Chương 419: Xuất chinh Bắc phạt
Xuyên Không Thành Sư Tỷ Phản Diện · Anh chàng thư giãn · 581 chương · ~16 phút đọc · Tạo 31/07/2026
401 - 450 Công Chi Hồn lên tiếng:
"Đợi thêm nửa năm nữa đi, nửa năm sau sẽ xuất chinh. Sẵn tiện trong khoảng thời gian này ta sẽ chỉ điểm cho các ngươi một chút, để xem các ngươi có thật sự nghịch thiên như lời lão Tốc nói hay không."
"Chậc chậc chậc, vậy thì Công huynh cứ việc mong chờ đi. Đúng rồi, Thiên Tập và tiểu Tử Tinh đâu rồi? Trước đây không có gì thích hợp để dạy, giờ chẳng phải vừa vặn có người chuyên môn đến rồi sao?"
...
Thời gian cứ thế vội vã trôi đi trong quá trình tu luyện của mọi người. Suốt thời gian đó, nhóm Bạch Hiểu Hiểu cũng nhận được sự chỉ dẫn luân phiên từ ba vị Đại Đế, thực lực đều thăng tiến vượt bậc.
Trải qua gần hai năm, tu vi của cả hai người Thiên Tập và Hạ Tử Tinh đều đã thành công đột phá đến Đại Thừa hậu kỳ, trong khi tu vi của Bạch Hiểu Hiểu và Hạ Uyển Mộng lại không hề tăng lên.
Giống như có một bức bình chướng vô hình ngăn cản, cố ý muốn hai cô tiếp tục củng cố nền móng.
Tuy tu vi không tăng vọt, nhưng thực lực của họ lại tiến triển vô cùng vững chắc. Với chiến lực hiện tại, hai cô dư sức đè bẹp bất kỳ tu sĩ Thánh cảnh trung kỳ nào.
Ngay cả khi đối đầu với tu sĩ Thánh cảnh đỉnh phong cao giai cũng hoàn toàn không thành vấn đề. Hiện tại, những kẻ duy nhất có thể đe dọa đến hai cô chỉ còn lại những cường giả từ nửa bước Đại Đế cảnh trở lên.
Trong khi đó, ba linh hồn cũng phải chạy đôn chạy đáo giữa Thiên Châu và Thời Gian Táng Địa. Một mặt họ hướng dẫn nhóm Bạch Hiểu Hiểu tu luyện, mặt khác lại chỉ điểm cho các tu sĩ bên ngoài, hy vọng đến lúc tấn công bầy lũ bộ xương sẽ có thêm nhiều người sống sót trở về.
"Xuất quân Bắc phạt!"
Theo tiếng gầm lớn của Công Chi Hồn, hàng vạn tu sĩ phía dưới đồng loạt phất cờ hò reo vang trời, cùng nhau đạp không bay lên, sát khí đằng đằng hướng thẳng về phía sâu nhất của Thời Gian Táng Địa.
Dẫn đầu đội quân chính là ba miươi lăm vị cường giả Thánh cảnh do đích thân Công Chi Hồn chỉ dạy, cùng với nhóm người Bạch Hiểu Hiểu trong trang phục đen tuyền.
Lúc này, ba mươi lăm vị cường giả Thánh cảnh đang đổ dồn những ánh mắt đầy nghi hoặc về phía nhóm Bạch Hiểu Hiểu cũng đang khoác hắc bào.
Dù sao thì ba mươi lăm người này về cơ bản đã là những thủ lĩnh cấp cao nhất trong thành. Sau một hồi trao đổi qua lại, họ nhận ra không một ai từng gặp qua nhóm Bạch Hiểu Hiểu, thế là từng người một bắt đầu nhìn sang với vẻ tò mò, thắc mắc.
"Hùng ca, lên hỏi thử xem mấy vị kia là ai đi? Chưa từng thấy bao giờ, sao lại được đứng ở vị trí dẫn đầu thế kia?"
Một tu sĩ trung giai trong số ba mươi lăm người lên tiếng.
"Cút cút cút! Ngươi thừa biết tính khí của Công đại nhân rồi còn gì, ta thèm vào mà làm chim đầu đàn cho người ta bắn, giỏi thì ngươi lên đi!"
Vị tu sĩ được gọi là Hùng ca xua tay nói.
"Hùng đệ, nhìn chú mày nhát cá chết chưa kìa. Chẳng phải chỉ là hỏi vài câu thôi sao, cứ để Chu tỷ của chú mày lo!"
Nói xong, vị tu sĩ có tu vi cao nhất trong đám người, đã đạt tới Thánh cảnh đỉnh phong, liền đứng dậy. Sau khi chỉnh đốn lại trang phục một chút, cô ta liền định bước qua hỏi chuyện.
Ngay khi cô ta chuẩn bị cất bước, Công Chi Hồn đang đi ở phía trước nhất bỗng quay đầu lại, gọi to về phía ba mươi lăm người ở phía sau:
"Lại đây, ba mươi lăm đứa các ngươi qua đây hết đi, ta có chuyện cần dặn dò."
Nghe thấy vậy, người vừa mới chỉnh đốn trang phục xong liền loạng choạng suýt ngã, sau đó mới có chút ngượng ngùng bay qua.
Chờ mọi người vây quanh lại, Công Chi Hồn liền nghiêng người sang một bên, giới thiệu với họ:
"Mấy vị này là cao nhân ta mời từ bên ngoài vào, các ngươi làm quen một chút đi. Còn nữa, nhiệm vụ ban đầu của các ngươi lần này cũng phải thay đổi một chút. Nhiệm vụ chủ yếu của các ngươi là kiềm chế những thứ phiền phức kia, để mấy đứa bọn họ tiến vào bên trong, hiểu chưa?"
Nghe vậy, ba mươi lăm người này ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc, dù họ đã che giấu sự bất mãn của mình rất tốt.
Thế nhưng trong đó vẫn có kẻ gan to, chẳng hạn như Chu Mạt, người lúc nãy định qua hỏi chuyện. Cô ta trực tiếp bước lên một bước, đứng ở vị trí đầu tiên, nhìn chằm chằm Công Chi Hồn hỏi:
"Khoan đã, dựa vào cái gì chứ? Chúng tôi đã chuẩn bị cho trận chiến này rất lâu rồi, ngài đột nhiên tìm đâu ra mấy kẻ không rõ lai lịch thế này, rồi bắt chúng tôi làm nhiệm vụ kiềm chế là có ý gì?"
Tuy tính tình của Công Chi Hồn vô cùng nóng nảy, nhưng nữ tu sĩ họ Chu này lại là người thừa kế nhiều sức mạnh của ông nhất.
Dù việc đột phá lên Đại Đế có chút bất khả thi, nhưng Công lão vẫn rất coi trọng cô ta. Ông liền nghiêm túc nhìn mọi người, giải thích:
"Mấy đứa bọn họ nắm giữ sức mạnh của không gian và thời gian, khả năng tiến vào sâu nhất là cao nhất. Nếu các ngươi có ai không phục, cứ việc thử xem trình độ của bọn họ thế nào."
Nghe vậy, nữ tu sĩ họ Chu tuy đã hiểu ý của Công Chi Hồn, nhưng để công sức bấy lâu nay của bản thân và mọi người không đổ sông đổ bể, cô ta vẫn quyết định thử xem trình độ của nhóm người này ra sao.
"Được thôi, vậy tôi sẽ thử một chút. Nếu các người đã có sức mạnh không gian và thời gian, thì cũng chẳng cần phải đánh thắng tôi, chỉ cần có thể sống sót dưới đòn tấn công của tôi là được."
Nghe Chu Mạt kiêu ngạo như vậy, Bạch Hiểu Hiểu cũng bá khí bước ra. Cô giật phăng chiếc hắc bào trên người, khoanh tay trước ngực nói:
"Hừ! ╯^╰ Đến thì đến, ai sợ cô chứ!"
Ngay khi Bạch Hiểu Hiểu cởi bỏ chiếc hắc bào, ba mươi lăm người bên cạnh đều trợn tròn mắt kinh ngạc, ngay cả Chu Mạt cũng không ngoại lệ.
Dù sao thì những người này đã ở trong Thời Gian Táng Địa quá lâu, trên người ai nấy đều nồng nặc tử khí. Sự xuất hiện của một mỹ thiếu nữ tràn đầy sức sống thanh xuân như Bạch Hiểu Hiểu mang lại một cú đả kích thị giác quá lớn đối với họ.
Lúc này Chu Mạt đã hối hận xanh ruột, trong lòng không ngừng sám hối vì đã lỡ đắc tội với mỹ thiếu nữ. Điều này không có nghĩa là Chu Mạt có xu hướng đồng tính, đây chỉ đơn thuần là sự thưởng thức cái đẹp mà thôi.
"Hừ hừ, nhào vô đi, lên phía trước một chút, để cô nếm thử sự lợi hại của Bạch Hiểu Hiểu ta!"
Nói xong, Bạch Hiểu Hiểu liền trực tiếp bay vút ra ngoài, hoàn toàn không cho Chu Mạt bất kỳ cơ hội từ chối nào.
Để tránh việc Bạch Hiểu Hiểu có ấn tượng xấu hơn về mình, Chu Mạt cũng chỉ đành tăng tốc bay theo.
Lúc này, đại quân ở phía sau cũng đã phát hiện ra hai người Bạch Hiểu Hiểu đang bay ở phía trước nhất.
Một vài tu sĩ có tu vi cao trong số đó thậm chí còn nhìn rõ dung nhan tràn đầy sức sống của Bạch Hiểu Hiểu, tin tức về việc có người ngoài xuất hiện lập tức lan truyền khắp toàn quân.
Việc Bạch Hiểu Hiểu và Chu Mạt có thể quyết đấu ở bên ngoài cũng là nhờ vào việc người dân trong thành trì này đã tử chiến đến cùng với lũ bộ xương, quét sạch toàn bộ xương xẩu trong vòng bán kính hàng chục dặm.
(Mấy ngày cuối cùng rồi, rốt cuộc cũng sắp vượt qua được rồi (-??? -??? -??? -??? -??? ___-??? -??? -??? -??? -???) Không bao giờ muốn đi quân sự nữa đâu.)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn