Chương 249: Chương 248: Ngoại Truyện If - Thánh Nữ (3)
Trở Thành Bác Sĩ Dịch Bệnh Trong Truyện Romance Fantasy · Glodia · 253 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn Chương Phòng ngủ của Thánh nữ thật tĩnh lặng. Chỉ có một viên nguyệt thạch tỏa sáng mờ ảo đặt ở đầu giường. Bên ngoài cửa sổ, mặt trời vẫn chưa ló rạng.
Tôi ngồi trong phòng ngủ của Thánh nữ, gặm nhấm lại ký ức của ngày hôm qua. Thánh nữ đã đưa ra một lời tỏ tình gây sốc rằng cô ấy muốn làm trắc thất...
Đến giờ nghĩ lại vẫn thấy thật nực cười.
Dù tôi đã nghe qua lý do của cô ấy. Thánh nữ lúc này vẫn đang ngủ say bên cạnh tôi.
"Thánh nữ mà lại thấy tiếc sao...?"
Tôi cũng không biết nữa. Việc tự đánh giá bản thân nói thì dễ chứ làm thì khó.
Nhưng nếu chỉ nhìn vào ngoại hình thì chắc chắn là vậy rồi.
Việc đón nhận cô ấy dường như là một kết luận hiển nhiên. Tôi cũng không phải là loại người có thể từ chối một cách dứt khoát trong tình huống này. Thánh nữ cũng cực kỳ xinh đẹp mà.
Quan niệm thông thường của Đế quốc có chút khác biệt so với hiện đại.
Hay là do Thánh nữ hơi kỳ quặc nhỉ.
Không ngờ lời nói muốn làm trắc thất lại là một câu chuyện nghiêm túc đến vậy. Thật lòng mà nói, tôi cứ tưởng đó là một lời nói đùa, hay là một ý tưởng hơi biến thái một chút cơ.
Đây cũng là một kiểu hợp lý hóa sao?
Mặt khác.
Việc bỏ thuốc vào rượu đúng là rất đáng trách, nhưng dù sao thì việc Thánh nữ thực hiện kế hoạch này cũng cho thấy cô ấy đã có một quyết tâm rất lớn...
Thật lòng tôi chẳng biết phải nghĩ gì nữa.
Tôi lặng lẽ nhìn dáng vẻ Thánh nữ đang ngủ say bên cạnh. Cô ấy vẫn mang lại ấn tượng như thể đang tỏa hào quang vậy. Cứ như một thiên thần thực thụ.
Quả nhiên là một vẻ đẹp phi thực tế. Tôi vén vài lọn tóc trên mặt Thánh nữ sang một bên.
"Ưm...?"
Thánh nữ lẩm bẩm gì đó rồi mở mắt.
Chắc là tỉnh ngủ rồi.
"Ngài dậy rồi sao."
"Ơ, đây là mơ sao ạ?"
"Không đâu."
Thánh nữ ngay lập tức ngồi dậy ôm chầm lấy tôi.
"Lúc nãy trong cơn ngái ngủ tôi cứ tưởng là một giấc mơ hạnh phúc chứ. Thấy ôm chặt thế này mà vẫn không tan biến thì ra là hiện thực rồi...!"
"Ngài cứ yên tâm đi."
"Oa."
Một vẻ mặt đầy mê đắm.
Tiếng cười khẽ vang lên. Thánh nữ ngay lập tức ghé sát môi vào tai tôi.
"Tôi đúng là một người phụ nữ có phúc mà."
"Vì ngài là một người tốt."
"Tôi muốn chúng ta cũng làm những việc mà các cặp tình nhân thường làm. Chẳng hạn như cùng nhau uống trà, hay cùng nhau đi ngắm sao."
"Ngài hãy nghĩ xem mình muốn làm gì nhé."
Thánh nữ càng ôm chặt lấy tôi như muốn leo hẳn lên người tôi vậy.
"Chẳng phải ngài nói năng quá ngọt ngào sao? À, hèn chi mà ngài lại có nhiều phụ nữ đến thế."
"Tôi có làm gì đâu..."
"Dù sao thì. Hôm nay Asterix tuyệt đối không được bước chân ra khỏi dinh thự của tôi đâu đấy."
Thánh nữ nhéo má tôi, còn tôi thì chạm vào người Thánh nữ. Thánh nữ cực kỳ mềm mại.
Cứ như ai đó đã tạc nên một tác phẩm nghệ thuật vậy. Thánh nữ áp sát vào người tôi, mái tóc cô ấy che khuất tầm nhìn của tôi.
Thánh nữ khẽ tặc lưỡi.
Giống như đang có điều gì đó trăn trở vậy.
"Không phải tôi muốn gây áp lực cho ngài đâu nhưng mà."
"Dạ?"
Lúc nãy còn dám bỏ thuốc người ta cơ mà. Vậy mà bây giờ chẳng hiểu sao cô ấy lại ngập ngừng như thể rất khó mở lời vậy.
Tôi ra hiệu bảo cô ấy cứ tiếp tục nói đi.
Thánh nữ khó khăn mở lời.
"Dù sao thì. Tôi đã trao cả sự trong trắng cho Asterix rồi... Mong ngài hãy cưng chiều tôi thật nhiều nhé. Ngài chắc chắn sẽ kết hôn với tôi đúng không...?"
Một ánh mắt bất an nhìn lên tôi.
Thỉnh thoảng tôi lại cảm thấy thế này. Người dân ở đây có xu hướng coi người khác là rác rưởi một cách quá đáng. Có thể nói là kỳ vọng hơi quá thấp chăng.
Tôi đâu có đến mức rác rưởi như vậy.
"À, vâng. Tất nhiên rồi."
"Thật may quá."
Chẳng lẽ cô ấy tưởng tôi sẽ cứ thế vứt bỏ cô ấy mà đi sao.
Dù có thế nào đi nữa thì cũng không đến mức đó chứ.
Thánh nữ thở phào nhẹ nhõm, rồi lại nằm vật xuống chiếc gối trắng tinh trên giường mình. Vẫn với nụ cười đầy hạnh phúc trên môi.
"Nhưng mà. Kết hôn rồi thì tôi có bị đuổi khỏi vị trí Thánh nữ hay gì đó tương tự không nhỉ...?"
"À, chắc là có đấy ạ."
Thánh nữ xua tay như thể đó không phải chuyện gì to tát, rồi đột nhiên nhìn tôi chằm chằm.
"Đúng là có những thứ tôi phải từ bỏ để được ở bên cạnh Asterix. Dù chúng cũng chẳng có gì to tát cho lắm."
"Tôi thấy to tát lắm đấy chứ."
"Đó là theo cách nhìn của tôi thôi mà."
Quả nhiên là phải trả giá đúng không?
Cảm giác tội lỗi lại tăng thêm rồi. Chắc chắn cô ấy sẽ không thể duy trì chức vị Thánh nữ sau khi kết hôn được.
"Thật là đáng tiếc quá."
"Tôi thì không nghĩ vậy đâu."
Cô ấy lại kéo tôi vào trong chăn. Thánh nữ khỏe hơn tôi tưởng. Cô ấy lại ôm chặt lấy tôi như ôm một con búp bê vậy.
Có lẽ là một kiểu thiếu hụt tình cảm chăng.
Có vẻ như Thánh nữ là một nghề nghiệp, một danh hiệu đầy cô độc. Dù tôi không biết rõ chi tiết cho lắm.
"Nằm thêm một chút nữa rồi chúng ta đi ăn sáng nhé."
"Vâng."
Chúng tôi nằm đó một lúc lâu sau mới chịu rời khỏi giường. Vẫn còn thấy hơi buồn ngủ.
Tôi dụi mắt. Chắc là do hôm qua không ngủ, nên giờ vẫn còn đang trong trạng thái mơ màng. Hoặc cũng có thể là do hôm qua bị pha thuốc vào rượu.
Thánh nữ nhìn tôi.
"Sao vậy ạ?"
"Chỉ là nhớ lại chuyện hôm qua có người bỏ thuốc vào rượu thôi."
"A... Xin hãy tha thứ cho tôi."
Cô ấy ngượng ngùng gãi đầu. Trông có vẻ cũng thấy hơi có lỗi. Nhưng không nhiều lắm.
Tôi tiếp tục nói.
"Thử đặt mình vào vị trí của tôi xem. Nếu đổi lại là tôi bỏ thuốc vào rượu của Thánh nữ thì ngài thấy thế nào?"
"Hì hì..."
Haiz, thôi bỏ đi.
Thánh nữ đang nở một nụ cười kỳ lạ.
Thông thường với một dinh thự kích thước thế này thì bình thường phải tấp nập người qua lại mới đúng. Kể cả không tính những người sống trong dinh thự.
Thì cũng phải thấy bóng dáng của người hầu gái, người hầu nam, hay quản gia chứ. Đáng lẽ phải thấy nhiều người mới đúng, vậy mà chẳng hiểu sao chẳng thấy một ai cả.
Chắc là Thánh nữ đã cho dọn dẹp hết rồi chăng?
Để chỉ có hai người ở bên nhau.
"Bánh mì sẽ sớm ra lò thôi."
Thánh nữ mỉm cười, ra hiệu về phía thứ trông giống như lò hỏa. Mùi bánh mì nướng và hương bơ lan tỏa khắp dinh thự.
Thánh nữ khẽ cụng đầu vào người tôi.
"Thú thật là tôi đã rất lo lắng đấy ạ. Lỡ như Asterix nổi giận hay từ chối thẳng thừng thì biết làm thế nào. Lỡ như có chuyện gì xảy ra thì sao."
"Vậy sao ạ?"
Thú thật là. Tôi không nghĩ mình là người đủ tốt để từ chối lời đề nghị của Thánh nữ.
Hơn nữa Thánh nữ còn bỏ thuốc để đe dọa tôi cơ mà?
Càng nghĩ tôi càng thấy đó không phải lỗi của mình. Xét cho cùng thì chẳng phải tôi giống nạn nhân hơn sao.
Thánh nữ tiếp tục nói.
"Thực ra là vì vậy... Đến giờ tôi vẫn thấy vui đến mức không thể diễn tả bằng lời được. Tôi cảm thấy như mình vừa đi qua một cột mốc quan trọng của cuộc đời vậy."
Một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời hướng về phía tôi. Đôi mắt của Thánh nữ cong lên thành hình trăng khuyết.
Tôi gật đầu.
"Ừm. Tôi sẽ cố gắng hết sức."
"Hức, nếu ngài làm vậy thì không còn gì tuyệt vời hơn nữa. Chỉ cần thỉnh thoảng chơi với tôi là được rồi ạ?"
Chơi với cô ấy nghĩa là sao chứ.
Thánh nữ đột nhiên nhìn vào đồng hồ cát.
"Ơ, chắc là bánh mì chín rồi đấy. Chúng ta đi thôi."
Chúng tôi đứng dậy.
Mùi bánh mì quả thực là cực phẩm. Cảm giác như cả không gian đang chìm đắm trong những chiếc bánh mì mềm mại vậy.
Đây là chiếc bánh Muffin mà tôi đã cùng chuẩn bị với Thánh nữ.
Thực ra tôi chỉ đứng xem là chính thôi.
Thánh nữ mang ra những chiếc bánh mì vừa mới nướng xong. Những chiếc bánh Muffin vẫn còn đang bốc khói nghi ngút. Thánh nữ nhìn tôi cười rất tươi với vẻ mặt cực kỳ vui vẻ.
"Tôi không biết là có thành công không nữa. Nhưng dù sao thì tôi cũng đã nướng thành công rồi! Ngài hãy ăn thật ngon miệng nhé."
"Lần này không có thuốc chứ?"
Lần này Thánh nữ gật đầu khẳng định.
Chúng tôi cầm bánh Muffin về rồi bắt đầu ăn. Đó chỉ là những chiếc bánh Muffin bình thường có rắc vụn sô cô la. Chỉ khác là nó được làm thủ công thôi.
Tôi bắt đầu cắt bánh Muffin.
"Nghĩ lại thì... Thật may vì Asterix là một người tốt."
"Theo nghĩa nào vậy ạ?"
Lại nói cái gì nữa đây.
Thánh nữ lại nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh.
"Nhờ vậy mà tôi mới trở nên khỏe mạnh thế này, được trở thành bạn bè và đồng nghiệp, và bây giờ ngài còn đồng ý làm người yêu của tôi nữa. Nhờ có ngài mà tôi cảm thấy như cuộc đời mình đã được cứu rỗi vậy."
Quả nhiên tôi cũng chẳng có nhiều lời để đáp lại.
Có vẻ Thánh nữ đang nghĩ sai điều gì đó, nhưng thật khó để giải thích bằng lời.
Có phải vì tôi nghĩ đây là một lựa chọn quá vội vàng không?
Chắc chắn là nó khác với quan niệm thông thường của hiện đại rồi.
"Giúp ích được cho ngài thì thật là may quá."
Thánh nữ nghe tôi nói xong thì đỏ mặt.
"A, tôi sẽ cố gắng làm thật tốt ạ..."
Tôi gật đầu rồi tiếp tục ăn bánh Muffin. Hương bơ và sô cô la thật nồng đượm. Tuy nhiên vị ngọt không mạnh như tôi tưởng.
Thánh nữ cũng lặng lẽ ăn bánh Muffin.
"Ngon hơn tôi tưởng đấy."
"Cảm ơn ngài. À, sau khi kết hôn với Asterix, ngày nào tôi cũng có thể làm cho ngài ăn được!"
Trước câu nói này, tôi chỉ biết bật cười khúc khích.
Cô ấy nghiêm túc thật đấy.
Tôi cứ tưởng quan niệm phi thực tế của Thánh nữ có lẽ chỉ là sự bốc đồng, hay là một lựa chọn sai lầm do thiếu kinh nghiệm.
Nhưng có lẽ đó là một nỗi lo hão huyền.
Dù sao thì.
Đã đến lúc đưa Thánh nữ quay trở về rồi. Chúng tôi lên xe ngựa quay trở về Hoàng cung. Thánh nữ nhìn lên bầu trời với vẻ mặt đầy sảng khoái.
"Thời tiết đẹp quá nhỉ!"
Thú thật là không hẳn...
Bầu không khí xám xịt đến mức tôi chẳng biết Thánh nữ đang nhìn vào đâu mà bảo thời tiết đẹp nữa. Chỉ có thể nói là mặt trời có lộ diện một chút thôi.
Chắc là do tâm trạng của cô ấy hơn là thời tiết thực tế.
"Vậy sao ạ?"
Thánh nữ mỉm cười rạng rỡ rồi khoác tay tôi. Chà, một vài nỗi lo thoáng qua trong đầu tôi. Liệu chúng tôi có thực sự chung sống tốt đẹp được không đây.
Hôm qua tôi đã nghĩ rằng đây là lựa chọn khiến tất cả mọi người đều hạnh phúc nhất. Và đến giờ suy nghĩ đó vẫn không hề thay đổi.
Nhưng liệu có thực sự ổn không đây?
Chiếc xe ngựa hướng về phía Hoàng cung khẽ xóc nảy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn