Chương 144: Lăn lộn đi, Dũng sĩ!
Tôi Đã Cướp Sạch Tổ Đội Dũng Sĩ. · Glodia · 206 chương · ~29 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương Dù sao thì Tổ đội Dũng sĩ cũng đang hoạt động khá tích cực theo cách của họ.
Nếu họ chịu dùng những chiêu này khi đi cùng tôi thì tôi đã chẳng thấy ngán ngẩm với cái Tổ đội Dũng sĩ này rồi.
Thấy họ làm tốt nên tôi cũng vỗ tay khen ngợi.
Phải làm đến mức này chứ.
Đặc biệt là chiêu Thiên Thạch của Helia khá là đẳng cấp đấy.
"Dùng tốt đấy."
"Vì ngươi cứ càm ràm mãi nên ta đã chuẩn bị sẵn thuật thức từ trước rồi."
Helia cộc lốc đáp lại rồi tiếp tục niệm chú.
Phải rồi. Phải như thế từ sớm có phải tốt không?
Dù sao nhìn thấy họ làm việc hiệu quả thế này tôi cũng thấy yên tâm hơn.
Tôi đã từng lo lắng không biết lũ này có làm nên trò trống gì ở đây không đấy.
Nếu Helia đã đến mức này thì cũng phải quan sát kỹ cả Kayla và Yuni nữa.
"Hóa ra mấy lời lầm bầm trong xe ngựa là vì chuyện này sao."
Ầm ầm ầm ầm Thần tiễn Kayla bắn những mũi tên tinh linh lên trời.
Những mũi tên vẽ nên những quỹ đạo xanh biếc xuyên qua bóng tối, đồng loạt chia tách thành hàng chục, hàng trăm mũi tên rồi trút xuống đám ma vật như mưa rào.
Hừm. Phải rồi. Phải đến mức này chứ.
Đúng là bõ công xem.
Những đòn tấn công của Tổ đội Dũng sĩ trút xuống đám quân vực thẳm một cách không nương tay.
"Ân sủng của Thần. Thanh Tẩy Vong Linh!"
Thánh nữ, người đang trị thương cho Talon, cũng dùng chiêu Thanh Tẩy Vong Linh để quét sạch kẻ thù bằng ánh sáng thanh tẩy trong nháy mắt.
Lấy Thánh nữ đang cầu nguyện làm trung tâm, ánh sáng lan tỏa rộng khắp, lũ ma vật chạm phải ánh sáng đó đều tan chảy như tuyết gặp nắng hè.
Dù chết theo cách nào, lũ này cũng chảy vào vực thẳm rồi ngay lập tức bị Thánh kiếm hấp thụ như thể đã nhận ra khí tức của nó.
Và sau đó nó lại được hấp thụ vào cơ thể tôi.
Cứ như thể chúng đang tìm đường về nhà mà lao thẳng vào người tôi vậy.
Hừm. Chuyện này hơi kỳ đấy.
"Oa, bóng tối đang bị hấp thụ hết vào cái "tâm hồn" to lớn kia sao? Cứ đà này chẳng lẽ "tâm hồn" sẽ biến thành màu đen luôn sao?"
"Hủy bỏ kẹo."
Nghĩ đến thôi đã thấy bực rồi.
"Á. Thật là keo kiệt quá đi. Ta chỉ đùa thôi mà."
Kẻ đáng tiếc nhất quả nhiên là Dũng sĩ.
Thằng khốn này hiện tại vì lý do không có Thánh kiếm, vì lý do bụng bị thủng một lỗ nên giờ chỉ biết đứng nhìn.
Tôi muốn bắt hắn làm việc mà cũng chẳng bắt được.
"Cái gì?"
Nhìn cái cách hắn nói năng xấc xược khi bị tôi nhìn một chút kìa.
Thằng khốn này nếu không phải vì cái mặt thì đã chết từ lâu rồi.
Sao mà cái cảnh hắn đang chơi bời thế này lại chướng mắt đến thế chứ.
"Ngươi không thấy mình đang chơi bời quá mức sao?"
Cuối cùng, tôi cũng phải lên tiếng mắng mỏ cái tên đáng ghét này một câu.
"Vậy thì cứ để tôi nghỉ ngơi ở Đế quốc đi."
Chà, thằng khốn này lại còn dám bóng gió đòi nghỉ ngơi nữa chứ.
"Nếu vậy thì ngươi đã bị ám sát rồi đấy?"
Làm gì mà mặt mày nhăn nhó thế chứ.
Đây là sự thật hiển nhiên mà.
Vậy thì đến lúc này chắc hẳn phải có phản ứng gì đó rồi.
Nếu chúng ta đã làm loạn đến mức này rồi cơ mà?
Phía bên kia chắc chắn cũng sẽ có phản ứng. Với mức độ náo loạn này, chắc hẳn trên tường thành kia cũng đã cảm nhận được rồi.
Và những chiến binh dày dạn kinh nghiệm đang chiến đấu hết mình trên tường thành kia đã hò reo vang dội trước sự xuất hiện của Tổ đội Dũng sĩ.
"Tổ đội Dũng sĩ kìa! Tổ đội Dũng sĩ đã quay trở lại rồi!"
"Tổ đội Dũng sĩ đã tới rồi!"
Oa à à à à!
Tiếng hò reo vang dội từ tường thành.
Tổ đội Dũng sĩ đã cho thấy họ đang chiến đấu hết mình.
Với mức độ đó, binh lính trong Vương thành chắc cũng sẽ chiến đấu hăng hái hơn thôi.
Từ vực thẳm, ma vật vẫn liên tục trào ra.
Có lẽ Tứ đại Thiên vương cũng sẽ gửi quân đoàn Ma Vương theo cách này.
Điểm khác biệt giữa cái đó và cái này có lẽ là việc không thể thanh tẩy được chăng.
Vì vậy Tứ đại Thiên vương không ưa chuộng phương thức này. Họ thích tập hợp quân đội ở phía sau rồi tấn công hơn.
Nhưng cái vực thẳm này lại rải rác khắp nơi và không thể thanh tẩy được.
Vương quốc vốn là nơi tập trung vô số giáo sĩ xuất sắc.
Nghe nói vì liên kết với Giáo hội nên ngay cả ở nông thôn cũng tràn ngập các tư tế cao cấp biết thanh tẩy ma khí, bụng phệ ra vì ăn sung mặc sướng.
Một Vương quốc như thế mà lại không thể thanh tẩy được thứ này.
Điều đó chứng tỏ ma khí của vực thẳm này độc hại đến mức nào.
Ầm ầm ầm ầm!
Bỏ qua chuyện đó, trong Vương thành đang nỗ lực hết mình để đón tiếp Tổ đội Dũng sĩ.
Đủ loại ma pháp, tên... trút xuống từ tường thành, tiêu diệt lũ ma vật.
Đám quân vực thẳm bị thu hút sự chú ý về phía chúng tôi đã lao thẳng tới.
Arietta đến lúc này cũng đã triệu hồi rắn.
Hơi thở của con rắn quét sạch lũ ma vật trong nháy mắt. Sức mạnh của Thiên Bình biến đám quân vực thẳm kia thành những kẻ yếu ớt.
Chỉ cần hơi thở chạm nhẹ là lũ ma vật dường như nổ tung bùm bụp.
Cứ như những hũ nước bị vỡ vậy.
Thiên Thạch và tên tinh linh cũng liên tục trút xuống.
Tuy nhiên trong quá trình đó. Tôi cũng đang hoạt động tích cực.
"Đúng là vai trò vật tế hoàn hảo nhỉ."
"Oa, chắc cô thong thả lắm nhỉ."
"Mau giết chúng đi, lũ nô lệ kia."
Vì hiện tại tôi đang nghỉ ngơi mà.
Không, không phải tôi muốn nghỉ ngơi đâu.
Chẳng còn cách nào khác, nếu tôi ra tay chẳng phải trông sẽ rất kỳ lạ sao.
Ít nhất thì vẫn tốt hơn kẻ nào đó đang lấy cớ đau đớn để nghỉ ngơi một cách đường hoàng.
"Còn cô thì sao?"
"Cô không thấy nếu tôi chiến đấu thì trông sẽ rất kỳ lạ sao?"
Một người phụ nữ kỳ lạ vừa hấp thụ vực thẳm vừa điều khiển sức mạnh bóng tối.
Nhìn kiểu gì chẳng thấy khả nghi chứ.
Vì vậy tôi nghĩ việc Dũng sĩ ra tay chiến đấu là đúng đắn nhất.
Thậm chí ở đây còn có rất nhiều giáo sĩ nữa.
Nếu tôi thể hiện ở đây thì đám giáo sĩ đó sẽ nhìn tôi thế nào chứ? Chẳng phải rõ ràng là họ sẽ nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ sao?
Vì vậy việc tôi chơi bời ở đây là đúng rồi.
Cứ thế bắt chúng một hồi lâu, Thánh kiếm cũng chỉ biết cười mãi, và tôi cũng cười.
Vì sức mạnh của lũ ma vật mà Tổ đội Dũng sĩ và con rắn của chúng tôi bắt được đều bị hút vào Thánh kiếm, rồi truyền sang tôi mà.
Không phải vì cảm thấy dễ chịu, mà nhờ vậy mà số lượng ma vật đang giảm dần.
Vực thẳm mất đi sức mạnh và tôi được nạp đầy năng lượng.
Quả nhiên điểm yếu này cũng tồn tại mà.
Cuối cùng khi đám quân vực thẳm bắt đầu giảm bớt, trên tường thành cũng đã có chút thong thả hơn.
"Vậy thì sớm muộn gì cổng thành cũng sẽ mở thôi."
Vì đã phải chịu đựng bấy lâu nay nên quân đội Vương quốc chắc chắn sẽ xông ra để quét sạch tàn dư.
Kít kít kít kít Nhìn xem, giờ nó bắt đầu mở ra rồi kìa.
Cánh cổng thành vốn bị con Cockatrice húc đầu vào liên tục đến mức móp méo cuối cùng cũng đã bắt đầu mở ra.
Và Quân đội tràn ra như thác đổ.
Dẫn đầu là các Thánh kỵ sĩ, theo sau là kỵ binh và những binh lính sống sót sau trận chiến này, họ dốc toàn lực quét sạch tàn dư ma vật.
Và thi thể ma vật mà họ giết lại trở thành một phần của vực thẳm rồi đi vào Thánh kiếm.
Thứ đó lại được hấp thụ vào người tôi.
Cảm giác như sức mạnh đang tràn trề, tôi thấy mình đang mạnh lên từng chút một.
Cứ đà này nếu tôi cứ bóc lột lũ nô lệ rồi một mình mạnh lên thế này thì có khi diệt được cả Ma Vương không chừng?
Nhưng Ma Vương cường hóa tôi để làm gì chứ?
Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng quá trình này sẽ khiến tôi sa ngã hay biến đổi sao.
Chắc chắn nếu là vậy thì sẽ rất nguy hiểm, nhưng.
Tôi chẳng thấy mình thay đổi chút nào cả.
"Hãy quét sạch lũ ma vật!"
"Hãy trút hết mọi uất ức bấy lâu nay đi!"
Có vẻ như thời gian đã trôi qua khá lâu rồi chăng.
Nghe họ nói là trút hết uất ức bấy lâu nay, có vẻ như dù đã dùng Dodo nhưng vẫn bị trễ một chút.
Nếu ngay từ đầu Dodo không tiếc rẻ sức mạnh đó mà dốc toàn lực thì đã khác rồi.
Mà thôi, mọi chuyện đã diễn ra tốt đẹp rồi thì chẳng phải vậy là được sao?
Lũ ma vật chẳng còn lại bao nhiêu đã gục ngã thảm hại dưới gươm giáo của quân đội Vương quốc.
Vậy là mọi chuyện kết thúc rồi chứ gì.
Vào lúc những con ma vật cuối cùng được sinh ra từ vực thẳm bị dọn dẹp xong. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể tiến vào trong thành.
"Tổ đội Dũng sĩ đã tới hỗ trợ chúng ta!"
"Chúng ta sống rồi!"
Trong quân đội Vương quốc, có vẻ họ rất hoan nghênh chuyện này.
Nhưng Talon chỉ lộ ra vẻ mặt vô cùng khó chịu.
À, đó mới là bình thường chứ.
Cuối cùng cũng đến lượt thằng khốn này rồi.
"Dù sao thì cũng đã đột phá vào được rồi. Nào, Talon. Đến lượt ngươi đấy."
"Tôi á?"
"Chẳng lẽ định chỉ có chơi bời thôi sao?"
Những lúc thế này Dũng sĩ Talon phải đích thân ra mặt để thể hiện chút uy nghiêm của Dũng sĩ trước người dân Vương quốc chứ.
Chẳng lẽ cái này cũng định bảo tôi làm hộ sao.
Tôi thấy như vậy thì hơi thiếu lòng tự trọng đấy.
"Tôi chẳng nhớ mình đã từng chủ động làm điều gì cả. Ngược lại mấy lần trước làm thế tôi còn bị mắng nữa là."
"Bấy lâu nay tôi đã thay ngươi đóng vai của ngươi bao nhiêu lần rồi. Mà ngươi bảo bị mắng á?"
"Ngươi đóng vai của tôi á? Chẳng phải là tại ngươi sao?"
Cũng chẳng hẳn là vậy- dù không phải là không có.
Nhưng ít nhất thì cũng không đến mức thằng khốn này bị mắng như thế.
"Chuyện đó có quan trọng không?"
Dù sao nhờ vậy mà mới có Tổ đội Dũng sĩ như bây giờ chẳng phải sao.
Về mặt đối ngoại, ở Vương quốc thì có vẻ khen chê lẫn lộn, nhưng đối với người dân bình thường thì đánh giá về Tổ đội Dũng sĩ khá là tốt.
Tất cả là nhờ nỗ lực của tôi đấy.
Vậy thì nếu không có tôi, các người phải biết tự nỗ lực đi chứ.
Làm gì mà nhìn tôi như nhìn một kẻ trơ trẽn thế kia.
"Dù sao thì bây giờ đúng là lúc Dũng sĩ nên ra mặt mà. Chúng tôi chẳng phải là người Đế quốc sao."
"Hoàng nữ điện hạ thì đúng là vậy, nhưng còn có Công chúa điện hạ, và Ciel ngươi thì."
"Tôi là người Đế quốc mà?"
"À, chết tiệt."
"So với một Công chúa không có năng lực chiến đấu như tôi, thì Dũng sĩ "mạnh mẽ" ra mặt là đúng rồi."
Phải rồi. Công chúa Luciella cũng là một quân bài có thể dùng nếu không có Dũng sĩ. Nhưng dù sao nếu có Dũng sĩ, thì vì sĩ khí của binh lính, Dũng sĩ nên là người chủ trì.
À, nhìn thằng khốn này cứ ôm bụng nãy giờ là tôi hiểu rồi.
Chắc là thấy xấu hổ chứ gì.
Vì danh tiếng của Dũng sĩ từ trước đến nay mà.
Người dân bình thường thì không nói. Nhưng đối với những kẻ có địa vị cao như Thánh kỵ sĩ hay giáo sĩ, họ biết rõ Dũng sĩ vô dụng đến mức nào.
Hắn chắc chắn không muốn bị những kẻ đó coi thường.
Khi tôi nhìn chằm chằm vào cái bụng, hắn càng cố che giấu hơn.
Có vẻ như trong lúc không có tôi, hắn đã đánh mất thêm không ít danh tiếng rồi.
"Thằng khốn này giờ mới thấy, chắc là thấy xấu hổ vì cái lỗ thủng trên bụng chứ gì? Hèn gì lúc nào cũng chỉ lo giữ điểm cho mình."
"À, vì đã gây ra quá nhiều chuyện nên nếu cứ vác cái bộ dạng này đi lại thì sẽ bị nghe mắng đấy."
Cuối cùng thằng khốn khờ khạo này cũng khai ra tất cả trong khi vò đầu bứt tai.
Có vẻ như hắn đã gây ra không ít chuyện rồi.
"Tôi biết ngay mà, thằng khốn."
Giờ mới thấy cái lỗ này không phải chỉ bị thủng một hai lần.
Hèn gì nãy giờ cứ tụt lại phía sau.
Thà rằng cứ làm vật trưng bày mang theo có khi còn tốt hơn.
Thật lòng thì Thánh kiếm cũng đang ở trong tay tôi. Có lẽ đã đến lúc thực sự nên thanh lý hắn rồi chăng.
Không, chẳng phải sao. Nếu Thánh kiếm cũng ở trong tay tôi thì cần gì hắn nữa?
Nếu vô dụng thế này thì chẳng phải là gánh nặng hơn là Dũng sĩ sao?
"Ngươi đang nghĩ gì thế?"
Chắc hắn cũng thấy có gì đó không ổn nên vừa đổ mồ hôi hột vừa nhìn tôi.
"Không, Thánh kiếm cũng đang ở trong tay tôi, tôi cũng có thể dùng được. Hay là nhân cơ hội này vì ngươi vô dụng quá nên cứ làm vật trưng bày."
"Này, nói trước nhé, vết thương này là do chiến đấu với con Sera gì đó đấy."
"Vì đối phương là phụ nữ nên đã chủ quan đúng không? Đã để Thánh kiếm ra nông nỗi này đúng không?"
Cứ đâm trúng tim đen thế này là hắn chẳng nói được lời nào ngay.
Nhìn xem. Hắn chỉ biết ôm bụng nhăn mặt thôi.
Chắc là vì có những người phụ nữ sẽ nói thay cho mình nên mới thế.
"Cô nói gì mà quá đáng thế? Vật trưng bày là sao chứ?"
"Để tôi dạy cho thuật điều khiển xác chết nhé. Vậy là được chứ gì. Các người có thể tha hồ mà dùng."
"Ồ. Cái đó thì."
Thấy chưa, lũ này cũng đã nhìn trúng cơ thể của Dũng sĩ rồi mà.
Khuôn mặt Talon tràn ngập vẻ bị phản bội.
"Không đúng. Đó chẳng phải là tà thuật sao. Ngươi học cái đó từ bao giờ thế? Đồ ngoại đạo này!"
"Ngoại đạo cái gì chứ. Việc không ngừng tìm kiếm tri thức vốn dĩ là điều đương nhiên phải làm mà. Nào, nếu không muốn làm vật trưng bày thì tự mà đi đi."
Nếu còn mở miệng thêm lần nữa tôi sẽ biến hắn thành vật trưng bày thật đấy.
"Vậy thì ít nhất cũng phải thay băng đi chứ. Cái con nhỏ Dordor gì đó lái xe kinh quá làm vết thương vỡ ra mấy lần rồi đấy."
Vì hắn bảo thay băng nên tôi cũng đã thay cho.
Và Dũng sĩ cố gắng chỉnh đốn lại vẻ mặt, bước đi một cách ngạo mạn vào giữa đám đông đang chào đón.
Tôi nghe nói đánh giá về hắn tệ lắm, Nhưng không ngờ nhờ có chút hoạt động này mà đánh giá có vẻ tốt lên rồi.
Thế nhưng.
"Cuối cùng cái thằng Dũng sĩ chết tiệt đó cũng tới rồi!"
"Nghe nói nó đã lập công ở tiền tuyến Đế quốc nên chắc cũng có chút tác dụng đấy!"
"Chúng ta đã khổ cực bấy nhiêu rồi, lăn lộn đi Dũng sĩ!"
Thằng này rốt cuộc đã làm cái quái gì mà lại bị đối xử thế này chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn