Chương 410: Chương 42: Cô ấy sắp chết rồi
Trở thành ma nữ trong thế giới tràn ngập quỷ quái · Cố Thiến Thiến · 476 chương · ~71 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Tập 6: Trên Đào Nguyên có cây thần Phù Tang
"Họ tên?"
"..."
"Tuổi?"
"..."
Sau hai câu hỏi liên tiếp, nhìn cô nàng Phó Tân Di còn đang mơ màng, vị bác sĩ cuối cùng cũng từ bỏ việc hỏi han. Ông quay đầu nhìn Lục Dĩ Bắc, ánh mắt vô thức dừng lại trên gương mặt cô.
Mở phòng khám ở đây đã mấy năm, gặp qua đủ hạng người, nói "đọc người vô số" cũng không quá, nhưng ông chưa từng thấy người phụ nữ nào xinh đẹp đến thế. Vừa thanh tao thoát tục, lại vừa yêu kiều quyến rũ, từ "vừa thuần vừa gợi" này dường như sinh ra là để dành cho cô vậy.
Phải hít sâu vài hơi, bác sĩ mới miễn cưỡng thu hồi tâm trí, "Thôi được rồi, người nhà bệnh nhân, hay là cô trả lời giúp đi?"
Nói xong, ông lại thầm bổ sung trong lòng: Thầy nói không sai, phụ nữ quả nhiên ảnh hưởng rất lớn đến việc khám bệnh của chúng ta.
"Vâng, không vấn đề gì ạ." Lục Dĩ Bắc gật đầu.
"Họ tên?"
"Tôi tên Vương Tiểu Mỹ."
"Tôi đang hỏi cô ấy!"
"Ồ ồ, cô ấy tên Phó Tân Di, hai mươi tuổi, hình như là người Giang Thành..."
Lục Dĩ Bắc thật ra cũng chẳng biết Phó Tân Di là người ở đâu, nhưng vị giáo sư đưa cô nàng tới Thang Thành là người của Đại học Giang Thành, thế là cô bịa bừa một câu.
Bác sĩ nhìn Phó Tân Di rồi lại nhìn Lục Dĩ Bắc, ngạc nhiên hỏi, "Hình như? Cô không phải chị gái của cô ấy à?"
"Chị họ, tôi là chị họ của cô ấy. Hai nhà chúng tôi nhiều năm rồi không qua lại, lần này cô ấy đến Thang Thành thực tập mới liên lạc lại với tôi, tôi cũng không rõ địa chỉ nhà cô ấy hiện tại có còn ở chỗ cũ không nữa." Lục Dĩ Bắc nói với giọng nghiêm túc.
Nói dối nhiều thành quen, cô ngày càng thuần thục, ý nghĩ vừa nảy ra là có thể thốt ngay thành lời, tông giọng bình ổn, trên mặt không chút gợn sóng, hoàn toàn không thấy chút dấu vết của sự giả tạo nào.
"..." Bác sĩ nhìn Lục Dĩ Bắc im lặng vài giây rồi tiếp tục hỏi, "Cô kể xem, cô ấy bị thương thế nào đi?"
"Bị ngã ạ." Lục Dĩ Bắc đáp, "Ông xem, tuyết rơi mấy ngày nay rồi, trời lạnh đường trơn, cô ấy không cẩn thận nên bị trượt chân, đầu đập vào thành vỉa hè."
Trên đường tới đây, Lục Dĩ Bắc đã kiểm tra vết thương của Phó Tân Di rồi, cô nàng bị cán kiếm của Linh Đài Tịnh Nghiệp gõ ngất, diện tích va chạm cơ bản cũng tương đương với thành vỉa hè.
Nghe xong, bác sĩ cúi đầu ghi chép vào sổ bệnh án một lúc, sau đó đứng dậy kiểm tra vết thương của Phó Tân Di rồi quay lại bàn, thao tác trên máy tính một hồi. Ông nhìn chằm chằm vào ảnh chụp cộng hưởng từ trên màn hình, chau mày, ánh mắt thay đổi liên tục.
Biểu cảm này... không lẽ áo khoác đánh cho cô nàng ngốc luôn rồi? Lục Dĩ Bắc thầm chửi thề, nhỏ giọng thăm dò, "Bác sĩ, tình hình của cô ấy nghiêm trọng lắm ạ?"
Bác sĩ lắc đầu, trầm ngâm một lúc rồi nói, "Tình trạng của cô ấy không phải là vấn đề có nghiêm trọng hay không, mà là trường hợp rất đặc biệt, cô hiểu không?"
"Đặc biệt thế nào ạ?" Lục Dĩ Bắc truy hỏi.
"Ừm..." Bác sĩ sắp xếp lại ngôn từ, "Nhìn từ kết quả kiểm tra, ngoài vết bầm tím trên biểu bì da đầu ra thì cô ấy chỉ bị chấn động não nhẹ. Nhưng tình trạng hiện tại của cô ấy thì cô cũng thấy đấy, đã xuất hiện triệu chứng mất trí, đây là dấu hiệu chỉ có ở những tổn thương não nghiêm trọng..."
Nói đến đây, bác sĩ dừng lại, liếc nhìn thời gian ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, hạ thấp giọng hỏi, "Cô nói thật cho tôi biết, cô ấy có phải gặp phải quái đàm gì không?"
"Thực ra, những bệnh nhân không có bất thường nào về mô cơ quan nhưng lại biểu hiện triệu chứng kỳ quái như thế này, bệnh viện đã tiếp nhận rất nhiều trong hai ngày nay."
Thậm chí trong số các bệnh nhân, có một ông cụ hơn 70 tuổi, dù các mô cơ quan trong cơ thể hoàn toàn bình thường nhưng lại xuất hiện phản ứng mang thai và hormone thai kỳ tăng vọt kỳ quái. Bác sĩ thầm nghĩ.
Chính vì sự xuất hiện của những người mắc bệnh quái dị này, các bác sĩ và y tá trong bệnh viện không khỏi bàn tán xôn xao, bảo rằng Thang Thành xảy ra sự kiện quái đàm, do bị ảnh hưởng nên những bệnh nhân đó mới mắc phải một thứ bệnh đêm đen nào đó.
Xem xong kết quả kiểm tra của Phó Tân Di, bác sĩ lập tức liên hệ cô nàng với những bệnh nhân trước đó.
"Không có ạ!" Lục Dĩ Bắc không chút do dự phủ nhận, "Trước khi cô ấy bị thương, tôi luôn ở cùng cô ấy, không thấy có thứ gì kỳ quái cả!"
"Ừm..." Bác sĩ trầm ngâm vài giây, thở dài, "Vậy thì cứ xử lý như những bệnh nhân khác, trước khi chẩn đoán chính xác bệnh lý, cứ để cô ấy ở lại bệnh viện quan sát thêm một thời gian đã."
Lục Dĩ Bắc, "..."
Trong vài ngày xuất hiện rất nhiều bệnh nhân mắc bệnh quái dị?
Rất có thể đây là do dư chấn linh năng để lại khi Tác Lãng Bạch Mã và nhóm Thỏ Tiểu Thư ám sát con bé hôi hám gây ra. Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ, khẽ cau mày.
Dư chấn linh năng cường độ quá cao quả thực có nguy cơ rất lớn khiến người bình thường xuất hiện triệu chứng không thích nghi linh năng, nghiêm trọng hơn thậm chí sẽ mắc bệnh đêm đen.
Tuy rằng sau khi sự việc xảy ra, ba cán bộ của Tư Dạ Hội Thang Thành đã triển khai công tác hậu cần ngay lập tức, cố gắng giảm thiểu tác hại xuống mức thấp nhất, nhưng những dư chấn linh năng đó đã tiếp xúc với thành phố hơn năm tiếng đồng hồ, ít nhiều gì cũng có người bình thường bị ảnh hưởng.
Nhưng mà...
Vậy trường hợp của Phó Tân Di là sao?
Cô nàng vốn là linh năng giả, lẽ ra không nên bị dư chấn linh năng ảnh hưởng mới đúng, kết quả kiểm tra của bệnh viện cũng cho thấy cô không hề bị thương gì cả...
Chỉ vì bị áo khoác dùng Linh Đài Tịnh Nghiệp gõ một cái mà đã thành ra thế này, chẳng lẽ... Linh Đài Tịnh Nghiệp còn có năng lực đặc biệt nào mà mình chưa biết sao?
Lục Dĩ Bắc thầm quyết định, phải quay về phải hỏi lão tổ tông mới được, rồi cô nhìn bác sĩ.
"Cũng chỉ còn cách đó thôi, để cô ấy ở lại quan sát vậy. Thế bác sĩ, tôi đi đóng viện phí cho cô ấy đây."
"Khoan đã!" Lục Dĩ Bắc vừa đứng dậy định đi thì bị bác sĩ chặn lại.
Lục Dĩ Bắc xoay người, nghi hoặc nhìn bác sĩ, nghiêng nghiêng đầu, "Bác sĩ, còn chuyện gì nữa ạ?"
Bác sĩ đỏ mặt, ấp úng nói, "Cô Vương, có... có thể cho tôi xin phương thức liên lạc được không, hôm nào đó... cùng đi ăn một bữa nhé?"
Ngay khoảnh khắc Lục Dĩ Bắc đứng dậy, ông có một cảm giác rằng từ nay về sau có lẽ sẽ không bao giờ còn gặp được một cô gái làm lòng mình xao xuyến đến thế này nữa, bỏ lỡ lần này là sẽ không còn cơ hội nào khác.
Lục Dĩ Bắc, "..."
Đệt! Bác sĩ, ông đang làm cái quái gì vậy hả bác sĩ?
Dẫu biết rằng cho dù mình không có phóng thích năng lực mị hoặc, người thường cũng sẽ chịu ảnh hưởng đôi chút, nhưng "anh yêu" à, đó không phải là tình yêu đâu!
Thế nhưng, nói thì nói vậy, mà… được ăn chực cơ mà, cảm giác "xài chùa" một lúc thì sướng, mà cứ được "xài chùa" mãi thì lại càng sướng hơn!
Lục Dĩ Bắc nghĩ đoạn, lặng lẽ móc điện thoại ra, chìa mã QR lên.
———— Sau khi tạm thời ổn thỏa cho Phó Tân Di, Lục Dĩ Bắc rời bệnh viện, bắt một chuyến taxi trở về khách sạn Bốn Mùa Thang Thành. Cô lấy điện thoại ra mở khóa, nhìn lời mời kết bạn trên WeChat mà rơi vào trầm tư.
Thật là kỳ lạ, đúng là quái gở. Ăn chực tuy sướng thật, nhưng nếu đổi lại là trước đây, đừng nói là một bữa, mà tận một trăm bữa… ừm, một trăm bữa thì nhiều quá, khó từ chối thật, thôi thì mười bữa vậy.
Dù là mười bữa đi chăng nữa, lòng mình cũng tuyệt đối không hề rung động!
Hôm nay rốt cuộc là mình bị làm sao thế này?
Lục Dĩ Bắc nghĩ vậy, thu hồi tâm trí, không chút do dự mà từ chối lời mời kết bạn của vị bác sĩ nọ.
Ngoài cửa sổ xe, trời đang lất phất tuyết rơi, cảnh sắc thành phố vùn vụt lùi lại phía sau. Những đêm thế này, định sẵn sẽ có người phải đau lòng.
———— Trở về khách sạn, Lục Dĩ Bắc lập tức đăng nhập vào một phần mềm nhắn tin của chim cánh cụt, nhấn vào một người bạn có ảnh đại diện là màu vàng chóe, gửi tin nhắn đi.
Vương Bất Lưu Hành chọc chọc vào cái má phúng phính của "Lão Sắc Lang Mạng 00".
Vương Bất Lưu Hành: "Còn đó không? Hỏi tí việc!"
Đợi vài giây, cái ảnh đại diện màu vàng thuần túy kia rung rung vài cái rồi hồi âm.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Có nè [ngại ngùng], cô cuối cùng cũng xuất hiện rồi, lão đại của bọn tôi bị cô hại thảm rồi!"
Lục Dĩ Bắc: "???"
Cái quái gì thế này? Chuyện gì xảy ra vậy? Mình đã lâu lắm rồi chưa gặp mặt Hư Vô cơ mà, định ăn vạ đấy à?
Vương Bất Lưu Hành: "Cậu đừng có nói bậy, tôi có làm gì nó hả?"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Cô có phải đã giao thủ với Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa không? Còn thắng nữa chứ?"
Vương Bất Lưu Hành: "Xét trên một góc độ nào đó thì đúng là vậy."
Đúng là có giao thủ, dù cho là sau khi dùng một vài thủ đoạn không bình thường mới thắng được, nhưng việc này thì liên quan gì đến Hư Vô chứ? Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Trước đây tôi đã bảo với cô là lão đại bọn tôi cũng học theo cô, đi săn Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa và cũng thành công rồi, nhớ không?"
Vương Bất Lưu Hành: "Hình như là có chuyện đó thật? [chột dạ]" Lão Sắc Lang Mạng 00: "Vậy cô có biết lõi bản thể quái đàm của Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa có độc không? Lão đại bọn tôi suýt nữa thì bị độc chết rồi!"
Lục Dĩ Bắc: "..."
Đây rõ ràng là do nó không nắm rõ tình hình, cứ thích tự tìm đường chết, chứ đâu phải lỗi của Bắc Bắc đâu! Cũng đâu có phải mình bẻ miệng nó rồi ép nó nuốt.
Tuy nhiên…
Vương Bất Lưu Hành: "Chuyện là sao? Nói cụ thể nghe xem nào? Nó bị làm sao? Dính phải ác ý của thế giới à? Đã giòn tan vị thịt gà, gia nhập vào bữa trưa sang chảnh của Kfc rồi hả?"
Mặc dù cô nhất quyết không chịu thừa nhận việc Hư Vô suýt tự chơi chết mình có liên quan đến cô nửa xu, nhưng đối với việc lõi bản thể quái đàm của Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa "có độc", cô vẫn rất hứng thú.
Sau khi Lục Dĩ Bắc gửi tin nhắn đi, đợi một lúc khá lâu, đến mức bắt đầu mất kiên nhẫn và định gửi thêm một tin nữa để truy hỏi, thì mới nhận được hồi đáp. Không biết là tên kia có phải đi xin ý kiến của Hư Vô hay không nữa.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Không liên quan gì đến ác ý của thế giới cả. Lão đại bọn tôi ngay cả bạo lực mạng còn chịu đựng dễ như bỡn, rồi còn đáp trả lại bằng bạo lực mạng, thì sợ gì chút ác ý của thế giới đó chứ?"
Vương Bất Lưu Hành: "Ngầu đấy…"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Cô nên biết là quái đàm tồn tại đều có giới hạn thời gian đúng không?"
Trong căn phòng khách sạn tối mờ, Lục Dĩ Bắc nhìn màn hình điện thoại, hơi cau mày lại.
Chuyện này Câu Manh đã từng nói với cô từ rất lâu trước đây. Theo lời Câu Manh, giới hạn thời gian tồn tại của quái đàm là năm ngàn năm. Trong năm ngàn năm đó, quyền năng của quái đàm chịu ảnh hưởng của đủ loại nhân tố, không ngừng thay đổi, không ngừng tha hóa, mục nát. Sau năm ngàn năm, ngay cả thần cũng sẽ chết.
Quan điểm này Lục Dĩ Bắc cũng đã kiểm chứng được trong cuốn 《Tư Dạ Thư》, thậm chí theo ghi chép trong sách, đa số quái đàm chỉ tồn tại được khoảng hai trăm năm, ít hơn nhiều so với con số năm ngàn năm mà Câu Manh đã nói.
Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa tuy là những nhân tố từng hủy diệt thế giới, nhưng chúng vẫn là quái đàm, sự tồn tại của chúng cũng phải tuân theo quy luật này. Dù bây giờ chúng chưa chết, e là phần lớn lõi bản thể quái đàm của chúng cũng đã mục nát đến mức không ra hình thù gì rồi.
Chẳng lẽ, việc Hư Vô nuốt phải lõi bản thể quái đàm của Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa gặp vấn đề cũng có liên quan đến quy luật này sao?
Vậy chẳng phải đây là một bí mật kinh thiên động địa cấp thế giới rồi sao?
Lục Dĩ Bắc nghĩ ngợi, nhìn lên phía trên khung chat đang hiển thị [Đối phương đang nhập…], vội vã đánh nhanh hơn Lão Sắc Lang Mạng một bước, gửi tin nhắn đi. Tốc độ tay nhanh đến mức xứng danh với mười chín năm độc thân, khiến cho kẻ được sinh ra từ mạng internet như Lão Sắc Lang Mạng cũng phải xấu hổ, quả không hổ danh là người đàn ông suýt chút nữa trở thành "anh hùng bàn phím".
Vương Bất Lưu Hành: "Đợi đã, nội dung cậu sắp nói tiếp theo, chẳng lẽ liên quan đến bí mật lớn cấp thế giới nào đó sao? Nếu vậy thì cậu đừng có nói nữa."
Có một số thứ, biết càng nhiều càng sâu thì tình cảnh càng nguy hiểm.
Đừng có mà nói với tôi mấy lời sáo rỗng về lý tưởng nhìn thấu chân lý thế giới gì đó, tôi không hề có cái ước mơ đó!
Suy cho cùng, con người sống mà không có ước mơ thì có gì khác biệt với việc sống vô tư lự đâu chứ? Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Không hổ danh là cô! Nhưng chuyện này không đáng sợ như cô nghĩ đâu, biết cũng chẳng sao cả."
Lục Dĩ Bắc nhìn màn hình điện thoại, do dự một lúc rồi trả lời: "Vậy cậu cứ nói thử xem?"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Được, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, để tôi xâu chuỗi lại ngôn từ đã."
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Ngay từ đầu, lão đại của bọn tôi học theo cô đi săn Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa, thực ra là có mục tiêu hẳn hoi. Sau khi điều tra kỹ lưỡng, ngày ấy đã chọn một Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa có quyền năng tương đồng với mình."
"..."
Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa có quyền năng tương đồng với Hư Vô? Có quái đàm nào tương tự nó cơ chứ? Quái đàm về tin đồn thất thiệt à? Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Dự định ban đầu của ngài ấy là sau khi săn xong, sẽ nuốt lõi bản thể quái đàm của Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa có quyền năng tương tự để đạt được mục đích bổ khuyết cho lõi bản thể của chính mình. Nhưng sau khi nuốt xong, ngày lại phát hiện ra một chuyện đáng sợ."
Vương Bất Lưu Hành: "Chuyện đáng sợ gì?"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Gác chuyện ác ý của thế giới sang một bên, lão đại phát hiện sự tồn tại của ngài bị ảnh hưởng rất mạnh. Nói đơn giản là bị rút ngắn tuổi thọ! Nhưng may là đã phát hiện sớm, còn kịp cứu vãn, ngài hiện đã định dạng (format) lại lõi bản thể quái đàm của mình và đang cài đặt lại hệ thống."
Lục Dĩ Bắc: "???"
Cái quái gì thế này!
Lõi bản thể quái đàm mà cũng có thể định dạng rồi cài lại hệ thống sao?
Đó là loại lõi bản thể quái đàm gì thế? Cho tôi một cái với?
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Ngài bảo tôi nhắc cô một câu, nếu cô đã lỡ nuốt lõi bản thể quái đàm của Kẻ Hủy Diệt Ngày Xưa, tốt nhất hãy mau chóng bài xuất sức mạnh của chúng ra ngoài cơ thể. Nếu dung hợp hoàn toàn là không kịp đâu."
Lục Dĩ Bắc: "..."
Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng tôi có biết cách định dạng lại lõi bản thể quái đàm của mình đâu!
Nếu tôi thực sự có bản lĩnh đó, tôi đã sớm định dạng hết cả Ma Nữ Chủng lẫn Thần Thoại Chủng rồi, rồi tìm một bản "hệ thống" phiên bản lực lưỡng để cài vào rồi. Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.
Vương Bất Lưu Hành: "Đa tạ đã thông báo, nhưng hôm nay tôi tìm cậu còn có việc khác."
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Việc gì?"
Vương Bất Lưu Hành: "Giúp tôi điều tra xem dạo này Câu Manh có đang giở trò gì không?"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Ồ, tôi biết cô đang ở Thang Thành rồi, tai mắt của bọn tôi đã báo cáo lại. Nhưng cô điều tra cô ta làm gì? Cô ta đã sắp chết rồi mà."
Lục Dĩ Bắc: "???"
Sắp chết… là có ý gì? Rõ ràng lúc nãy vẫn còn đang hoạt bát thế kia cơ mà!
Lục Dĩ Bắc nhìn tin nhắn hồi âm của Lão Sắc Lang Mạng, ngẩn người ra một lúc lâu mới hoàn hồn, sau đó mười ngón tay thoăn thoắt gõ phím rồi nhấn gửi.
Vương Bất Lưu Hành: "Sắp chết? Sao có thể sắp chết được? Cậu nói cho rõ ràng xem nào."
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Cậu có biết Câu Manh đã tồn tại bao nhiêu năm rồi không?"
Năm ngàn ba trăm mười bảy năm, cô nhóc hôi hám từng nói với mình như vậy… Lục Dĩ Bắc tự nhủ trong lòng.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Câu Manh đã tồn tại hơn năm ngàn năm rồi. Khi lão đại bọn tôi điều tra ra kết quả này, đã rất kinh ngạc. Trong quãng thời gian dài đằng đẵng như vậy, cô ta lại không hề mục nát tha hóa, quả thực là một kỳ tích!"
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Lão đại của bọn tôi suy đoán, việc này có lẽ liên quan đến việc cô ta luôn giữ vững bản tâm, bảo vệ một phương, khiến người dân và quái đàm trong Đào Nguyên Lý bao nhiêu năm qua không hề nảy sinh sự vặn vẹo trong tín ngưỡng."
Nhìn đến đây, Lục Dĩ Bắc gật gù ra chiều suy nghĩ.
Quái đàm được sinh ra và mạnh lên nhờ tín ngưỡng quả thực có mối họa tiềm tàng này. Như Đại Xà Chi Thần, cũng vì tín ngưỡng của tín đồ bị vặn vẹo mà cuối đời mới có kết cục không mấy tốt đẹp.
Lão Sắc Lang Mạng 00: "Thế nhưng, cũng giống như đồ ăn đã quá hạn sử dụng vậy, cho dù trong thời gian ngắn vẫn có thể ăn được, nhưng lâu dần chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề lớn. Mà việc này cũng chẳng liên quan gì đến cô hay tôi, nếu quái đàm lớn như Câu Manh mà mục nát tha hóa, thì người đau đầu, mất mạng là Tư Dạ Hội chứ nhỉ?"
"..."
Lục Dĩ Bắc nhìn màn hình điện thoại, im lặng hồi lâu. Cho đến khi điện thoại tắt màn hình, ánh sáng mờ dần đi, cô vẫn giữ nguyên tư thế đó, không nhúc nhích.
Năm ngàn năm.
Con số này Câu Manh đã tự miệng nói ra, và cuốn 《Tư Dạ Thư》 cũng ghi chép để đảm bảo đó là giới hạn tuổi thọ của quái đàm.
Dưới sự xâm thực của thời gian, dù quái đàm có mạnh mẽ đến đâu, sau năm ngàn năm cũng sẽ tan thành mây khói.
Tuy Câu Manh đã kỳ diệu vượt qua giới hạn này, nhưng sau khi vượt qua giới hạn đó, lại trải qua thêm hơn ba trăm năm sương gió, cô ấy e rằng từ lâu đã như ngọn đèn dầu trước gió.
Những biến động gần đây ở Thang Thành, ngoài nhóm người Thỏ tiểu thư gây chuyện ra, rất có thể là vì Câu Manh đang dần suy tàn, khả năng kiểm soát tám trăm dặm xung quanh đây đang yếu đi, nên mới để những lũ yêu ma quỷ quái từng bị cô trấn áp nhân cơ hội làm loạn. Lục Dĩ Bắc thầm nghĩ.
Với tư cách là vua quái đàm của Hoa Thành, Lục Dĩ Bắc rất rõ ràng, nếu có một ngày khả năng kiểm soát của cô đối với hơi thở địa mạch của Hoa Thành yếu đi, chắc chắn sẽ có quái đàm vi phạm quy tắc mà cô đặt ra, làm ra những chuyện đáng sợ.
Dù sao thì, trong điều kiện không có ngoại lực can thiệp và quy tắc hạn chế, không phải quái đàm nào cũng có thể kiềm chế được dục vọng khát máu của mình.
Nói như vậy, việc cô nhóc hôi hám cứ kéo dài thời gian, thu thập cổ vật không chút tích cực, e rằng cũng là vì biết rõ tình trạng của mình, nên "bể rồi thì mặc kệ nó", dứt khoát bỏ cuộc điều trị rồi nhỉ?
Đã hiểu rõ phần nào tâm tư của Câu Manh, Lục Dĩ Bắc buông điện thoại xuống, chộp lấy chiếc gối bên cạnh, đặt lên đầu mình, vùi cả khuôn mặt vào trong đó rồi thở ra một tiếng thật dài.
Nếu là chuyện khác, cô chắc chắn sẽ dốc hết sức lực để giúp đỡ Câu Manh. Thế nhưng chuyện quái đàm đã đến giới hạn tuổi thọ, sắp tan biến như thế này, cô thực sự không biết phải giúp thế nào.
Trong không gian tĩnh lặng, như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, Lục Dĩ Bắc đẩy chiếc gối ra, cau mày nhìn trần nhà lẩm bẩm: "Không đúng, mình vẫn còn chuyện có thể làm cho cô ấy..."
———— Đêm khuya, tại Đào Nguyên Lý.
Kể từ khi Nha Nô dẫn theo một trăm hai mươi hỏa nha, hàng chục linh năng giả và quái đàm tấn công vào Đào Nguyên Lý, những ngôi nhà nằm rải rác khắp các sườn núi trong Đào Nguyên Lý đã trở thành nơi trú ngụ tạm thời cho đám người đó.
Trăng lưỡi liềm treo cao, xuyên qua những tầng mây dày đặc, ánh trăng mờ nhạt đổ xuống một căn nhà ba gian hai chái.
Thúc Ngạc cứ đi đi lại lại trong sân đầy tuyết trống trải, thỉnh thoảng lại ném ánh mắt về phía căn nhà ngang ở phía tây sân.
Ở một góc sân nhỏ, Tác Lãng Bạch Mã – người đang bịt một bên mắt bằng lớp băng gạc dày cộp – nhìn Thúc Ngạc cứ đi tới đi lui trước mặt, trong lòng bực bội không chịu nổi, đành gầm gừ một tiếng: "Chậc, đang nói ngươi đấy! Mau dừng cái kiểu xoay vòng vòng đó lại, ta chóng mặt chết mất."
"Cô ta là tình nhân của ngươi à? Cứ đi tới đi lui như đang đợi vợ đẻ trong phòng hộ sinh không bằng."
Thúc Ngạc lạnh lùng liếc Tác Lãng Bạch Mã một cái, không nói gì, rất nhanh lại dồn sự chú ý vào căn nhà cấp bốn đang đóng chặt cửa kia.
Tác Lãng Bạch Mã cười đầy ẩn ý, tự mình nói tiếp: "Nhắc mới nhớ, mục đích các ngươi đến đây là vì quyền năng của Thuân Dương và Câu Manh đúng không?"
"Giờ nhìn thời gian sắp điểm rồi, hay là chúng ta bàn bạc chút nhé? Đến lúc đó hợp tác một phen, giết sạch mấy kẻ còn lại. Quyền năng của Thuân Dương thuộc về các ngươi, còn lõi bản thể quái đàm cùng các món vật phẩm linh năng trên người bọn chúng thì thuộc về ta, thấy sao?"
Thấy Thúc Ngạc vẫn im lặng, Tác Lãng Bạch Mã vừa đe dọa vừa dụ dỗ: "Ngươi là người hiểu chuyện, chúng ta lại còn từng vào sinh ra tử cùng nhau, coi như là chỗ quen biết rồi, đúng không?"
"Ta nói thẳng cho ngươi biết nhé! Ta nghe ngóng được mấy kẻ khác đã bắt đầu liên thủ trong bóng tối rồi. Nếu lúc này chúng ta không hành động, thì đừng nói là ăn thịt, e là đến nước canh cũng chẳng còn mà húp đâu."
Việc Nha Nô bày ra bí pháp chú văn trên cây Phù Tang thần thụ, muốn mượn linh năng cuồn cuộn đổ xuống khi kết giới Thang Thành tấn công Đào Nguyên để phục hồi quyền năng của Thuân Dương, không biết đã bị rò rỉ thế nào. Dường như chỉ sau một đêm, hầu hết các linh năng giả và quái đàm tham gia tấn công Đào Nguyên đều đã biết tin.
Lúc mới nghe, phần đông các linh năng giả và quái đàm đều giữ thái độ hoài nghi, dù sao nguồn tin cũng đáng ngờ, phảng phất có mùi âm mưu, nên chẳng ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chuyện "đâm sau lưng" vốn chẳng lạ lẫm gì giữa các linh năng giả và quái đàm.
Tại sao lại không đâm sau lưng chứ? Chỉ vì là đồng minh ư?
Huống hồ, đám linh năng giả và quái đàm lòng lang dạ sói này vốn dĩ cũng chẳng phải đồng minh gì cho cam.
Thế nhưng, mấy ngày nay, sau khi vài kẻ giỏi dò xét linh năng hoặc chuyên về chú văn liên thủ điều tra, mọi người phát hiện ra tuy nguồn tin chưa rõ, nhưng độ xác thực lại cực kỳ cao.
Trong chốc lát, ai nấy đều ngầm hiểu mà giả vờ như không biết gì, tiếp tục phối hợp với hành động của Nha Nô, nhưng bên dưới mặt nước, tất cả đã sớm bắt đầu chuẩn bị riêng cho mình.
Dù là Thuân Dương hay Câu Manh, một khi bị kết giới Thang Thành đánh trúng, quyền năng chắc chắn sẽ tổn hại. Với tư cách là quái đàm chủng thần thoại cấp cao, lõi bản thể chứa đựng quyền năng của chúng, dù là dùng để thôn phệ hay vẽ linh văn, đều là báu vật độc nhất vô nhị. Không ai muốn bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.
Thế là, đám linh năng giả và quái đàm này như một bầy sói đói đang ẩn nấp, đợi đến khoảnh khắc thời cơ tới liền sẽ xông lên cắn xé.
Tác Lãng Bạch Mã là một linh năng giả độc hành, tuy thực lực không yếu so với đa số kẻ khác, nhưng là một con sói cô độc, muốn giành "thức ăn" trong bầy sói đói khát rõ ràng không phải là chuyện dễ dàng.
"Khà khà..."
Ngay khi Thúc Ngạc còn đang do dự trước đề nghị của Tác Lãng Bạch Mã, một tiếng cười lạnh truyền đến từ căn nhà cấp bốn phía Tây. Cô Thỏ đã thoát khỏi ảo ảnh mà Lục Dĩ Bắc để lại, khôi phục trạng thái bình thường.
"Chỉ dựa vào ngươi mà muốn hợp tác với chúng ta? Bỏ đi đi! Tốt nhất ngươi nên lo cho cái thân mình trước đi, kẻ ma nữ chủng từng muốn giết ngươi ấy, theo ta biết thì mụ ta đáng sợ lắm đấy."
"Ngươi biết lai lịch của mụ ta?" Tác Lãng Bạch Mã nghiêm mặt hỏi.
"Tất nhiên!" Cô Thỏ khẽ gật đầu.
Đó là một ma nữ chủng đáng sợ, vừa nắm giữ ngọn lửa quỷ dị, vừa có năng lực mê hoặc, từng nẫng tay trên Bách Quỷ Dạ Hành của Ôn Thái Tuế. Mụ ta có làm ra chuyện kinh khủng gì cũng chẳng có gì lạ.
Thế nhưng...
Cô Thỏ trợn mắt nhìn Tác Lãng Bạch Mã: "Nhưng tại sao ta phải nói cho ngươi biết chứ?"
Nếu có thể, mình vẫn muốn tự tay kết liễu mạng sống của mụ ta hơn, Cô Thỏ nghĩ thầm.
Thấy Cô Thỏ đã thoát khỏi trạng thái hoài niệm, Thúc Ngạc vội vàng tiến lại gần hỏi: "Cô không sao chứ? Lúc nãy tôi rất lo..."
"Tôi không sao." Cô Thỏ dịu dàng đáp, trong mắt thoáng hiện vẻ thẹn thùng.
"Vậy thì tốt, nếu vật thí nghiệm quan trọng mà tôi phụ trách giám sát có chuyện gì, Hội trưởng lão sẽ phạt tôi mất." Thúc Ngạc thản nhiên nói.
Cô Thỏ: "..."
Tác Lãng Bạch Mã đang định rời đi chợt khựng lại, khóe miệng giật giật: "..."
Không phải chứ, tiểu huynh đệ, ta nghe mà còn thấy ngứa tai đây này, rốt cuộc ngươi có biết cách nói chuyện không thế?
———— Sáng sớm, đường Đào Hoa, phố đồ cổ.
Sáng sớm tinh mơ, Câu Manh đã mang bữa sáng do Lưu Bán Tiên làm, leo lên mái nhà của Xuân Phong Cư, miệng ngậm sủi cảo chiên, cúi đầu nhìn xuống con phố vừa "trẻ trung" vừa đượm vẻ năm tháng này, dần dần trở nên náo nhiệt.
Mặt trời mới ló rạng, chiếu lên những viên ngói xanh phủ đầy tuyết trắng, đậu trên những cành hồng khô khốc, tỏa ra ánh vàng nhạt nhòa, đẹp tựa như một giấc mơ.
Nhưng Câu Manh không xem phong cảnh, chỉ nhìn người. Những con người ngược xuôi, muôn hình vạn trạng.
Chợ sáng vừa tan, đám chủ sạp vỉa hè vác trên vai đủ loại hàng thủ công mỹ nghệ rẻ tiền, vội vã chạy về phía hàng ăn sáng ở góc phố, vẻ mặt ai nấy đều hớn hở, nhìn là biết sáng nay lại "lùa" được không ít kẻ ôm mộng nhặt được của hời.
Hàng mì bột ngô ở góc phố mở cửa từ sớm, mười mấy năm vẫn như ngày nào. Ông chủ len lỏi trong làn hơi nước trắng xóa, bưng từng bát mì nóng hổi giá rẻ mà chất lượng đến tay khách. Mười mấy năm trước, khi Câu Manh lần đầu ăn mì ở đó, ông chủ vẫn là chú của người đàn ông hiện tại.
Từ xa, đầu phố truyền đến tiếng cãi vã kịch liệt. Một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác phao đen đang túm chặt lấy một bác xe ba gác. Trên áo khoác của bà ta có một vết rách lớn, lông ngỗng vàng óng lộ ra, bay theo gió.
Chỉ nhìn qua, Câu Manh đã đoán được phần nào chuyện gì xảy ra. Chắc là bác xe ba gác sơ ý quẹt rách áo người ta, chỉ biết cúi đầu chịu tội, mặc cho bà ta chửi bới, kéo giật.
Một lát sau, người phụ nữ trung niên xả hết cơn giận, dừng tay lại, mở miệng đòi bác xe ba gác bồi thường một nghìn tệ. Bác xe ba gác vốn im lặng nãy giờ hoảng sợ, cuối cùng cũng lên tiếng, khó tin nói: "Đâu có cái áo nào đắt thế này? Bà không phải là đang tống tiền đấy chứ?"
Câu này vừa thốt ra, người phụ nữ trung niên lại nổi đóa, lao vào túm lấy bác xe ba gác. Thấy sắp xảy ra xô xát, người xung quanh xúm lại can ngăn. Sau một hồi thuyết phục, cuối cùng bác xe ba gác vẫn phải miễn cưỡng đền năm trăm tệ.
Số tiền được đếm từng tờ một, đếm đến cuối cùng chỉ còn một đống tiền lẻ, gom góp mãi mới đủ một trăm cuối cùng – đó có lẽ là tiền xe cả mấy ngày trời của bác ta. Đến mức sau khi người phụ nữ trung niên nghênh ngang bỏ đi, bác ta ngồi trên xe mà bắt đầu lau nước mắt, trông rất đỗi chua xót...
Ở nơi xa hơn, những thanh niên vội đi làm vẻ mặt hối hả, những bà mẹ trẻ tràn ngập niềm vui, đám học sinh tiểu học chạy qua ngõ nhỏ như bầy chim sẻ tíu tít, còn có... rất nhiều, rất nhiều nữa.
"Thú vị thật đấy!"
Câu Manh thầm khen ngợi một tiếng đầy mãn nguyện, nhón miếng sủi cảo cuối cùng nhét vào miệng rồi vươn vai một cái.
Ngày trước, trong mớ hỗn độn mơ hồ đó, cô đã nỗ lực lắng nghe lời cầu nguyện của con người, muốn nhìn thấu thế giới này.
Sau hàng nghìn năm, cô mở mắt ra, tất cả những gì cô thấy đều không phụ lòng mong mỏi.
Thế giới này chỗ nào cũng đầy rẫy những tì vết lem luốc, nhưng lại đáng yêu và tươi đẹp đến lạ kỳ.
Đáng để uống một ly rượu lớn, rồi nạp thêm mười đơn game!
Cuối cùng, Câu Manh cũng thuyết phục được bản thân. Cô "ực ực" uống sạch bát sữa đậu nành bên cạnh, sau đó lấy điện thoại ra, đăng nhập game, thành thạo vào giao diện nạp tiền, chọn gói 648 tệ. Ngay lúc định nhấn xác nhận, điện thoại đột nhiên rung lên.
"Vù vù —— vù vù ——!"
Một tin nhắn mới ngắt quãng màn "thi triển phép thuật" nạp tiền cho thế giới tươi đẹp của cô.
"Ai thế? Đáng ghét! Sao cứ phải là lúc này chứ..." Câu Manh lẩm bẩm rồi mở tin nhắn.
Lục Dĩ Bắc: "Hôm nay có tiếp tục thu thập cổ vật không? Lát nữa tôi đến tìm cô."
"Thu thập cái gì mà thu thập? Bị tên Mao Tam Hữu kia cướp hết cả rồi, thu thập cái con khỉ ấy!" Câu Manh bĩu môi tự nhủ.
"Vù vù —— vù vù ——!"
Lục Dĩ Bắc: "Nếu cô không muốn đi, tôi đành miễn cưỡng đưa cô đến thủy cung vậy? Nhưng ngày mai thì phải nỗ lực thu thập cổ vật đấy nhé!"
"Chậc! Cái gì thế cơ chứ..." Câu Manh nhìn điện thoại, trợn mắt, "Đồ chó chết, nói chuyện với lão nương cho tôn trọng vào! Coi tôi là đứa trẻ ba tuổi chắc?"
Câu Manh: "Hừ hừ, là tự ngươi mời ta đấy nhé, không phải ta lười biếng đâu! Nếu dám nuốt lời, ta sẽ khiến ngươi bụng mang dạ chửa!"
Bên kia.
Trên taxi đang chạy đến phố đồ cổ, nhìn tin nhắn Câu Manh gửi đến, Lục Dĩ Bắc khẽ nhíu mày.
Nếu là trước kia, cô chắc chắn sẽ "cà khịa" Câu Manh ngay lập tức: "Ngoài việc khiến người ta bụng mang dạ chửa, cô còn nghĩ ra trò gì mới mẻ hơn không?"
Nhưng mà...
Bây giờ nếu nói những lời như vậy, sợ là sẽ đụng chạm đến nỗi đau của cô ấy mất?
Lục Dĩ Bắc nghĩ đoạn, cầm điện thoại trả lời: "Được thôi, vậy mười phút nữa gặp nhau ở đầu phố đồ cổ nhé?"
Câu Manh: "Chậc, đồ ngốc! Tôi thấy cô hoàn toàn không hiểu gì hết nhỉ? Đứa con gái nào đi hẹn hò mà mười phút là xong chứ? Ít nhất phải đợi một tiếng!"
Mười phút không đi được sao?
Lục Dĩ Bắc: "Tôi đây tắm rửa, đánh răng, tiện thể ăn cả bữa sáng dưỡng sinh mà cũng chỉ mất hai mươi phút là ra khỏi nhà rồi đây này!"
Câu Manh: "Đó là vì cô quái gở thôi. Căn bản chẳng tính là con gái bình thường."
Quái gở? Lục Dĩ Bắc nhìn bóng mình phản chiếu trên kính cửa sổ xe, nghiêng đầu, không biểu cảm hỏi bác tài xế: "Bác tài, cháu có chỗ nào quái gở không ạ?"
"Cái này..." Bác tài xế nhìn Lục Dĩ Bắc qua gương chiếu hậu, tâm hồn bỗng chốc xao động, không kìm được mà thốt lên: "Quái, quái xinh."
Lục Dĩ Bắc: "..."
Trước là bác sĩ, giờ là tài xế, lần tới sẽ đến lượt ai đây?
Xem ra việc chuẩn bị khẩu trang và kính râm phải gấp rút đưa vào lịch trình thôi.
Ai nấy ngày càng trở nên quái dị, kiểu này thì mình sống sao nổi!
———— Khi gặp Câu Manh ở đầu phố, Lục Dĩ Bắc ngẩn người một lúc lâu mới hoàn hồn.
Cô không mặc bộ quần áo thể thao trông như đồ tập dưỡng sinh của người già mà Lục Dĩ Bắc mua cho, mà đổi sang một bộ đồ rất casual: một chiếc váy liền thân màu tối khoác ngoài chiếc áo phao, tóc nhuộm đen búi cao, đôi môi nhỏ nhắn đánh son bóng loáng dưới nắng, có chất liệu trong veo như thạch.
Dù chỉ là ăn mặc đơn giản, nhưng lại mang đến cảm giác như đã thay da đổi thịt.
"Cô điên rồi à? Đi ra ngoài thế này chẳng phải là phơi mình ra làm bia cho người ta bắn sao?" Lục Dĩ Bắc kinh ngạc, "Cô không biết bên ngoài có rất nhiều kẻ đang tìm cô, tìm thấy là muốn lấy mạng cô à?"
Nghe vậy, Câu Manh bực bội liếc nhìn Lục Dĩ Bắc: "Cô thế này mà đi cùng tôi, chẳng lẽ còn chưa đủ nổi bật sao?"
Đi dạo phố cùng một ma nữ chủng chưa thể hoàn toàn thu liễm năng lực mê hoặc, lại còn bất cứ lúc nào cũng có thể vô thức phô diễn vẻ đẹp trước thế gian, còn việc nào gây chú ý hơn thế nữa không?
Nếu có, e là chỉ có thể là chạy khỏa thân thôi.
Câu Manh nghĩ đoạn, bĩu môi: "Chẳng phải cô nói cô có thể biến trở lại được sao? Sao giờ lại thế này?"
"Vốn dĩ trên người đã có thương tích, tối qua lại bị quái đàm tấn công, tôi sợ vừa giải trừ trạng thái quái đàm là không chịu nổi, đột tử tại chỗ mất." Lục Dĩ Bắc bình thản nói.
"Ừ..." Câu Manh né tránh ánh mắt nhìn chòng chọc mình của Lục Dĩ Bắc, trợn mắt, "Vậy nên cô không tiếc hy sinh tiết tháo?"
"Mạng chỉ có một, tiết tháo thì có nhiều, mất cái này thì quay đầu nhặt cái khác, vấn đề không lớn!" Lục Dĩ Bắc nghiêm túc nói.
Đối mặt với sự mặt dày vô sỉ của cô, Câu Manh trầm ngâm vài giây, nghiêng đầu nói: "Vậy đi thôi?"
Nói xong, cô chủ động bước tới, nắm lấy cổ tay Lục Dĩ Bắc.
Lục Dĩ Bắc cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang nắm lấy cổ tay mình, như đột nhiên nhớ ra điều gì, cô dừng bước, hơi cúi người, quay đầu bảo Câu Manh: "Lên đây, hôm nay tôi đại phát từ bi, phá lệ cõng cô một lần."
Thấy Lục Dĩ Bắc vốn cực kỳ kháng cự việc mình ngồi lên vai cô, hôm nay đột nhiên thái độ lại tốt như vậy, Câu Manh nheo mắt, cảnh giác lùi lại hai bước: "Cô không bình thường, cô nói là đưa tôi đến thủy cung, trong này không phải là có bẫy gì đó chứ?"
"Khai thật đi, có phải vì chuyện tối qua mà cô thù dai, định lừa tôi ra ngoài rồi giao cho đám người xấu đó không?"
Nghe vậy, Lục Dĩ Bắc nhún vai như thể đang ra hiệu cho Câu Manh mau trèo lên lưng mình, mất kiên nhẫn nói: "Đã bảo là phá lệ rồi... Cô có lên không? Quá thời gian thì tôi không đợi đâu nhé!"
"Lên thì lên!"
Câu Manh đáp một tiếng, nhẹ nhàng nhảy lên, nhanh nhẹn trèo vào vai Lục Dĩ Bắc, ngồi vững vàng rồi nở nụ cười hớn hở: "Được lắm, thuần hóa thú cưỡi thành công, lão nương rất vui. Ta cũng phá lệ một lần, ban cho ngươi một danh hiệu nhé?"
"Danh hiệu gì?"
"Ừm... Đại bò sữa?"
"Không có cái nào đứng đắn hơn à?"
"Vậy thì… gọi là quái vật trà xanh đi? Dù sao Ma nữ chủng nào mà chẳng đầy mùi trà xanh chứ."
Lục Dĩ Bắc: "…"
…
Hai người cứ người nói một câu, kẻ đáp một lời, vừa cãi vã vừa đi về phía bên ngoài con phố đồ cổ. Đúng lúc này, ở phía đối diện, Mao Tam Hữu – người đang cải trang thành chủ sạp hàng vỉa hè – nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn