Chương 201: Chương 200: Triệu Hồi (Hạ)
Trọng Sinh Thành Phượng Hoàng, Ta Đang Phải Nuôi Con · Estella bị chunni · 431 chương · ~16 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Quyển 4: Đứa trẻ trong trứng? Thật ra là đứa trẻ ngỗ nghịch—— Sau khi cắt ra một đạo vết thương trên lòng bàn tay của mình xong, tôi liền úp lòng bàn tay xuống, để máu tươi của mình nhỏ xuống ma pháp trận.
Máu tươi cần thiết cũng không phải rất nhiều, hơn nữa tốc độ khép lại vết thương của tôi cũng rất nhanh, hơn mười giây sau vết thương trên lòng bàn tay liền đã tự động khép lại, mà máu tươi dính trên pháp trận cũng vẫn là đủ rồi.
Tôi bắt đầu rót ma lực vào ma pháp trận trước mặt, đồng thời mình cũng bắt đầu niệm chú ngữ triệu hồi.
"Vong hồn bất diệt ẩn nấp nơi cực hàn, ánh tàn hỏa còn sót lại trong ngày tận thế, ngô là chủ nhân của các ngươi, người tiên phong của thế giới, bậc trí giả trong bóng tối —— lắng nghe lời cầu nguyện của ngô, lắng nghe thỉnh cầu của ngô, soi sáng con đường phía trước của ngô..."
"Thân nhĩ nghe theo hiệu lệnh của ngô, sinh mệnh của ngô cùng kiếm của nhĩ đồng tại —— đáp lại tiếng gọi của ngô, nếu nguyện thuận theo ý chí này, đạo lý này thì hãy đáp lại ——"
"Hiện thân đi! Bộc tùng của ngô!"
Nương theo chú ngữ, ma pháp trận trước mặt cũng bắt đầu dần dần tản mát ra quang huy chói mắt.
Ngay sau đó, theo đoạn thoại cuối cùng của chú ngữ kết thúc, phản ứng của ma pháp trận liền đi tới cực điểm —— hai thanh phù văn kiếm tàn tạ bị quang huy chói mắt bao bọc, mà một khắc sau một trận năng lượng xung kích liền theo đó bộc phát ra!
"Ưm..."
Triệu hồi sinh ra một trận sương mù dày đặc, lập tức tôi cũng bị một trận sương mù này xông đến có chút không mở mắt ra được.
Sương mù rất nhanh liền bắt đầu tiêu tán, mà ngay sau đó hai đạo thân ảnh như ẩn như hiện liền xuất hiện ở trên chỗ hai thanh phù văn kiếm vừa đặt lúc nãy.
"Khụ khụ... Thành công rồi sao?"
Tôi nhẹ nhàng ho vài cái, nhìn hai thân ảnh mờ ảo kia, không khỏi thầm nghĩ.
Hai danh chiến sĩ khoác trọng giáp xuất hiện ở trước mặt tôi —— từ vẻ ngoài và thể hình thoạt nhìn là một nam một nữ.
Giờ phút này hai người đều lấy tư thế nửa quỳ ở phía trước tôi, hai người cúi thấp đầu của mình xuống, một bộ dáng mười phần cung kính hướng về phía tôi hành lễ một gối.
Nam tử thoạt nhìn phi thường tráng kiện, hắn có một mái tóc trắng hơi dài, mà nữ tử thì vóc dáng của nàng khá là phong mãn, đồng thời sở hữu một mái tóc dài màu xám tím.
"Băng Uyên Kỵ sĩ Arthas, hướng chủ nhân gửi lời chào."
"Dư Tẫn Kỵ sĩ Amelia, hướng chủ nhân gửi lời chào."
Hai danh chiến sĩ võ trang đầy đủ sau khi sương mù do triệu hồi sinh ra tản đi xong, liền tất cung tất kính hướng về phía tôi hô, mà đối với điều này tôi nhìn hai danh bộc tùng mình từng tín nhiệm nhất trước mặt, trong lúc nhất thời cũng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Đứng lên đi, Arthas và Amelia —— đã lâu không gặp."
Tôi lộ ra một tia ý cười, nhìn hai vị kỵ sĩ trước mặt chậm rãi nói.
Nhưng hai người sau khi nghe thấy lời nói của tôi, động tác đứng dậy lại sửng sốt một chút.
"... Chủ nhân? Ngài sao lại... biến thành bộ dạng như bây giờ?"
Hai danh kỵ sĩ đứng lên, hai người nhìn tôi cũng không khỏi sửng sốt, mở miệng hỏi một câu.
Trên mặt hai danh kỵ sĩ đều đeo một chiếc mặt nạ mỉm cười màu trắng, ngoại trừ lộ ra một đôi mắt ra thì chỉ có phần miệng mở một lỗ hổng mỉm cười khiến người tôi cảm thấy rợn người.
"... Chúng ta khoan hãy nói chuyện phương diện này."
Tôi nghe hai người trước mặt vừa lên đã hỏi tôi bộ dạng bây giờ là chuyện gì xảy ra, lập tức mặt liền không khỏi đen lại ——
"Chủ nhân, chẳng lẽ nhục thể trước kia của ngài bị hủy rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Amelia nhìn tôi, ngay sau đó liền dẫn đầu phản ứng lại, mở miệng kinh ngạc hướng về phía tôi hỏi một tiếng.
"... Ừm." Tôi gật gật đầu, trong lúc nhất thời cũng không phải rất muốn nhắc tới chuyện quá khứ.
"500 năm rồi, chủ nhân lúc đó đột nhiên biến mất... Bất quá cho dù thế nào chủ nhân bây giờ vẫn còn sống thì thật sự là quá tốt rồi."
Arthas nhìn tôi, hơi khom người nói, cũng không có giống như Amelia muốn truy vấn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Quá khứ đã xảy ra chuyện gì đều không quá quan trọng nữa." Tôi lắc lắc đầu của mình, "Nhân tiện nhắc tới, bây giờ tên của ta gọi là Tô Manh Manh, không cần nhắc đến tên quá khứ của ta."
"... Chúng thuộc hạ đã hiểu."
Arthas và Amelia gật đầu đáp lại tôi.
"Đúng rồi, cởi chiến giáp của các ngươi xuống đổi thành trang phục quản gia và trang phục hầu gái đi —— ta của bây giờ cần hai người các ngươi."
"Nếu đã là mệnh lệnh của chủ nhân, vậy chúng thuộc hạ đương nhiên sẽ phục tùng —— chỉ là chúng thuộc hạ cũng vẫn muốn tìm hiểu một chút bây giờ rốt cuộc là tình huống gì? Chúng thuộc hạ rời khỏi Chủ Vị Diện đã quá lâu rồi."
Amelia có chút khốn hoặc hỏi, mà đồng thời, chiến giáp trên người Arthas và Amelia dần dần tiêu dung, thay vào đó thì là trang phục quản gia và váy dài hầu gái.
Hai người đổi thành trang phục quản gia và trang phục hầu gái xong lộ ra đặc biệt vừa người, Arthas vốn dĩ một bộ tràn đầy lực bộc phát lộ ra giống như là một lão quản gia kinh nghiệm lão đạo, mà Amelia thoạt nhìn cũng giống như là một nữ hầu trưởng trầm ổn.
Hiển nhiên hai người cũng không phải ngày đầu tiên trở thành quản gia và hầu gái rồi —— mà trên thực tế, hai người lúc trước vừa là kỵ sĩ của tôi cũng là quản gia và nữ hầu trưởng tôi đáng giá tín nhiệm nhất.
Mà 【Sindragosa's Wrath】 và 【Ashes of Doom】, thì là vũ khí riêng của bọn họ.
"Chuyện này nếu nói ra... khá là phức tạp ——" Tôi thở dài một hơi, theo đó cũng giới thiệu đơn giản một chút tình huống hiện tại của mình, mà bọn họ cũng là hiểu rõ tôi bây giờ không chỉ còn có Nanalu, Lulumu hai danh bộc tùng này, còn có An Mặc và Bình Quân hai đứa trẻ này.
Đối với điều này Arthas và Amelia liền không khỏi một trận đưa mắt nhìn nhau.
"... Chuyện này... Đúng thật là vật đổi sao dời a."
Arthas trong lúc nhất thời không khỏi lắc đầu cười khổ, thoạt nhìn hắn đối với tình huống loại này bây giờ thật đúng là cảm thấy khá bất đắc dĩ.
"Đừng nói nữa, ta cũng không muốn đâu —— nhưng tóm lại, một khoảng thời gian tiếp theo, cũng làm phiền hai người các ngươi chăm sóc An Mặc và Bình Quân rồi."
"Điểm này xin chủ nhân yên tâm."
Hai người đồng thanh đáp lại tôi, mà tôi nghe câu trả lời của hai người, khẽ gật đầu, nhưng theo đó nhớ tới một chuyện khác.
"Đúng rồi, bây giờ thực lực của hai người các ngươi thế nào?"
"... Bởi vì hình chiếu sức mạnh xuất ra có hạn, cho nên chúng thuộc hạ bây giờ chỉ có thực lực cấp bậc Bạch Kim —— nếu muốn đem chúng thuộc hạ hoàn toàn triệu hồi giáng lâm đến Chủ Vị Diện, chỉ dựa vào vũ khí trước kia của chúng thuộc hạ thì cũng không đủ."
Amelia mở miệng đáp lại tôi, mà đối với điều này tôi nghe lời đáp của nàng, gật gật đầu.
"Bạch Kim cũng đủ rồi —— còn về chuyện hoàn toàn triệu hồi giáng lâm, đến lúc đó ta lại nghĩ cách vậy... Nhưng cho dù thế nào, Arthas, Amelia, hai người các ngươi có thể đáp lại tiếng gọi của ta, thật sự là quá tốt rồi."
Tôi hít một hơi, theo đó nhìn hai vị bộc tùng ngày xưa của mình, cũng là lộ ra nụ cười chân thành.
"Phục vụ ngài là chức trách của chúng thuộc hạ."
Hai người tất cung tất kính khom người đáp lại tôi.
"Được rồi, vậy chúng ta ra ngoài đi —— ta phải giới thiệu hai người các ngươi với Nanalu và Lulumu một chút."
Tôi nhìn hai người đeo mặt nạ trước mặt, cười khẽ nói một tiếng, liền xoay người mở cửa đi ra khỏi tầng hầm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn