Chương 168: Hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng
Trọng Sinh: Cô Bạn Thanh Mai Của Tôi Siêu Cấp Ngọt Ngào · Cadaverine · 305 chương · ~16 phút đọc · Tạo 19/08/2026
Bắt đầu đại học, Chương 101-200
"Đường Đường, chạy chậm thôi, cẩn thận giẫm phải rắn nó cắn cho một cái đấy."
"Hả?"
Nghe vậy, Tô Đường vội vàng nhảy dựng lên, ôm chặt lấy Mộc Thần, hai bắp chân quấn chặt lấy người Mộc Thần, dáng vẻ cực kỳ buồn cười.
Thấy vậy Mộc Thần phì cười.
Bây giờ con gái thường rất sợ rắn và một số loại côn trùng nhỏ có hình thù kỳ dị.
Con trai cũng vậy.
(Ví dụ như tác giả, có con bọ nhỏ hình thù kỳ dị bay vào người tác giả, tác giả sẽ trực tiếp biểu diễn nhảy breakdance luôn.)
"Ha ha ha, Đường Đường nhìn dáng vẻ sợ hãi của em kìa, yên tâm đi, cho dù có rắn cũng không chủ động cắn người đâu, em cứ ngoan ngoãn hái trái cây là được."
"Mộc Thần đáng ghét, anh lại lừa em~" Tô Đường buông Mộc Thần ra, cẩn thận từng li từng tí bước đi, chỉ sợ đột nhiên xuất hiện một con rắn cắn cô một cái.
"Được rồi Đường Đường, chúng ta hái trái cây ở đây đi."
"Vâng ạ."
Tô Đường gật đầu, đặt chiếc gùi tre trên lưng xuống đất, sau đó bắt đầu bỏ từng quả lê vào trong gùi.
Lê vào mùa này thường đều đã chín, cho nên hoàn toàn không cần lo lắng hái nhầm.
Tô Đường trước tiên hái một quả từ trên cây xuống, tiếp đó liền xé lớp giấy xi măng, cắn một miếng.
Trong miệng toàn là nước ép của thịt lê, cái miệng nhỏ nhai không ngừng.
Mộc Thần ở bên cạnh nhìn thấy, liền dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Tô Đường một cái.
"Đường Đường, em lại ăn vụng!"
"He he."
Thấy bị phát hiện, Tô Đường cũng không có ý định giấu giếm.
Cô lạch bạch chạy đến bên cạnh Mộc Thần, đưa nửa quả lê đã cắn đến bên miệng Mộc Thần, cười tươi rói nói:
"Chồng iu anh cũng nếm thử đi, lê này ngọt lắm đấy."
Nghe vậy, Mộc Thần lắc đầu: "Anh không ăn đâu, em ăn là được rồi."
Nghe Mộc Thần nói, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Đường xị xuống: "Gì chứ, Mộc Thần đáng ghét có phải anh chê em rồi không."
"Hửm?"
"Đường Đường sao em lại nghĩ như vậy."
"Anh là người đã từng ăn hải sản của em cơ mà, sao có thể chê em được."
Nói rồi, Mộc Thần cắn một miếng lên quả lê mà Tô Đường đã cắn.
Sao cậu có thể chê Tô Đường được chứ.
Nhìn thấy Mộc Thần ăn xong, Tô Đường mới nở nụ cười.
"Hi hi, biểu hiện không tồi, bản công chúa rất hài lòng."
Tô Đường nhìn Mộc Thần với vẻ mặt hạnh phúc, tiếp đó lại tiếp tục đi hái lê.
Hái lê nhìn có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng bây giờ thời tiết khá nóng bức, cộng thêm việc cánh tay phải luôn giơ lên, làm lâu cũng khá mệt mỏi.
Đối với Mộc Thần thì còn đỡ, nhưng đối với Tô Đường thì lại khác.
Thân là con gái, thể chất vốn dĩ đã có sự khác biệt rất lớn so với con trai, sau khi hái được nửa gùi lê, trán Tô Đường đã lấm tấm mồ hôi, tóc đều bết dính vào lông mày.
"Đường Đường mệt rồi phải không?"
"Không có."
Mặc dù cơ thể có chút mệt mỏi, nhưng cô không hề tỏ ra mệt nhọc, nhìn dáng vẻ cố chấp của Tô Đường, Mộc Thần nhịn không được bật cười.
Cô nhóc này, miệng còn cứng phết.
Tuy nhiên, cô có tính cách hiếu thắng như vậy cũng không tồi.
Trước đây, Tô Đường vẫn còn khá trẻ con, nhưng khi làm một số việc, cũng sẽ thể hiện ra dáng vẻ của một nữ cường nhân.
Mặc dù là tỏ ra như vậy, nhưng dáng vẻ này của cô, Mộc Thần thực sự rất thích.
Đường Đường của hiện tại, đã có thể tự mình đảm đương một phía rồi.
"Đường Đường yêu dấu đừng cố quá nhé, mệt thì nghỉ ngơi một lát là được."
Tốc độ của cậu nhanh hơn Tô Đường không ít, lúc này Mộc Thần đã hái đầy một gùi rồi.
Ở đằng xa, bố cậu cũng lái một chiếc xe ba gác nông dụng tới để chở số lê này.
"Đường Đường, em nghỉ ngơi một lát đi, anh đi mang giỏ lê này lên xe."
"Vâng vâng, anh yêu anh đi đi!"
Tô Đường gật đầu, cầm lấy chai nước trên mặt đất ừng ực uống.
Thấy vậy, Mộc Thần mỉm cười, cậu không chút do dự, nhấc bổng chiếc gùi lên rồi đi về phía chỗ đỗ xe.
Nhìn bóng lưng của Mộc Thần, Tô Đường nhìn cậu thật sâu.
Sức lực của Mộc Thần lớn thật, thật cường tráng.
Cũng không biết phương diện kia sẽ như thế nào.
Mặc kệ đi, 15 tháng 10, đến sinh nhật của Mộc Thần thì sẽ biết thôi.
Lúc đó, Mộc Thần đáng ghét chắc hẳn sẽ vô cùng hưng phấn nhỉ.
Nghĩ đến đây, Tô Đường lại có chút mong đợi.
Dù sao, cô cũng đã 18 tuổi.
Cũng cần...
"Bố."
Mộc Thần đi tới, lúc này, bố cậu cũng vừa hay đưa một gùi lê lên xe.
"Chà, Mộc Thần sức lực của con lớn hơn không ít nhỉ."
Gùi lê này nói thế nào cũng phải mấy chục cân, Mộc Thần có thể dễ dàng nhấc lên, có thể thấy sức lực của cậu thực sự rất lớn.
"Tất nhiên rồi, con trai của bố rất khỏe mạnh mà."
Mộc Thần mỉm cười, sau đó từ từ lấy từng quả lê từ trong gùi ra, đặt vào trong thùng xe ba gác.
Vỏ lê khá giòn, cho nên Mộc Thần không dám đổ trực tiếp.
Nếu va chạm, rất dễ bị hỏng.
Sau khi lấy hết một gùi lê ra, Mộc Thần liền cầm gùi đi về.
Lúc này, Tô Đường vẫn đang hái lê.
Chỗ nào không với tới, cô liền kiễng đôi chân nhỏ nhắn lên, thỉnh thoảng còn nhảy nhảy.
Động tác cực kỳ buồn cười.
"Đường Đường, lần sau em nên giẫm cà kheo mà tới."
"Hứ!"
Nghe vậy, Tô Đường bĩu môi.
"Hết cách rồi, ai bảo chiều cao của em lùn quá, đều không với tới."
"???"
Chà chà.
Bây giờ chiều cao của Tô Đường đã tròn 1m70, 1m70 trong số con gái đã coi là cao rồi.
Những lời này của cô nếu để những cô gái khác nghe thấy, họ sẽ nghĩ thế nào!
"Đường Đường ngốc, em không biết hái những quả thấp trước à, xung quanh còn bao nhiêu cây thế kia."
"Em không muốn, em nhảy nhảy vẫn có thể hái được mà. Chồng iu anh nhìn này."
Nói rồi, Tô Đường nhảy lên, tóm lấy một quả lê, tiếp đó kéo một cái, liền hái được quả lê xuống.
Đồng thời, cành cây bị bật lại rung lắc dữ dội.
Cũng đúng lúc này, trên cây đột nhiên rơi xuống một con sâu nhỏ màu xanh.
Rơi trúng cánh tay của Tô Đường.
Quan trọng nhất là, còn bị Tô Đường nhìn thấy.
"Á!"
Tô Đường hét lên một tiếng chói tai, trực tiếp biểu diễn một điệu nhảy breakdance, cánh tay giãy giụa, tay cũng nhịn không được mà đập về phía con sâu.
"Đường Đường đừng..."
"Á!"
Tiếp đó, cô lại hét lên một tiếng.
"Tiêu rồi."
Mộc Thần vội vàng chạy tới.
Nhìn con sâu róm dẹp lép trên cánh tay cô, cậu hít sâu một hơi.
Bị thứ này đốt, đau muốn chết.
Cú đập vừa rồi của Tô Đường, tuyệt đối đã bị gai trên người nó đốt trúng rồi.
"Đường Đường... em không sao chứ?"
"Đau..."
Tô Đường bĩu môi, khóe mắt lập tức trở nên đỏ hoe.
Bị đốt, thực sự vô cùng đau.
Trên người sâu nái có rất nhiều gai độc, bị đốt ít nhất cũng phải đau ba ngày.
"Mau tháo ống tay lụa băng xuống."
Mộc Thần nhẹ nhàng giúp Tô Đường tháo ống tay lụa băng xuống, hỏi: "Tay bị đốt hay là cánh tay bị đốt?"
"Cánh tay..."
Lúc này, khóe mắt cô đã chảy xuống một dòng nước mắt.
Vị trí cánh tay bị đốt đã trở nên đỏ ửng, Mộc Thần biết lúc này tuyệt đối không được chạm vào.
Chạm vào một cái, tuyệt đối đau muốn chết.
Giống như bị kim đâm vậy.
Đặc biệt là vào ban đêm, có thể đau đến mức không ngủ được.
"Haiz... đều tại anh, Đường Đường anh không nên để em hái."
"Không không không."
Tô Đường lắc đầu nguầy nguậy: "Chồng iu chuyện này không trách anh, trách em là em không nghe lời, mới làm con sâu róm trên cây rơi xuống."
Nghe Tô Đường nói, Mộc Thần hít sâu một hơi.
Trong lòng khó chịu muốn chết.
Tô Đường lúc này, hiểu chuyện đến mức khiến người ta đau lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn