Chương 856: 146. Shirley
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~16 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Mùa 2 – Quyển 3: Đưa Bút Cho Bạn, Bạn Viết Đi!
Shirley không có ở đây khiến lòng tôi dâng lên vài phần bất an.
May mà tôi nhanh chóng tìm thấy cô bé tại đình giữa hồ trong Ngự Hoa Viên.
Cô nhóc đang ngồi bên hồ, đôi chân nhỏ trắng nõn đung đưa trong làn nước.
"Đây chính là nước của Hồ Ánh Thiên, chảy từ Bắc Cảnh tới, sau đó lại chảy vào ấm nước và bát nước của muôn nhà."
Nghe tôi nói, mặt cô nhóc lập tức đỏ bừng, vội vàng định đứng dậy rút chân khỏi hồ.
Không ngờ tôi cũng cởi giày, ôm cô bé ngồi xuống, cùng cô bé ngâm chân.
"Hồ nước này bao dung rộng lượng lắm. Hàng trăm triệu người cùng rửa chân cũng chẳng làm bẩn được, thêm hai chúng ta cũng không đáng là bao." Tôi chớp mắt nói.
Shirley bật cười khúc khích, không chút khách sáo ngả hẳn vào lòng tôi, thẳng thắn thú nhận:
"Tiên sinh quở trách em rồi."
"Ừm~" Tôi mỉm cười gật đầu.
"Đoán được rồi, nhưng nguyên nhân là gì?"
"Em không học nổi đạo trị quốc."
Shirley lộ vẻ buồn rầu, thở dài nói:
"Tiên sinh rất có tài. Em biết những điều tiên sinh nói đều rất có lý, nhưng em không thể hiểu nổi, cũng chẳng nhớ được. Mỗi khi nhìn thấy đống tấu chương ấy, em lại cảm giác đầu mình sắp phình ra, bên tai cứ như có vô số Vũ Thanh Hồng đang ầm ĩ đòi gặm đùi gà..."
"... Ví von hay đấy."
"Ban đầu em còn tưởng tiên sinh dạy quá khó, nhưng Tiểu Sanh, chị A Noãn và mọi người đều học rất nhẹ nhàng, lúc nào cũng có thể suy một ra ba, khiến tiên sinh khen ngợi không ngớt. Vì vậy, em đã nghĩ... có phải em quá ngốc không?"
Khuôn mặt nhỏ của Shirley vẫn nhíu chặt vì buồn phiền, đôi mắt thất thần nhìn mặt hồ.
Tôi chợt nhớ tới tâm nguyện Shirley từng nói: Chỉ cần không làm vướng chân mọi người là được.
Cô bé không có hoài bão lớn lao. Vì vậy, nguyện vọng của những người cô bé quan tâm cũng chính là nguyện vọng của cô bé.
Cũng vì thế, điều cô bé sợ hãi nhất chính là bản thân mất đi giá trị, trở thành gánh nặng cho người khác. Chuyện ấy sẽ khiến cô bé áy náy đến mức đau khổ không muốn sống.
"Tiên sinh hẳn đã nói với em rằng mỗi người sinh ra đều có thiên phú khác nhau, sở trường cũng không giống nhau." Tôi dịu dàng nói.
Shirley khẽ gật đầu, hàng mi hơi rủ xuống:
"Nhưng thiên phú không giúp được mọi người thì có ích gì?"
"Hoàn toàn ngược lại."
Tôi gõ nhẹ lên đầu cô nhóc.
"Mỗi người phụ trách lĩnh vực mình giỏi, bổ khuyết cho nhau, đó mới là phương thức làm việc hoàn hảo và hiệu quả nhất."
"Chị biết em muốn giúp Sanh và mọi người phê duyệt văn kiện, giảm bớt áp lực cho họ. Nhưng một quốc gia không thể chỉ toàn hoàng đế."
"Nó còn cần vô số đại thần khác nhau, mỗi người đảm nhiệm một chức trách. Hoàng đế cũng giống như họ, chỉ là một bánh răng trong cỗ máy đế quốc khổng lồ mà thôi... Chính sự phối hợp vận chuyển của vô số bánh răng mới tạo nên một cỗ máy quốc gia đồ sộ đến vậy. Thiếu đi bất cứ khâu nào, đất nước này cũng sẽ xảy ra trục trặc, rơi vào nguy hiểm, đồng thời khiến áp lực của Sanh và mọi người tăng gấp bội."
"Vậy chị Nhã Nhã muốn em làm đại thần sao?"
Shirley chớp chớp đôi mắt to hỏi.
"Không."
Tôi lắc đầu.
"Chức đại thần luôn có người tài giỏi đảm nhiệm, đế quốc không thiếu năng thần... Nhưng có một số chuyện mà ngay cả những đại thần, tướng quân xuất sắc, thậm chí cả hoàng đế cũng chưa chắc làm tốt được. Còn Shirley, em lại có thể."
Đôi mắt Shirley trong lòng tôi lập tức sáng lên. Khuôn mặt của cô mèo con này tràn ngập vẻ mong đợi và mừng rỡ.
"Chuyện gì vậy?"
"Tạm thời giữ bí mật."
Khuôn mặt nhỏ của Shirley lập tức xị xuống:
"Chắc chắn chị còn chưa nghĩ ra đúng không? Chị Nhã Nhã chỉ nói vậy để an ủi em thôi. Quả nhiên toàn là lời gạt người..."
"Được rồi, được rồi, nói cho em là được chứ gì."
Tôi bất đắc dĩ nói:
"Có một tên xấu xa đã đánh cắp một thứ vô cùng quan trọng khỏi tay chúng ta. Nhiệm vụ của em chính là tìm ra thứ đó, sau đó giúp chúng ta giành nó lại từ tay tên xấu xa kia..."
"Vậy là trộm lại đồ từ tay tên trộm sao?"
Shirley ai oán nhìn tôi.
"Chẳng lẽ trong mắt chị Nhã Nhã, em chỉ làm được mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh thế này thôi sao..."
"Em đừng xem thường tên trộm ấy!"
Tôi cười nói:
"Hắn chính là kẻ đầu sỏ gây ra nạn đói tại Adel, đồng thời cũng là một trong những kẻ thù lớn nhất của đế quốc. Chừng nào hắn còn tồn tại, Adel sẽ chẳng có ngày bình yên... Hơn nữa, nhiệm vụ này còn gian nan và đau khổ hơn cả trị quốc! Nếu em có thể hoàn thành, em sẽ lập nên kỳ tích mà suốt hàng vạn năm qua chưa một ai trong Vạn Giới Hư Không làm được!"
"Thật hay giả vậy?"
Shirley bị lời ấy làm cho sững sờ, nhưng ánh mắt vẫn không che giấu nổi vẻ háo hức muốn thử.
"Thật. Chị thề với trời, nếu lừa em thì chị là Kiếm Cổ!"
Tôi nghiêm nghị nói.
"Kiếm Cổ... chính là giống chó hoang xấu xí mới mà chị Nhã Nhã từng nhắc tới đó sao?"
Shirley suy nghĩ một lát.
"Lời thề độc thật... Em tin rồi!"
"Vậy từ ngày mai, em muốn tới lớp của tiên sinh thì tới, muốn nghe lời tiên sinh thì nghe. Không muốn nghe thì cứ làm ra vẻ khiêm tốn tiếp thu, tai trái nghe tai phải bỏ... Cứ cách một thời gian, chị sẽ đích thân dạy em một buổi, chỉ cho em cách làm những việc ngay cả hoàng đế cũng không làm được."
Tôi ghé sát tai Shirley, nhỏ giọng nói.
"Vâng, vâng!"
Shirley kích động đến mức toàn thân run lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
"Còn nữa, nhất định phải nhớ kỹ. Đây là bí mật giữa hai chúng ta. Bất kể là thông tin về nhiệm vụ hay chuyện chị dạy em... đều không được kể cho bất kỳ ai khác! Ngay cả Sanh và mọi người cũng không được!"
Tôi nghiêm túc nói.
"Em nhớ rồi!"
Shirley liên tục gật đầu.
"Được rồi, nhìn quầng thâm dưới mắt em kìa... Mau đi nghỉ ngơi cho khỏe đi."
Tôi vỗ đầu cô nhóc, cười híp mắt nói.
"Vâng! Tiên sinh!"
Shirley lè lưỡi với tôi, xách giày, để đôi chân nhỏ trần trụi bước lẹp xẹp rời khỏi đình giữa hồ, để lại một chuỗi dấu chân ướt.
Còn tôi không vội xỏ giày rời đi, mà tiếp tục dùng nước hồ rửa chân, lười biếng tựa vào một cây cột trong đình rồi lên tiếng:
"Kiếm Gâu Gâu, nước rửa chân của bà đây ngon không?"
Kiếm Cổ "ào" một tiếng chui khỏi mặt nước. Trên đầu hắn đội một lá sen, trên người còn vướng mấy cọng rong, trông khá chật vật.
"Nước nhiều quá, chưa nếm ra vị chân."
Kiếm Cổ nghiêm túc nói.
Khi dặn dò kế hoạch cho Shirley, tôi đã sớm nhận ra sự tồn tại của Kiếm Cổ, nhưng tôi không hề tránh né hắn.
Bởi dù sao, chuyện Shirley sẽ phản bội trong tương lai vốn đã ai ai cũng biết. Với đầu óc của Kiếm Cổ, hắn chắc chắn sẽ đoán được tôi có sự sắp xếp này, vì vậy tôi chẳng cần tránh mặt hắn.
Kiếm Cổ bơi lên bờ hồ, rũ nước cùng rong rêu khỏi người, sau đó nhe miệng cười sảng khoái với tôi:
"Muốn giao dịch không?"
"Muốn."
Tôi gật đầu.
"Nhưng cô đã ly gián ta với Ý Chí Tối Cao. Giờ Ý Chí Tối Cao không còn tin tưởng ta nữa, nên đối với giao dịch này, ta chỉ có thể nói lực bất tòng tâm."
Kiếm Cổ xòe hai tay nói.
"Nhưng nếu không ly gián hai người, để anh có chỗ dựa và sống như cá gặp nước trong thời không này, anh cũng sẽ không tới tìm tôi giao dịch."
Tôi ung dung nói:
"Tôi hiểu anh đang tính gì. Chẳng qua anh muốn tôi đưa anh trở về tương lai, tìm Ý Chí Tối Cao đòi lấy tín vật, sau đó lại đưa anh trở về thời không này để giành được sự tin tưởng của Ý Chí Tối Cao. Như vậy, giao dịch mới có thể tiếp tục tiến hành..."
"Chính xác."
Kiếm Cổ mỉm cười gật đầu.
"Thành giao."
(1/n)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn