... đừng có nói mấy câu dễ gây hiểu lầm trước mặt Kurushuna chứ.
"Thói trăng hoa của Elmika có từ ngày xưa rồi. Từ hồi đó, cậu ta đã sẵn sàng làm mấy chuyện nguy hiểm vì con gái, lại còn hay buông lời tán tỉnh nữa. Từ ngày xưa cơ."
"Ta chưa bao giờ phân biệt đối xử giữa nam, nữ, người già hay trẻ nhỏ đâu nhé."
Như ông chú thợ rèn chẳng hạn, là đàn ông đích thực đấy. Chẳng có cái plot twist sến súa nào kiểu ổng thực ra là con gái đâu.
Chỉ là do nguyên tác là eroge nên tỷ lệ nhân vật quan trọng là nữ mới cao thế thôi.
Tôi không có lỗi. Lỗi là tại tác giả nguyên tác.
... Cơ mà, cái khuôn mặt đẹp trai thừa thãi này đúng là có tác dụng với phụ nữ hơn là đàn ông.
Để làm quen với mấy lão chính trị gia máu mặt, tôi thường xuyên sử dụng chiêu bài tiếp cận và tạo mối quan hệ thân thiết với những người phụ nữ xung quanh họ trước.
Thế nên, bảo tôi tán tỉnh nhiều phụ nữ thì cũng không sai.
Nhưng suy cho cùng thì tôi cũng "tán tỉnh" không ít mấy lão già, nên tỷ lệ nam nữ chắc chắn không hề chênh lệch đâu.
"Từ ngày xưa sao?"
"Do mối quan hệ giữa hai gia tộc ấy mà. Gọi là thanh mai trúc mã cũng được."
Thanh mai trúc mã...?
Liệu cái mối quan hệ mới bắt đầu từ năm mười ba tuổi (tức là hai năm trước) có được gọi là thanh mai trúc mã không nhỉ?
Theo cái lý thuyết đó thì đám học sinh học chung trường cấp hai công lập ở quê đều là thanh mai trúc mã của nhau hết à?
Ít nhất cũng phải quen biết nhau từ trước khi vào tiểu học thì mới được gọi là thanh mai trúc mã chứ.
Cá nhân tôi cho rằng phải quen nhau từ trước khi đi mẫu giáo thì mới tính là thanh mai trúc mã (chủ nghĩa nguyên lý).
Nếu được thì sinh cùng bệnh viện, nằm chung phòng cạnh giường nhau luôn càng tốt (phái cực đoan).
"Chắc cô cũng biết, tôi và Elmika đã từng kề vai sát cánh chiến đấu vài lần rồi."
Một trong Thất Ma Tướng đã bị tiêu diệt tại Thánh quốc.
Lúc đó, Kurushuna cũng tham gia chiến đấu cùng tôi.
"... Hai người thân thiết thật đấy."
"Cũng bình thường thôi."
Kurushuna ưỡn ngực, đắc ý đáp.
Faltina chằm chằm nhìn vào ngực Kurushuna một lúc rồi mỉm cười.
"Nhắc mới nhớ, Thánh nữ Nadia xuất thân từ Thánh vương gia Amatia nhỉ. Tôi hiểu rồi."
Dũng giả tiền nhiệm (hàng real) và Thánh nữ tiền nhiệm Nadia là một đôi, họ có với nhau hai người con.
Người con trai trở thành thủy tổ của gia tộc Simeon, còn người con gái thì kế vị vương tộc Thánh quốc.
Hơn nữa, cả Dũng giả tiền nhiệm và Thánh nữ tiền nhiệm đều được tôn kính như những vị thánh trong đạo Ebram, trong khi ở Thánh quốc, họ lại được tôn thờ như những vị thần.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân gây ra xích mích giữa hai bên.
"Chắc ngài cũng biết, dù thật mạo muội nhưng đôi khi tôi được gọi là Thánh nữ."
Danh xưng "Thánh nữ" của Faltina chỉ là biệt danh. Tước hiệu chính thức của cô ấy là "Tư tế đệ tam vị".
Nói cách khác, Faltina là một Thánh nữ giả mạo.
Giống hệt tôi rồi.
"Tôi không dám nghĩ mình có thể sánh ngang với Thánh nữ Nadia. Nhưng tôi vẫn luôn nỗ lực để có thể tiến gần hơn đến một người vĩ đại như ngài ấy, dù chỉ là một chút."
"Một tư tưởng thật tuyệt vời."
Kurushuna gật gù tán thưởng.
"Vậy là hiện tại, những người kế thừa dòng máu của Dũng giả, Thánh nữ và trí tuệ của Hiền giả đã tề tựu đông đủ tại đây."
Người sáng lập ra đạo Ebram chính là Hiền giả Ebram, một thành viên trong tổ đội của Dũng giả tiền nhiệm (hàng real).
Sự lục đục nội bộ của tổ đội Dũng giả tiền nhiệm (hàng real) cứ thế thoang thoảng truyền đến.
"Chắc chắn việc đánh bại Ma Vương không còn là giấc mơ nữa. Cùng nhau cố gắng nhé."
"Vâng, mong được ngài giúp đỡ.... Nhân tiện thì."
"Hửm?"
"Trang phục ngài đang mặc là âu phục nam của Thánh quốc sao? Trông có vẻ hơi khác biệt so với phong cách của Liên minh đô thị nhỉ."
"À, ừm. Hình như... đang là mốt đấy. Tôi không quan tâm lắm nên cũng không rõ chi tiết."
"Trông ngài mặc rất hợp đấy ạ."
Faltina chắp hai tay lại, nở nụ cười rạng rỡ.
"A, à... ừm."
Kurushuna lảng tránh ánh mắt.
Sau đó, cậu ta quay sang nhìn tôi.
"Nhắc mới nhớ, Elmika. Đã tìm thấy 'hắn' chưa?"
"...'Hắn'?"
"Cái gã vô lễ dám chĩa kiếm vào tôi ấy. Cậu đã nhờ Liên minh đô thị phát lệnh truy nã rồi mà, đúng không?"
"A, à!"
Là tôi chứ ai. Toang rồi.
"À, ừm... vẫn chưa tìm thấy. Chắc hắn bỏ mạng xó xỉnh nào rồi cũng nên?"
Này, Kurushuna-san.
Cậu thôi cái trò tìm kiếm này đi được không? Tôi biết cậu đang rất tức giận, nhưng mà...
"Một kẻ mạnh ngang ngửa tôi sao có thể chết dễ dàng thế được."
"T-Thế à? Biết đâu lại có nhiều người như thế thì sao?"
"Ngoài cậu ra, tôi chưa từng thấy ai mạnh ngang mình cả."
Đ-Đúng vậy nhỉ.
Trong số con người thì tôi và Kurushuna là hai người đứng đầu mà. Ừm.
"Một 'Dũng giả' như hắn ── à, ý tôi là mạnh mẽ ấy, không có ý gì khác đâu nhé? Nếu hắn chịu trở thành đồng minh của chúng ta thì sẽ là một trợ lực rất lớn đấy."
"Đ-Đ-Đúng vậy nhỉ."
Công nhận là nếu có hai người như tôi thì sẽ càng vô đối hơn.
"Hơn hết, tôi phải bắt hắn chịu trách nhiệm vì đã sỉ nhục tôi."
"À, ừ... đúng thế."
"Tôi cũng sẽ tìm. Cậu cũng phải cố mà tìm cho ra đấy. À, đúng rồi..."
Kurushuna quay sang Faltina.
Và nở một nụ cười tươi rói.
"Nếu cô tìm thấy một kẻ đeo mặt nạ mạnh ngang ngửa tôi thì nhớ báo cho tôi biết nhé."
"... Một người mạnh ngang ngửa Điện hạ sao."
"Đúng vậy. Thôi... tôi xin phép cáo lui trước đây.... Đợi tiệc tàn, chúng ta sẽ nói chuyện."
"Ừ! Xin lỗi vì đã gọi cậu ra lúc đang bận rộn nhé!!"
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
May quá...
"Vì đó là lời nhờ vả của cậu mà!"
Kurushuna mỉm cười rạng rỡ, rồi liếc nhìn Faltina.
Faltina khẽ cau mày, tỏ vẻ khó chịu.
Sau khi Kurushuna rời đi, Faltina thì thầm vào tai tôi.
"Cậu ấy... là nữ sao?"
"Ừ, nhưng cậu ta vẫn đinh ninh là chưa ai nhận ra đâu. Giữ bí mật giúp ta nhé."
Những người thân thiết nhìn phát là biết ngay, nhưng cái kiểu cứ tưởng mình giấu kỹ lắm của cậu ta mới thú vị làm sao.
Đúng là một tên ngốc nghếch.
"Vậy sao.... Nhân tiện, gã đàn ông đeo mặt nạ đó, là ngài phải không?"
"L-Làm gì có. Không phải đâu?"
... Gì đây, cái ánh mắt đó là sao.
"Hai người là bạn bè, đúng không?"
"Đúng vậy."
"Hừm."
Nghe câu trả lời của tôi, Faltina bĩu môi bất mãn.
Rồi cô ấy lầm bầm.
"Đồ sát gái."
Sao lại chửi tôi.
"Đồ sát gái."
Sau khi buổi giao lưu kết thúc.
Tôi đã mắng nhiếc gã thanh niên tóc vàng đó.
"Dự tiệc khiêu vũ thì phải nhảy với phụ nữ là chuyện đương nhiên mà?"
Cái gã bỏ mặc tôi để đi nhảy nhót và tán tỉnh hết cô này đến cô khác tên là Elmika.
Hắn được người đời xưng tụng là Dũng giả.
Tôi gặp hắn vào đúng ngày sinh nhật lần thứ mười hai của mình.
Khi đang đi tuần tra quanh vương đô như thường lệ, nghe tin có ma tộc xuất hiện, tôi liền tức tốc chạy đến ngôi làng đó.
Nhưng ma tộc đã bị tiêu diệt từ trước rồi.
Người đã tiêu diệt đám ma tộc đó chính là Elmika.
Cơ mà, chẳng hiểu sao hắn lại đeo mặt nạ để che giấu thân phận.
Chính vì thế mà chúng tôi đã lao vào đánh nhau.
... Lần đó, lần đầu tiên trong đời tôi nếm mùi thất bại.
Bị đè xuống đất, lại còn bị trêu là "có khuôn mặt đáng yêu", tôi vẫn nhớ tim mình lúc đó đã đập thình thịch như thế nào.
Sau đó, tại một buổi giao lưu, tôi đã chính thức chạm mặt Elmika.
Tôi nhận ra ngay "chính là cái gã đeo mặt nạ lúc đó", nhưng... hắn lại tỉnh bơ nói "Rất vui được gặp cậu".
Có vẻ đến tận bây giờ, Elmika vẫn đinh ninh rằng mình đã giấu nhẹm được thân phận "gã đàn ông đeo mặt nạ".
Hắn cũng có những lúc ngốc nghếch đến bất ngờ.
Thật đáng yêu.
"Dù có thế nào thì cậu cũng bạ đâu tán đó quá rồi đấy! Hở ra là buông lời đường mật."
"Ta đâu có ý định tán tỉnh ai."
"Thế à? Tôi thấy cậu khen ngợi mấy cô gái đó hết lời cơ mà?"
"Để lại ấn tượng tốt thì vẫn hơn là xấu chứ? Đó là việc cần thiết cho cuộc chiến chống lại quân đoàn Ma Vương mà."
Thực tế thì tôi chưa từng nghe tin đồn Elmika "lên giường" với cô gái nào.
Việc hắn tỏ ra có tình ý với các cô gái chắc chắn cũng chỉ là để thả thính về một cuộc hôn nhân chính trị, nhằm trục lợi mà thôi.
Và tất cả những việc đó đều là vì mục tiêu đánh bại Ma Vương, mang lại hòa bình cho thế giới.
... Tôi hiểu điều đó, nhưng sao nhỉ.
Vẫn thấy hơi khó chịu.
"Việc một nửa thành viên trong tổ đội là con gái cũng có vấn đề đấy."
Tư tế Faltina và... hình như cô gái kia tên là Lara thì phải.
Trước đây hắn từng nói nếu lập tổ đội thì cần thêm hai người hỗ trợ hậu phương, có lẽ hai người họ chính là ứng cử viên cho vị trí "đồng đội" của chúng tôi.
Ba phần tư là nữ.
Cứ có cảm giác hắn cố tình làm vậy.
"Chỉ là trùng hợp thôi."
Thật không đấy?
Lara thì không nói làm gì, nhưng Tư tế Faltina chắc chắn đang nhìn Elmika với tư cách là một người đàn ông.
Dám gọi trống không tên Elmika của tôi. Lại còn dám huých cùi chỏ ngay trước mặt tôi nữa chứ!
Cái gì mà "nỗ lực để có thể tiến gần hơn đến một người vĩ đại như ngài Nadia, từ nay tôi sẽ trở thành một người xứng đáng làm đối tác của Elmika" chứ!
Hậu duệ của ngài Nadia là tôi cơ mà!! Thánh nữ đích thực là tôi mới đúng!!
Vị trí Thánh nữ (người yêu) là của tôi, cô cùng lắm chỉ được làm Hiền giả (bạn bè) thôi!
Mà nói đúng hơn, đường đường là Tư tế của đạo Ebram thì đừng có trưng cái bộ mặt của một người phụ nữ đang yêu ra!!
Đồ Thánh nữ giả mạo!!
Lúc tôi định bật lại thì cô ta lại bảo tôi là đàn ông...
Grừ...!!
Cái gì mà "Trông ngài mặc rất hợp" chứ! Toàn nói mấy lời dối lòng...
Ý cô ta là "Đàn ông thì không thể làm người yêu của Elmika" chứ gì? Nếu nói thế thì Tư tế cũng đâu có được phép yêu đương!!
Tức quá, tức quá, tức quá đi mất!!
Rõ ràng tôi quen cậu ấy lâu hơn! Rõ ràng tôi thích cậu ấy trước cơ mà!
Một ả Thánh nữ giả mạo lăng loàn như thế mà dám đứng cạnh Elmika của tôi, ra vẻ như người yêu của cậu ấy!!
... Hừm, mà thôi, cũng chẳng sao.
Dù sao thì tôi cũng đang nắm thóp Elmika vụ "gã đàn ông đeo mặt nạ" mà.
Chỉ cần tôi muốn, tôi hoàn toàn có thể bắt Elmika phải chịu trách nhiệm.
Chắc ả đàn bà hay thả thính kia cũng nhận ra điều đó rồi.
Ả ta chắc mẩm định dùng khuôn mặt và bộ ngực đó để quyến rũ Elmika chứ gì.
Tôi vẫn chưa tiết lộ mình là con gái cơ mà.
Số lượng bài tẩy trong tay tôi nhiều hơn hẳn. Chỉ cần tôi muốn...
"Nhân tiện thì Kurushuna này. Đổi chủ đề chút nhé..."
"Oái! G-Gì thế!?"
Đột nhiên Elmika nắm lấy vai tôi.
Hắn chằm chằm nhìn vào mặt tôi.
Đôi mắt bích lục sáng ngời.
Bị đôi mắt ấy nhìn chằm chằm, tôi cảm giác như cả người nhũn ra.
Thế này thì ăn gian quá...
"D-Dừng lại đi!... Cậu lúc nào cũng sáp lại gần quá đấy."
Tôi khẽ đẩy ngực Elmika ra.
Cảm nhận được vòm ngực săn chắc của hắn khiến tim tôi lỡ nhịp.
Khác hẳn với ngực của tôi.
"Có gì đâu mà cậu phải xấu hổ đến thế."
Elmika vẫn chưa nhận ra tôi là con gái.
Hắn là người đáng tin cậy, tiết lộ cho hắn cũng chẳng sao... đúng hơn là tôi rất muốn nói ra, nhưng chẳng hiểu sao lại không thể mở lời.
Một phần là vì chưa có cơ hội, nhưng quan trọng hơn cả là tôi sợ mối quan hệ hiện tại giữa hai đứa sẽ tan vỡ, điều đó khiến tôi chần chừ.
Tôi đã thả thính đủ kiểu với hy vọng Elmika sẽ tự nhận ra, nhưng hắn chẳng mảy may để ý chút nào.
Đồ ngốc nghếch vô tâm...
"Mắt cậu có quầng thâm kìa. Thiếu ngủ à?"
"À... ừm. Dạo này tôi hay mơ mấy giấc mơ kỳ lạ."
"Giấc mơ kỳ lạ? Mơ thấy gì vậy?"
"Lúc tỉnh dậy thì tôi chẳng nhớ gì cả."
Chỉ là, mỗi khi tỉnh giấc, tim tôi đập rất nhanh, mồ hôi ướt đẫm cả chăn nệm.
Có những lúc, tôi sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, không thể cử động được.
... Nhưng tôi không thể nói với Elmika cái lý do trẻ con kiểu "sợ ác mộng nên không dám ngủ" được.
"Hừm.... Hay để mai nhé? Giờ cũng muộn rồi."
"Tôi đâu có ốm đau gì đâu. Không sao đâu."
"Vậy à? Đừng có cố quá đấy."
Chúng tôi tiến về căn phòng mà ngài Servia đã chuẩn bị sẵn để bàn bạc.
Sau khi kiểm tra kỹ các biện pháp chống nghe lén, chúng tôi ngồi xuống ghế sofa.
"N-Nhân tiện... vụ 'tạ lỗi' ấy, tôi phải làm gì đây?"
Phải hỏi cho rõ trước khi bắt đầu bàn bạc mới được.
Nghĩ vậy nên tôi mới mở lời, nhưng Elmika chỉ nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
"'Tạ lỗi'?"
"Làm gì cũng được, nhưng cứ kéo dài thế này làm tôi thấy hơi căng thẳng. Nếu cậu đã quyết định rồi thì cứ nói luôn đi, để tôi còn chuẩn bị tinh thần..."
Nghe tôi giải thích, Elmika mới phản ứng như thể vừa sực nhớ ra.
Hình như tôi vừa rút dây động rừng rồi thì phải...
"Để xem nào... Nhắc mới nhớ, cậu bảo làm gì cũng được đúng không?"
"Ừ, ừm... Nếu là việc tôi có thể làm."
"Vậy, tắm chung thì sao?"
"T-Tắm chung!?"
C-Cậu ta đang nói cái quái gì vậy!
C-Chuyện đó, tất nhiên là không được rồi!!
Bởi vì, tôi là... A! Đúng rồi, Elmika đâu có biết...
"Đàn ông với nhau, trần trụi nói chuyện biết đâu lại dễ giải quyết vấn đề hơn."
"C-Có cởi trần thì cũng đâu giải quyết được gì..."
"Hay là, cậu có lý do gì không thể để người khác nhìn thấy cơ thể mình à?"
"Ư...!"
Có lý do chứ.
Nếu để lộ cơ thể, chuyện tôi là con gái sẽ bị bại lộ mất.
Dù Elmika có ngốc nghếch đến đâu thì chắc chắn cũng sẽ nhận ra thôi.
... Mà khoan, trước khi bàn đến chuyện đó thì việc này quá sức xấu hổ.
N-Nhưng mà đàn ông với nhau mà lại thấy xấu hổ thì kỳ lạ lắm...!
Đ-Đành chịu vậy!! N-Nếu cậu đã muốn "giao tiếp trần trụi" đến thế thì t-tôi chiều!
"Đùa th..."
"Đ-Được thôi."
"Hả?"
Mặt tôi nóng ran.
Tim đập thình thịch.
Tôi chỉ muốn bỏ chạy ngay lập tức... Cố kìm nén cảm giác đó, tôi nhìn thẳng vào mắt Elmika.
"N-Nếu là với Elmika thì... được thôi?"
Tôi sẽ cho cậu thấy tôi là một cô gái!!
T-Tất nhiên là cậu phải chịu trách nhiệm rồi nhé!?
Ehehe...
Tôi muốn sinh đủ con để lập ba tổ đội Dũng giả luôn...!!
"Đừng có tưởng thật cái trò đùa đó chứ... Đồ ngốc."
... Hả? Đùa...?
V-Vậy, nghĩa là sao? Cậu hoàn toàn không có ý định muốn tắm chung với tôi à?
T-Thế thì, cái đứa vừa mới mơ mộng hão huyền như tôi chẳng khác nào một con ngốc sao!!
"C-Cậu lại trêu tôi! Trong khi tôi đã nghĩ nếu là cậu thì cũng được!!"
Không thèm nói chuyện với cậu nữa!!
Ghét Elmika nhất!!
※ ※ Thánh quốc là một cường quốc lâu đời, sở hữu bề dày lịch sử vượt xa con số một ngàn năm.
Và vương tộc của họ cũng có lịch sử lâu đời ngang ngửa với quốc gia này.
Trên một lục địa luôn bị đe dọa bởi ma tộc và chiến tranh triền miên, một bề dày lịch sử như vậy quả thực là điều bất thường.
Các quốc gia khác... như Liên minh đô thị hay Thần thánh giáo quốc cũng chỉ mới tồn tại được khoảng năm trăm năm.
Tại sao chỉ có mỗi Thánh quốc là có thể tiếp tục tồn tại trên lục địa này?
Đó là nhờ sự bảo hộ của thần Amatia.
Đây không phải là phép ẩn dụ, không phải là tư tưởng, cũng chẳng phải là tín ngưỡng.
"Thần Amatia" thực sự tồn tại, và đã vô số lần cứu rỗi đất nước này.
Ngài mang đến sự phồn vinh vĩnh cửu cho vùng đất, ngăn chặn thiên tai, xua tan dịch bệnh, và giáng thiên phạt xuống đầu ngoại xâm.
Với điều kiện là phải hiến tế một vị công chúa của vương tộc.
Vu nữ hiến tế.
Đó là hệ thống chống đỡ Thánh quốc Amatia, là ân sủng, và cũng là một hủ tục.
Tôi ── Kurushuna, sinh ra là một công chúa của Thánh quốc Amatia, nhưng lại được nuôi dưỡng như một Vương tử.
Tôi yêu đất nước này.
Thiên nhiên trù phú, những dãy phố nhuốm màu lịch sử, những con người ấm áp và hiền hòa.
Được sinh ra ở đất nước này là niềm tự hào của tôi.
Với tư cách là một Vương tử, một kỵ sĩ, tôi đã luôn muốn cống hiến cả sinh mạng mình cho đất nước này.
Dưới danh nghĩa Vương tử, tôi đã không ngừng chiến đấu để tiêu diệt ma tộc xâm phạm bờ cõi, bảo vệ thần dân.
Được họ tin tưởng, được nghe họ nói lời "cảm ơn", đó là niềm hạnh phúc lớn lao nhất đối với tôi.
Nỗi bận tâm duy nhất của tôi là không thể đưa con số thương vong về không.
Thật đau lòng khi phải chứng kiến những binh lính và người dân bị thương nặng trong cuộc chiến với ma tộc quằn quại đau đớn cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng.
Đó là chuyện không thể tránh khỏi.
Trong lĩnh vực ma pháp trị liệu, Thần thánh ma pháp kiểu Amatia còn kém xa Thần thánh ma pháp kiểu Ebram.
Nếu có thể liên minh với Thần thánh giáo quốc, chắc chắn thương vong sẽ giảm đi đáng kể.
Nghe đồn rằng, một nhân vật tên là Tư tế Faltina của Thần thánh giáo quốc thậm chí có thể chữa lành cả những chi bị đứt lìa.
Nếu có một người như vậy, có lẽ các anh trai của tôi giờ này vẫn còn sống...
Tuy nhiên, xét về bối cảnh lịch sử và tình cảm của người dân, việc hai nước liên minh là điều bất khả thi.
Hơn nữa, Thần thánh giáo quốc cũng chẳng phải là một quốc gia đáng tin cậy.
Nghe nói vị Tư tế Faltina kia cũng đã bị sát hại trong một cuộc đấu đá chính trị...
Chính vì vậy.
"Elixir"... khi thứ linh dược kỳ diệu đó xuất hiện, chúng tôi đã vồ lấy nó như bắt được vàng.
Thứ thuốc đó có thể chữa lành mọi vết thương chỉ trong nháy mắt.
Cứ như thể trị liệu thuật của Thần thánh ma pháp kiểu Ebram vậy.
Không chỉ có thế.
Khi uống vào, năng lực thể chất, ma lực, và cả khả năng phán đoán đều tăng vọt.
Cảm giác như thời gian của thế giới ngừng trôi.
Ngay cả một tên lính quèn cũng có thể trở nên mạnh mẽ như một kỵ sĩ dày dạn kinh nghiệm.
Quả là một thứ thuốc như trong mơ.
Hơn nữa lại có thể sản xuất hàng loạt.
Elixir nhanh chóng được phân phát đến tận tay những binh lính cấp thấp nhất, và rồi lan rộng ra toàn dân.
Có thứ thuốc này, không chỉ Ma Vương.
Mà cả mối đe dọa từ phương Bắc, hay lũ rồng lấy vùng biển phía Đông làm sào huyệt cũng có thể bị tiêu diệt.
Chúng ta có thể chinh phạt Thần thánh giáo quốc và Liên minh đô thị, thống nhất toàn lục địa.
Tất cả mọi người đều sục sôi phấn khích.
... Dù có nói thế nào thì chuyện này cũng quá đỗi thuận lợi rồi.
Không phải là tôi chưa từng nghĩ như vậy.
Dù nguyên liệu và phương pháp bào chế đã được công bố, nhưng không một ai có thể tái tạo lại thứ thuốc đó.
Thứ thuốc này thực sự không có bất kỳ nguy hiểm hay tác dụng phụ nào sao?
Tôi đã gặng hỏi không biết bao nhiêu lần, nhưng câu trả lời của những người bào chế ra nó... các thần quan của Đại thần điện Amatia vẫn không hề thay đổi.
Uy tín và quyền lực của những kẻ thờ phụng vị thần chủ quản của đất nước này - thần Amatia - là quá lớn, đến mức vương tộc chúng tôi cũng không thể làm căng.
Không, vốn dĩ theo truyền thống, Quốc vương sẽ kiêm luôn chức Thần quan trưởng của Đại thần điện, nên đáng lẽ ra chúng tôi có quyền can thiệp... nhưng cha tôi chỉ là người ở rể, không phải là Quốc vương chính thống.
Và tôi, người đáng lẽ phải kế vị ngai vàng, lại vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Vương tộc hiện tại không có thực quyền, trong khi đó, nhờ công lao tạo ra Elixir, quyền lực và uy tín của thần điện đã đạt đến đỉnh cao.
Giá như lúc đó tôi điều tra kỹ càng hơn.
Hoặc giả, nếu các anh trai tôi còn sống, có lẽ mọi chuyện đã khác.
... Không, không phải.
Oán trách người khác là sai lầm.
Bởi vì...
──Không tha thứ. Ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho các ngươi.
──Không có chỗ trốn đâu. Ta sẽ không để các ngươi thoát. Ta sẽ giết sạch.
Người đã hủy diệt đất nước này, chính là tôi.
Tôi đã giết chết vô số người mà tôi yêu thương, hủy diệt đất nước mà tôi đáng lẽ phải bảo vệ.
Giờ thì tôi đã hiểu.
Sức mạnh này của tôi vốn dĩ phải được dùng để bảo vệ thế giới.
Nếu là tôi, tôi đã có thể cứu thế giới.
Vậy mà, chỉ vì cái mục đích trả thù ngu ngốc, tôi đã sử dụng sức mạnh này và hủy diệt thế giới.
Chắc chắn, thế giới này sẽ diệt vong.
"Cô ấy" có vẻ đang đặt kỳ vọng vào Dũng giả, nhưng chắc chắn là vô ích thôi.
Bởi vì, những lời của "cô ấy" không thể truyền đến Dũng giả. Đã không thể truyền đến. Đã bị ngăn chặn.
Thế nên Dũng giả cứ thế bị dẫn dắt và đánh bại Ma Vương.
Kẻ đáng lẽ phải kế thừa trí tuệ của Hiền giả đã chìm vào bóng tối, người thừa kế chiếc chìa khóa đã mục nát.
Không có cách nào để đóng lại cánh cổng đã mở, và kẻ ngu xuẩn duy nhất có thể bảo vệ thế giới hiện đang ở ngay tại đây.
Dũng giả không có lỗi.
Là lỗi của tôi.
Tôi đã sai. Tất cả là lỗi của tôi. Tôi hối hận rồi. Tôi đang kiểm điểm bản thân.
Vì vậy...
Xin hãy...
Ai đó, làm ơn cứu tôi với... Tôi sẽ làm bất cứ điều gì.
──Hãy giết tôi đi và kết thúc mọi chuyện!!
Tiếng gào thét của tôi vang vọng trong hư vô, chẳng một ai nghe thấy.
Đáng lẽ là vậy.
──CÓ MUỐN TA CỨU KHÔNG?
Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ vũ trụ.
Ở đó, một vì sao tối tăm như hư không, tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ.
Một "con mắt" đang nhìn xuống tôi.
Thực sự, sẽ cứu tôi sao?
Nếu vậy...
"Aaaaaaaaa!!!"
Tôi bật dậy.
Nơi đây không phải là đáy vực sâu tăm tối... mà là trên một chiếc giường êm ái.
A, đúng rồi.
Hôm qua có tiệc đến tận khuya, rồi tôi cãi nhau với Elmika...
"Phải làm hòa mới được."
Hôm nay tôi phải nói chuyện đàng hoàng với Elmika.
Trước khi quá muộn.
... Quá muộn?
"Là chuyện gì nhỉ...?"
Tôi chẳng thể nhớ ra điều gì.
Chỉ có một cảm giác nôn nóng khó chịu đọng lại trong lồng ngực tôi.
※ ※ Cuộc hội đàm với Kurushuna đã bị dời sang ngày hôm sau do cậu ta đột nhiên nổi đóa.
Nhưng may mắn thay, đến trưa hôm sau có vẻ cậu ta đã nguôi giận và chịu ngồi vào bàn đàm phán.
"Vậy, chúng ta định nói chuyện gì ấy nhỉ?"
Kurushuna hừ mũi một cái rồi hỏi.
Có vẻ vẫn còn hơi dỗi.
Mình trêu hơi quá trớn rồi.
"Hôm qua ta sai rồi. Lần sau ta sẽ đền bù cho cậu."
"Đền bù, nhỉ."
Kurushuna đưa tay lên cằm, ra chiều suy nghĩ một lúc rồi khẽ mỉm cười.
"... Vậy, đợi mọi chuyện êm xuôi, cậu phải đền bù cho tôi đấy. Đừng có quên lời hứa này nha."
"Đã rõ."
"Fufu..."
Tâm trạng của Kurushuna đột nhiên tốt lên hẳn.
Rốt cuộc cậu ta định bắt mình làm cái gì đây...
Cơ mà, Kurushuna là người có chừng mực. Chắc sẽ không yêu cầu mấy chuyện vô lý đâu.
"Vậy, vào vấn đề chính nhé."
Kurushuna vừa dứt lời, người hầu đứng phía sau liền mang ra một chiếc hộp nhỏ.
Đặt lên bàn và mở nó ra.
Một chiếc lọ nhỏ chứa chất lỏng màu sắc khả nghi hiện ra.
"Cậu từng bảo nếu có một loại ma dược vạn năng tên là 'Elixir' xuất hiện thì phải báo cho cậu. Đúng như lời tiên tri của cậu, nó đã xuất hiện rồi."
"Elixir", hay còn được gọi là "Dung dịch sam biển người".
Thứ thuốc rác rưởi chính là nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự sụp đổ của Thánh quốc.
※ ※ Để ngăn chặn sự sụp đổ của Liên minh đô thị, tôi cần phải ngăn chặn sự sụp đổ của Thánh quốc.
Để làm được điều đó, tôi phải ngăn Kurushuna hắc hóa.
Và để làm được điều đó, tôi phải ngăn chặn việc sản xuất Elixir, hay còn gọi là "Dung dịch sam biển người".
Chính vì vậy, tôi rất muốn ngăn chặn việc nghiên cứu và sản xuất thứ "Dung dịch sam biển người" này từ trong trứng nước, nhưng nói tóm lại thì việc đó rất khó.
Lý do là vì Đại thần điện Amatia có nhúng tay vào việc sản xuất thứ thuốc này.
Quốc giáo của Thánh quốc Amatia, đạo Amatia.
Quyền lực của Đại thần điện Amatia - tổng bản doanh của tôn giáo này - là vô cùng lớn.
Trong tình huống họ chưa làm gì sai (thực ra là có làm nhưng không có bằng chứng), tôi không thể tự tiện xông vào khám xét được.
Huống hồ tôi lại là quý tộc của Liên minh đô thị.
Nếu làm gì sơ suất khiến mối quan hệ với Thánh quốc trở nên tồi tệ thì rắc rối to.
Do đó, tôi quyết định vừa xây dựng mạng lưới quan hệ bên trong Thánh quốc, vừa đợi Đại thần điện sản xuất Elixir rồi mới can thiệp.
Đây gọi là "hậu phát chế nhân" đấy.
Tuyệt đối không phải vì tôi thấy phiền phức đâu nhé.
"Nó đã được lưu thông đến mức nào rồi?"
"Vẫn chưa lưu thông đâu. Tôi đã bàn bạc với cha và anh trai để đình chỉ việc lưu thông và sử dụng nó rồi."
"Quả không hổ danh, làm việc nhanh gọn thật."
"Nhìn là thấy khả nghi rồi mà.... Thứ thuốc mờ ám thế này, ai mà vô tư chào đón thì mới là lạ đấy."
Kurushuna khẽ thở dài nói.
Có vẻ như trong nội bộ Thánh quốc, Elixir đang được đón nhận rất tích cực.
Cũng phải thôi.
Rốt cuộc thì, ngay cả khi nguyên liệu bị phanh phui, chính vì không thể dập tắt được sự ủng hộ của dân chúng mà cả đất nước mới đi đến bờ vực diệt vong cơ mà.
Cùng lắm thì cứ lẻn vào rồi giết sạch những kẻ có liên quan vậy.
Đằng nào thì cái bọn đi tinh chế thứ "Dung dịch sam biển người" này cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.
Cơ mà, đó chỉ là biện pháp cuối cùng thôi.
Tôi còn phải trở thành Dũng giả thay cho nhân vật chính nguyên tác Leonard nữa mà.
"Vậy, thứ thuốc này rốt cuộc là gì? Nhìn phản ứng của cậu thì tôi cũng đoán được nó chẳng phải thứ gì tốt đẹp rồi."
"Về chuyện đó thì, có người còn rành hơn cả ta đấy."
Tôi ra hiệu bằng mắt cho Lara đang đứng đợi phía sau.
Cô ấy chậm rãi bước lên phía trước, rồi cúi chào Kurushuna.
"Tôi là Lara Sirius. Thật vinh hạnh khi được diện kiến ngài, Kurushuna Điện hạ."
"Tôi đã nghe Elmika kể về cô rồi. Trăm sự nhờ cô nhé."
Kurushuna đưa tay ra với Lara.
Hai người bắt tay nhau.
"Cứ gọi tôi là Kurushuna được rồi."
"Vậy thì... Kurushuna-sama."
"Ừm, thôi thì lúc đầu cứ thế cũng được."
Kurushuna liếc nhìn đôi tai của Lara một cái.
Có vẻ cậu ta đang khá tò mò về xuất thân của Lara.
"Sau này cũng nhờ cô chăm sóc Elmika nhé. Dù được người đời tung hô là anh hùng hay Dũng giả gì đó, nhưng cậu ta cũng có nhiều lúc ngốc nghếch lắm."
"Nhờ vả cái gì chứ... cậu là gì của ta hả?"
"Tôi tự nhận mình là cộng sự, là bạn thân của cậu đấy. Có gì sai sao?"
Cộng sự và bạn thân.
Tôi không định phủ nhận điều đó, nhưng cậu ta cũng đâu có tư cách gì mà nhờ Lara chăm sóc tôi chứ.
Trước khi tôi kịp phản bác, Kurushuna đã quay sang nhìn Lara.
"Elmika có làm gì quá đáng với cô không? Cậu ta sát gái lắm đấy."
"Để xem nào..."
Lara tỏ vẻ suy nghĩ, như thể đang lựa lời để nói.
... Có cần phải suy nghĩ không? Cứ nói "Hoàn toàn không có chuyện đó. Elmika-sama là một người rất chân thành" là xong chuyện mà.
"Lúc nào tôi cũng phải sống trong cảnh đeo gông cùm ở tay và chân. Cách đây không lâu, tôi còn kiệt sức đến mức ngất lịm đi trên giường cơ."
"... Hả?"
"Đừng có nói cái kiểu dễ gây hiểu lầm thế chứ."
"Hiểu lầm sao? Tôi chỉ nói sự thật thôi mà."
Lara đáp lại với vẻ mặt tỉnh bơ như thường lệ.
Sau khi trả lời, tôi có cảm giác cô ấy vừa nhếch mép cười khẩy với Kurushuna một cái.
Một biểu cảm đắc thắng.
Nhưng khi tôi nhận ra thì cô ấy đã trở lại vẻ vô cảm thường ngày.
... Chắc do mình tưởng tượng thôi nhỉ?
"Cái...!"
Chắc do quá sốc trước cách diễn đạt dễ gây hiểu lầm của Lara, Kurushuna trợn tròn mắt.
Rồi chẳng hiểu sao cậu ta lại nghiến răng tỏ vẻ cay cú.
"T-Tôi cũng..."
"Kurushuna. Ta đoán được cậu đang nghĩ gì, nhưng tất cả chỉ là hiểu lầm thôi. Lara đang đùa đấy."
Tôi giải thích cho Kurushuna về việc tập gym.
May mắn là Kurushuna cũng biết chuyện tôi sử dụng Hộp Vật Phẩm để rèn luyện.
"Ra là vậy. Tóm lại là cô ấy chỉ bị ép tham gia vào cái khóa tu luyện điên rồ của cậu thôi chứ gì."
"Ta muốn cậu gọi đó là hiệu quả. Nhân tiện, lần tới ta làm một bộ tặng cậu nhé?"
"Không, tôi thì..."
Kurushuna tỏ vẻ suy nghĩ một chút, rồi khẽ nhếch mép.
"Cái đó, tôi có thể tự chọn thiết kế được không?"
"Thiết kế? Sao lại thế?"
"Vì tôi là Vương tử mà. Nếu muốn đeo thường xuyên thì phải chọn thiết kế nào không gây chú ý chứ.... Như nhẫn chẳng hạn. Nhẫn ấy!"
Sao lại nhấn mạnh hai lần thế? Dù sao thì, ý tưởng đó cũng không tồi.
"Ra vậy! Đúng là nếu làm thành nhẫn thì có thể đeo thường xuyên được. Lần tới ta sẽ hỏi thử xem sao."
"Fufu, cảm ơn nhé."
Chẳng hiểu sao Kurushuna lại nở một nụ cười đắc thắng hướng về phía tôi ── à không, là hướng về phía Lara đang đứng cạnh tôi.
Lara vẫn giữ vẻ mặt vô cảm thường ngày.
"Tôi thì cùng với Elmika-sama..."
"Hai người thân thiết với nhau là tốt rồi.... Vậy Lara. Giải thích về thứ thuốc này đi."
Câu chuyện đi lạc đề hơi xa rồi đấy.
Khi tôi giục Lara quay lại vấn đề chính, cô ấy thoáng cau mày khó chịu.
Lát nữa phải dỗ dành cô ấy mới được...
"Có lẽ, chân tướng của thứ thuốc này là một trong những bí dược được lưu truyền của tộc Alv. Nghe nói nó đã được sử dụng trong cuộc đại chiến năm trăm năm trước."
Tộc Alv lưu giữ rất nhiều kiến thức và kỹ thuật đã bị thất truyền từ năm trăm năm trước thông qua truyền miệng.
Người ta đồn rằng đó cũng là lý do họ bị Necros nhắm đến, và việc Lily trở thành nhân vật quan trọng trong nguyên tác cũng là vì cô bé đã kế thừa những kiến thức đó từ cha mẹ mình.
Mà, Lily bị gọi là "bé bã trà" cũng có lý do cả, kiến thức của con bé bị thiếu hụt khá nhiều.
Lara đã kế thừa toàn bộ kiến thức và kỹ thuật của tộc Alv.
Đó là lý do tại sao tôi cần phải cứu Lara đấy.
"Nó mang lại cho người sử dụng sức mạnh và khả năng hồi phục khổng lồ."
"Nghe qua thì có vẻ là một thứ thuốc tuyệt vời, nhưng..."
"Nó có tác dụng phụ."
Tinh thần hưng phấn, tê liệt cảm giác đau, khoái cảm mãnh liệt, ảo thanh, ảo giác, và tính gây nghiện.
Cùng với đó là hội chứng cai nghiện mang lại nỗi đau đớn như địa ngục.
Lara điềm nhiên kể ra những tác dụng phụ của thứ thuốc đó.
Nhưng nó cụ thể và chính xác hơn nhiều so với những gì Lily đã giải thích trong nguyên tác.
Đáng lẽ cả hai đều được cha mẹ truyền miệng lại những nội dung giống nhau cơ mà...
Mà, "bé bã trà" vốn là kiểu nhân vật dễ tăng chỉ số sức mạnh cơ bắp hơn là trí lực mà. Đành chịu thôi.
"Hả? Đã có người sử dụng nó với mục đích thử nghiệm lâm sàng rồi đấy..."
"Nếu chỉ dùng một lần thì chắc không sao đâu. Nghe nói tác dụng phụ chỉ xuất hiện khi sử dụng nhiều lần."
Hơn nữa, những người chơi mới không hề biết điều đó nên cứ xài vô tội vạ.
Rồi bị nghiện và Game Over.
Đây là một trong những yếu tố "giết người chơi mới" của tựa game này.
Chết vì nghiện thuốc hồi phục thì có quá đáng lắm không hả?
"À, ra vậy.... Nghe cô nói thì tôi có cảm giác nếu tuân thủ đúng liều lượng và cách dùng thì nó vẫn là một thứ thuốc hữu ích mà?"
"Nếu là thành phẩm thì đúng như ngài nói. Nhưng Elixir nguyên bản có màu đỏ trong suốt. Có lẽ, thứ Elixir này là một sản phẩm chưa hoàn thiện, chưa được tinh chế kỹ càng."
Chúng tôi hướng mắt về phía lọ Elixir đặt trên bàn.
Nó có màu hồng dạ quang, sền sệt và nhớp nháp.
Nhìn là thấy cực kỳ có hại cho sức khỏe rồi.
Sao người ta có thể can đảm uống cái thứ này nhỉ. Chắc chắn là thuốc độc rồi còn gì.
"Nói cách khác, nếu là sản phẩm chưa hoàn thiện thì tác dụng phụ sẽ nghiêm trọng hơn sao."
"Vâng. Nguy cơ gây nghiện sẽ tăng lên gấp hàng chục lần. Ngoài ra, dù tỷ lệ khá thấp, nhưng người dùng có khả năng mắc phải Long Đậu."
"Hả!? Long Đậu!?"
Sắc mặt Kurushuna biến đổi.
Long Đậu là một căn bệnh cực kỳ hiếm gặp ở người, nhưng tỷ lệ tử vong lại vượt quá chín mươi phần trăm.
Vốn dĩ khả năng lây nhiễm sang người rất thấp, nhưng chẳng hiểu sao Long Đậu bắt nguồn từ Elixir lại có tốc độ lây lan kinh hoàng.
Đám dân tị nạn mang theo căn bệnh hung hãn này sẽ đổ xô vào Liên minh đô thị.
Quả không hổ danh là Quân đoàn Ma Vương danh dự.
"Không lẽ, nguyên liệu của thứ này là máu rồng sao!? Dám động đến loài rồng, lũ ngu ngốc đó!!"
Kurushuna ôm đầu.
Loài rồng ở thế giới này ngự trị trên đỉnh cao của hệ sinh thái.
Tất nhiên là có sự chênh lệch giữa các cá thể.
Những cá thể đặc biệt mạnh mẽ thì thuộc hàng trùm ẩn mà ngay cả Ma Vương cũng không dám đụng tới, nhưng những cá thể yếu ── rồng con thì con người vẫn có thể bắt sống được.
Cơ mà, rồng con thì phải có rồng mẹ rồng cha chứ.
Bắt cóc con của chúng thì việc bị rồng bố mẹ nổi điên kéo đến san bằng là chuyện hiển nhiên.
Và thế là Thánh quốc diệt vong... nếu chỉ có vậy thì nhàn quá.
"Đúng là máu rồng có tác dụng chữa lành vết thương.... Nhưng tôi nghe nói những người được truyền máu rồng sẽ dần dần bị thối rữa cơ thể và chết mà."
"Nói chính xác thì, nguyên liệu là máu được rút ra từ những người đã được truyền máu rồng."
"... Đúng là lũ điên."
Kurushuna cạn lời.
Rồi cậu ta run lên vì tức giận, đứng phắt dậy.
"Giờ không phải lúc để dự tiệc khiêu vũ nữa! Ngay bây giờ tôi phải..."
"Bình tĩnh lại đi, Kurushuna."
"Nhưng..."
"Cậu cần bằng chứng đúng không?"
Nếu chỉ dựa vào lời khai của Lara thì bằng chứng quá yếu.
Thêm vào đó, Quốc vương hiện tại chỉ là người ở rể.
Tóm lại, mẹ của Kurushuna vốn là Nữ vương, còn Quốc vương hiện tại chỉ là người nắm quyền tạm thời cho đến khi các anh trai của Kurushuna kế vị ngai vàng.
Nền tảng quyền lực của ông ta rất không vững chắc.
Với vị thế nhạy cảm đó, việc can thiệp vào Đại thần điện chắc chắn sẽ khiến ông ta e dè.
Người ta suy đoán rằng đó cũng là lý do khiến việc xử lý bị chậm trễ trong nguyên tác.
"Nhưng bằng chứng cụ thể thì..."
"Lara."
"Vâng."
Lara mở khóa chiếc cặp đang cầm trên tay, lấy ra một xấp tài liệu.
"Đây là...?"
"Đây là tài liệu tôi tịch thu được khi hạ gục thành phố Necros dạo trước. Trong này có ghi chép lại việc Đại thần điện Amatia đã nhập nguyên liệu từ Liên minh đô thị."
Tóm lại, không cần phải lôi chuyện Elixir ra, cứ lấy tội danh buôn người và giao dịch với quân đoàn Ma Vương để điều tra là được.
Làm vậy thì những tội lỗi khác tự nhiên sẽ lòi ra hết thôi.
Việc nuôi nhốt rồng cũng đâu phải chuyện có thể giấu giếm mãi được.
"Có bằng chứng này, bệ hạ chắc chắn sẽ phải ra tay."
"..."
"..."
Kurushuna im lặng lướt qua nội dung của xấp tài liệu.
Và có lẽ cậu ta đã tin chắc rằng thứ này đủ sức thuyết phục cha mình.
Cậu ta khẽ gật đầu.
"Cảm ơn cậu.... Tôi nợ cậu lần này."
"Vẫn còn sớm để nói lời cảm ơn đấy."
Tôi lấy thêm một lọ thuốc nhỏ từ trong túi áo ra.
Tiếp đó, tôi đặt tờ giấy ghi công thức pha chế thuốc lên bàn.
"Đó là?"
"Thuốc chữa Long Đậu và phương pháp bào chế. Nếu đã có người xuất hiện triệu chứng thì hãy dùng nó."
Kurushuna mở to hai mắt.
Ánh mắt cậu ta hướng về phía Lara.
"Long Đậu đáng lẽ là bệnh nan y cơ mà. Không lẽ, đây cũng là của tộc Alv?"
"Không, không phải. Ta có quen thân với một dược sĩ."
Nhắc mới nhớ, dạo này bận quá nên chưa gặp cô ấy.
Sắp tới phải ghé qua thăm cô ấy mới được...
"Từ đầu đến cuối... cảm ơn cậu rất nhiều. Tôi không biết phải báo đáp cậu thế nào nữa..."
"Không cần khách sáo đâu.... Sao thế?"
Chẳng hiểu sao Kurushuna lại tỏ vẻ ủ rũ.
Cậu ta vẫn còn điều gì bất an hay lo lắng sao?
"Đối với cậu, đây là chuyện của quốc gia khác mà? Tại sao cậu lại phải làm đến mức này..."
"Đừng hiểu lầm, Kurushuna."
Tôi nhìn thẳng vào mắt Kurushuna.
"G-Gì thế!?"
"Đối với ta, điều quan trọng nhất là Kurushuna."
"C-Cậu đang nói gì vậy!? T-Tự nhiên cậu nói thế..."
"Ta muốn bảo vệ những gì quan trọng với Kurushuna. Chỉ vậy thôi."
Kurushuna tự xưng là Vương tử, nhưng thực chất lại là con gái.
Nói cách khác, cậu ta có đủ tư cách để trở thành Vu nữ hiến tế.
Chính vì vậy, khi đất nước bị rồng tấn công và người dân gặp nạn, Kurushuna sẽ tự mình đứng ra thừa nhận thân phận nữ giới để cứu lấy đất nước.
Và rồi, cái đám dân Thánh quốc với ý thức tồi tàn sẽ nổi điên lên một cách vô lý: "Tại mày không chịu làm vật hiến tế sớm hơn nên người ta mới chết đấy!".
Bọn họ bị kích động bởi các thần quan của Đại thần điện Amatia - những kẻ muốn đổ mọi tội lỗi lên đầu vương tộc - và tiến hành hành hung Kurushuna cùng Quốc vương.
Sau đó, Kurushuna bị chặt đứt tứ chi, bị bạo hành, phải chứng kiến cảnh cha mình bị sát hại dã man ngay trước mắt, rồi bị ném xuống cái hố khổng lồ nơi thần Amatia đang say giấc.
Hơn nữa, cái hủ tục truyền thống của Thánh quốc, hệ thống Vu nữ hiến tế, thực chất không phải là nghi thức hiến tế cho thần Amatia.
Đó là hệ thống biến Vu nữ hiến tế tạm thời trở thành thần Amatia... hợp nhất họ với chính thần Amatia.
Vu nữ hiến tế sau khi trở thành thần Amatia, dù chỉ là tạm thời, sẽ có thể sử dụng quyền năng của thần Amatia - vị thần sáng thế và cũng là tinh thần của thế giới này.
Tức là, không phải điều ước của những kẻ dâng vật hiến tế sẽ thành hiện thực, mà là điều ước của chính Vu nữ hiến tế sẽ thành hiện thực.
Và thế là, đúng như nguyện vọng "Tất cả các người chết hết đi" của Kurushuna, Thánh quốc đã bị diệt vong.
Thêm vào đó, độ tương thích với vai trò Vu nữ hiến tế của Kurushuna thuộc hàng cao nhất trong lịch sử, sánh ngang với Thánh nữ Nadia.
Sức mạnh đó dư sức thổi bay Ma Vương cả chục lần.
Đó chính là lý do Kurushuna được mệnh danh là kẻ mạnh nhất nguyên tác.
Hừm, cái này...
Chỉ cần ngoan ngoãn thả rồng con ra là giải quyết được vấn đề rồi, cớ sao lại đi hành hung công chúa của nước mình chứ.
Cứ đổ lỗi cho người khác, nhưng rõ ràng vương tộc đã chủ trương "phải thả rồng con ra" từ khá sớm, còn đám người chần chừ phản đối lại chính là Đại thần điện và dân chúng cơ mà.
Viện đủ mọi lý do, nhưng thực chất chỉ là muốn phê pha thôi đúng không?
Mà cho dù mọi lỗi lầm đều thuộc về vương tộc đi chăng nữa, người ta đã ngoan ngoãn chấp nhận làm vật hiến tế rồi thì cứ để người ta làm vật hiến tế là xong chuyện, không phải sao?
Đâu cần thiết phải hành hung người ta.
Đúng là có quá nhiều chỗ để bắt bẻ.
Chính vì vậy, là một người chơi chân chính, tôi cực kỳ ghét Thánh quốc và Đại thần điện Amatia.
Tôi nghĩ Thánh quốc nên diệt vong vì lợi ích của thế giới thì hơn.
Hơn nữa, câu chuyện ức chế này vẫn còn phần tiếp theo, hay đúng hơn phần tiếp theo mới là quan trọng nhất, và đó cũng chính là lý do tôi muốn tránh việc Kurushuna trở thành vật hiến tế bằng mọi giá...
Dù sao đi nữa, tôi muốn cứu Kurushuna.
Tôi tuyệt đối không có ý định cứu Thánh quốc đâu, nên đừng có hiểu lầm.
"C-Cậu quan tâm đến tôi như vậy sao..."
Kurushuna ôm ngực với vẻ mặt đầy cảm động.
Trong nguyên tác, Kurushuna là một trong những con boss xuất hiện ở giai đoạn đầu, đồng thời cũng là một nhân vật có thể điều khiển được.
Thế nên chuyện tôi có tình cảm đặc biệt với cậu ta là thật.
"Cảm ơn cậu. Món nợ này tôi nhất định sẽ trả. À, đúng rồi. Sau khi mọi chuyện xong xuôi, cậu có thể cho tôi gặp vị dược sĩ đó được không? Tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn đến người đó."
"Ừ, không sao đâu. Có cơ hội ta sẽ giới thiệu. Cô ấy chắc cũng sẽ vui lắm đấy."
"... Cô ấy? Là phụ nữ sao?"
"Đúng vậy."
Nghe tôi trả lời, Kurushuna bĩu môi.
"... Đồ sát gái."
"Bọn ta không phải mối quan hệ như cậu nghĩ đâu."
Chỉ là người bảo trợ thôi.
Tôi trả lời vậy, nhưng Kurushuna không nói gì mà bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.
Rồi cậu ta ngước mắt lên nhìn tôi.
"N-Này... Elmika."
"Hửm?"
"Sau khi chuyện này giải quyết xong... ừm, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Tự nhiên lại nói mấy câu đậm chất cắm cờ thế này...
Mà thôi, chắc cũng chỉ là định thú nhận mình là con gái hay đại loại thế.
"Tôi muốn có thời gian riêng tư chỉ hai đứa mình.... Được không?"
"Tất nhiên rồi."
Tôi mỉm cười gật đầu.
Dù sao thì tôi cũng biết tỏng rồi.
Sau đó, chúng tôi bắt tay nhau rồi chào tạm biệt Kurushuna.
Có vẻ Kurushuna định gấp rút về nước.
Dù buổi giao lưu vẫn đang diễn ra, nhưng làm vậy là tốt nhất.
"Tạm biệt nhé! Elmika!! Nhớ giữ lời hứa đấy!!"
Tôi nhìn theo bóng lưng Kurushuna đang rời đi với vẻ mặt rạng rỡ.
Rồi tôi quay sang nhìn Lara, người đang trừng mắt nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.
"... Sao thế?"
"... Đồ sát gái."
Đến cả em cũng nói câu đó à.
Thế là cuộc hội đàm với Kurushuna đã thành công tốt đẹp.
Giờ chỉ còn chờ Kurushuna thuyết phục cha mình và giải cứu rồng con khỏi Đại thần điện Amatia nữa thôi.
Cơ mà, Kurushuna không phải tuýp người giỏi chính trị cho lắm, nên khoản đó cũng hơi đáng lo...
May mắn là cậu ta có hai người anh trai.
Đệ nhất Vương tử hiện đang đảm đương quốc sự với tư cách là phụ tá của Quốc vương, còn Đệ nhị Vương tử hình như đang làm thần quan của Đại thần điện Amatia với vai trò giám sát.
Xét về sức mạnh chiến đấu thì hai người họ kém xa Kurushuna, nhưng năng lực chính trị lại rất cao và đáng tin cậy.
Khác với cha mình, họ có quyền kế vị ngai vàng chính thống, và tiếng nói chính trị cũng rất có trọng lượng.
Chắc chắn họ sẽ không lép vế trước Đại thần điện đâu.
... Nhưng nếu có những chính trị gia xuất sắc đến vậy, đáng lẽ mọi chuyện đã không diễn ra như trong nguyên tác mới phải.
Trong nguyên tác, hai người họ đã làm cái quái gì vậy?
Trong nguyên tác, cả hai đều bặt vô âm tín, hoàn toàn không xuất hiện.
Lần duy nhất người ta có thể suy đoán về sự tồn tại của Đệ nhất và Đệ nhị Vương tử là khi Kurushuna được tiết lộ là "Tam Hoàng tử".
Không lẽ, họ đã chết từ đời thuở nào rồi sao?
Đúng là lúc tôi và Kurushuna đánh bại Thất Ma Tướng, hai vị Vương tử đó cũng có mặt ở hiện trường.
Nếu lúc đó tôi không đến kịp, có lẽ họ đã gặp nguy hiểm rồi.
Xem ra, tôi đã vô tình cứu mạng những nhân vật không xuất hiện trong nguyên tác mà không hề hay biết.
Chà, quả không hổ danh là tôi.
Một biểu đồ hoàn hảo.
Thế này thì thắng chắc rồi còn gì!
Xong vụ này, tôi chỉ việc đi đập chết đám Thất Ma Tướng còn lại đang lén lút trốn chui trốn nhủi chờ hết tuổi thọ, rồi tiến thẳng đến Ma lục địa để hạ gục Ma Vương nữa là xong.
Thắng rồi, gahaha!!
Nghĩ vậy, tôi yên tâm tận hưởng bữa tiệc khiêu vũ cùng ngài Servia và những người khác, đồng thời tiếp tục bàn bạc về phương hướng hợp tác trong tương lai.
Và rồi, ngay khi buổi giao lưu vừa kết thúc, một tin tức được truyền đến.
"Cấp báo! Có tin báo rằng Thánh quốc đã bị Long Vương tấn công!!"
T-Tại sao chứ...!?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn