Chương 236: Sao các cậu lại chia sẻ hết ở trong nước thế này
Xuyên Vào Diễn Viên Hài Nhưng Hệ Thống Lại Cho Ta Vai Linh Dị? · Tôi lười đọc truyện · 294 chương · ~15 phút đọc · Tạo 19/08/2026
"Thầy Giang, bên anh đã sắp xếp lịch trình xong chưa? Bay chuyến mấy giờ để tôi còn đi đón?" Đổng Ngật cười nói.
Giang Triết nhìn lịch rồi trả lời: "Ba giờ chiều mai sẽ đến sân bay."
"Được! Tôi sẽ đợi thầy Giang ở sân bay bên Nhật."
"..."
Hai người hàn huyên thêm vài câu rồi cúp máy.
Cùng lúc đó, trong câu lạc bộ của một trường trung học tại Nhật Bản.
Ueno Shintaro nằm trên sàn nhà, mắt vằn tia máu, tuyệt vọng nhìn trần nhà.
"Shintaro, cậu vẫn còn gặp ác mộng sao?" Nobi Nobita nhìn Ueno Shintaro, nghi hoặc hỏi.
Ueno Shintaro từ từ ngẩng đầu, sau khi nhìn rõ người đến thì lại nằm xuống, không nói lời nào.
Nagano Ichika đứng bên cạnh thở dài: "Shintaro, hai bọn tớ cũng từng nghe tiếng gõ cửa, nhưng đến giờ có gặp ác mộng đâu, là do tinh thần cậu căng thẳng quá thôi."
"Không!" Ueno Shintaro ngồi dậy, nhìn hai người lắc đầu: "Tớ đã tìm thấy những người giống tớ trên diễn đàn, chúng tớ có một điểm chung!"
"Điểm chung gì?" Hai người đồng thanh hỏi.
Ueno Shintaro hít sâu một hơi, ánh mắt kiên quyết nói: "Tên của chúng tớ đều có năm chữ! Tớ phát hiện trên diễn đàn, những người gặp ác mộng đều có tên năm chữ, còn tên hai cậu chỉ có bốn chữ, nên không bị quỷ gõ cửa nguyền rủa."
Nghe Ueno Shintaro nói vậy, hai người cạn lời.
Vì tên dài nên bị nguyền rủa sao?
Phán đoán này thực sự quá ấu trĩ rồi.
Người khác bị nguyền rủa đều là do chạm phải cấm kỵ nào đó, từ bao giờ mà tên dài cũng trở thành cấm kỵ vậy.
"Vậy..." Nagano Ichika nhíu mày, ngập ngừng một lát rồi hỏi lại: "Cậu đã tìm Âm Dương Sư chưa? Nhờ họ xem thử xem?"
"Tìm rồi."
Ueno Shintaro thở dài, từ từ đứng dậy: "Vị Âm Dương Sư tớ tìm... tên cũng có năm chữ. Tớ vừa kể lại giấc mơ gần đây, người đó liền phát điên..."
"Tà môn thế sao?" Nobi Nobita sững sờ.
Hồi đầu, bốn người bọn họ tụ tập ở nhà Ueno Shintaro thay phiên nhau kể chuyện ma.
Kết quả Nobi Nobita lấy điện thoại ra cho mọi người nghe tiếng quỷ gõ cửa, ai nấy đều tỏ vẻ ghét bỏ.
Không ngờ là Ueno Shintaro lại thực sự hứng thú với tiếng gõ cửa đó, về đến nhà liền tìm bài đăng kia để xem.
Kết quả qua một thời gian, Ueno Shintaro đột nhiên nói cậu ta bị nguyền rủa, lúc đó bọn họ còn không tin.
Nhưng khi tinh thần Ueno Shintaro ngày càng suy sụp, bọn họ cũng bắt đầu thấy sợ.
Sau đó... bọn họ phát hiện ra, ngoại trừ Ueno Shintaro, ba người còn lại chẳng hề hấn gì...
Tuy nhiên, về việc này, Nobi Nobita vẫn cảm thấy có chút áy náy.
Nếu không phải cậu ta nhắc đến bài đăng kia, Ueno Shintaro cũng sẽ không ra nông nỗi này.
Ueno Shintaro hiện tại mang lại cho người ta cảm giác như vừa đi chiến đấu mấy tháng trời trong các con hẻm nhỏ ở Tokyo vậy.
<Chú thích:
"Chiến đấu trong hẻm nhỏ ở Tokyo": Một cách nói ẩn dụ về việc quan hệ tình dục quá độ hoặc làm "trai bao". > Bất cứ lúc nào cũng có thể tinh tẫn nhân vong(kiệt sức mà chết).
Nobi Nobita nhíu mày, suy tư một lát: "Shintaro, cậu còn nhớ nội dung bài đăng đó không?"
Nghe Nobi Nobita hỏi, Ueno Shintaro rùng mình một cái, ánh mắt lảng tránh.
Nhìn bộ dạng của Ueno Shintaro, Nobi Nobita thở dài, từ từ lấy điện thoại ra, tìm lại bài đăng mình từng xem.
Cốc... Cốc... Cốc... Cốc...
Tiếng gõ cửa trầm đục vang lên từ điện thoại của Nobi Nobita, Ueno Shintaro há hốc mồm, toàn thân run rẩy.
Tiếng gõ cửa này cậu ta quá quen thuộc, mỗi đêm chỉ cần vừa ngủ, cậu ta sẽ tự động chìm vào giấc mơ, và tiếng gõ cửa sẽ vang lên.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, những người xung quanh cậu ta lần lượt hóa thành sương máu, còn cậu ta là người chết cuối cùng.
Trước khi chết, cậu ta nhìn thấy rõ ràng đường phố trên khắp nước Nhật đều dính đầy vết máu.
Cậu ta như thể hồn lìa khỏi xác, có thể nhìn rõ cảnh tượng của cả nước Nhật.
Chỉ có thể nói là... máu chảy thành sông!
"Tắt đi! Mau tắt đi!" Ueno Shintaro thất thanh hét lớn.
Trước mắt cậu ta đã hiện lên cảnh tượng hai người bạn nổ tung thành sương máu.
Thấy phản ứng của Ueno Shintaro kịch liệt như vậy, Nobi Nobita vội vàng tắt đoạn ghi âm, sau khi lướt qua bài đăng một lượt mới trịnh trọng nói: "Những người nghe thấy tiếng gõ cửa đều sẽ bị nguyền rủa, đoạn ghi âm này do một người tên là Lôi Điện Pháp Vương ở Long Quốc tung ra.
Sau đó cư dân mạng Long Quốc nói rằng quỷ gõ cửa mỗi lần chỉ tìm được một người, nên đã lan truyền đoạn ghi âm ra mạng nước ngoài."
"Sao họ có thể làm như vậy chứ?" Nagano Ichika vẻ mặt u sầu.
"Nhưng mà, vẫn có một tin tốt." Nobi Nobita vừa nói vừa mở một tấm ảnh ra, đưa cho Ueno Shintaro: "Bóng đen cậu thấy trong mơ là ông ta sao?"
Nhìn tấm ảnh trong điện thoại Nobi Nobita, Ueno Shintaro run rẩy dữ dội, gật đầu.
"Nếu chuyện ma quái này là thật, thì những người nghe thấy tiếng gõ cửa sẽ bị nguyền rủa, ông lão này sẽ lần lượt tìm đến những người bị nguyền rủa đó. Tuy nhiên hiện tại có thể xác định là ông lão này từng xuất hiện ở Long Quốc, hơn nữa ở Long Quốc còn có rất nhiều người từng nghe đoạn tiếng gõ cửa này." Nobi Nobita liên tục phân tích.
Ueno Shintaro sắc mặt khó coi, giọng nghẹn ngào: "Vậy... vậy chẳng phải là ông lão này thực sự sẽ đến tìm tớ sao?"
"Shintaro, đừng nghĩ như vậy. Nếu lời nguyền này là thật, với dân số khổng lồ của Long Quốc, thì lời nguyền chưa thể đến đây ngay được đâu. Hơn nữa, chẳng phải chúng ta đã biết cách kéo dài thời gian nguyền rủa phát tác rồi sao?" Nobi Nobita híp mắt cười nói.
Ueno Shintaro nuốt nước bọt: "Kéo dài? Kéo dài bằng cách nào?"
"Trong bài đăng đã nói rồi, ông lão sẽ lần lượt đi tìm những người từng nghe tiếng gõ cửa. Về lý thuyết, chỉ cần có đủ nhiều người nghe tiếng gõ cửa, thì thời gian lời nguyền giáng xuống sẽ bị kéo dài vô hạn. Biết đâu ông lão này xui xẻo, đi tìm đúng một vị Âm Dương Sư có thực lực, rồi bị tiêu diệt luôn thì sao." Nobi Nobita giải thích.
Ueno Shintaro ở bên cạnh đăm chiêu gật đầu, rồi hỏi tiếp: "Vậy... vậy tại sao mỗi đêm tớ đều mơ thấy..."
"Có thể là do linh khí của cậu mạnh hơn người thường, đã nhận ra sự bất thường. Để giúp cậu có thể đối mặt với ngày đó, nên mới để cậu liên tục đối mặt với ông ta trong mơ. Bây giờ việc cậu cần làm là tìm cách đánh bại ông ta trong giấc mơ!" Nagano Ichika nắm chặt tay, giơ lên trước ngực, nhìn Ueno Shintaro nói.
Nghe hai người bạn động viên, Ueno Shintaro gật đầu: "Vậy chúng ta... bây giờ có cần truyền đoạn ghi âm ra ngoài không?"
"Truyền đi! Càng nhiều người nghe càng tốt!" Nobi Nobita gật đầu.
Sau đó ba người ngồi bệt xuống đất, liên tục chia sẻ đoạn ghi âm, đảm bảo để nhiều người nghe thấy hơn.
Nửa giờ sau, Nagano Ichika thở phào: "Xong rồi, tớ đã đăng đoạn ghi âm lên tất cả các mạng xã hội của tớ rồi."
"Tớ cũng vậy." Ueno Shintaro cũng gật đầu.
Nobi Nobita ở bên cạnh từ từ ghé đầu qua, sau khi nhìn thấy mạng xã hội mà hai người kia chia sẻ, cả người sững sờ: "Hai cậu đang làm cái gì vậy?"
"Lan truyền đoạn ghi âm chứ gì." Hai người đồng thanh đáp.
Khóe miệng Nobi Nobita giật giật: "Người Long Quốc đều biết là phải đăng đoạn ghi âm lên mạng nước ngoài... Sao các cậu lại chia sẻ hết ở trong nước thế này... Thế này chẳng phải là dụ ông già đó đến nước Nhật sao? Mau xóa đi, đăng lại!!!"
Hai người nghe vậy thì ngớ ra, vội vàng mở điện thoại, xóa từng bài đăng.
...

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn