Chương 583: 5. Thức Tỉnh Đi! Thiếu Niên!
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Mùa 2 – Quyển 1: Nhã Thần? Tôi Đã Không Làm Từ Lâu Rồi!
Đối với bệnh trung nhị, tôi không hề ghét bỏ.
Chẳng lẽ mơ tưởng về những điều tốt đẹp, mơ mình không tầm thường cũng là sai sao?
Chỉ cần không ảnh hưởng tới người khác, tôi chẳng những không cảm thấy những thiếu niên trung nhị như vậy đáng ghét, trái lại còn thấy họ khá đáng yêu.
Tuy trong số đó cũng có không ít kẻ căm ghét thế tục, ham ăn biếng làm, suốt ngày tỏa ra năng lượng tiêu cực, lại còn ảo tưởng rằng bản thân vô cùng đặc biệt, vô cùng thê thảm. Loại người này quả thật hơi đáng ghét. Nhưng trong số những người được gọi là "người lớn", chẳng phải cũng có rất nhiều kẻ như vậy sao? Không thể hoàn toàn đổ lỗi cho hai chữ "mê tưởng tượng", chỉ có thể nói đó là giai đoạn mê mang trong quá trình trưởng thành mà thôi.
Còn thiếu niên trung nhị trước mặt tôi trông không giống loại người tam quan lệch lạc, trong lòng ôm ý đồ xấu xa gì...
Gì cơ? Bạn hỏi tôi nhìn ra bằng cách nào à?
Ha! Chuyện này chẳng phải quá rõ ràng sao?
Người thích Nhã Nhã chắc chắn không thể là người xấu được!
"Cậu thử lại một lần nữa đi. Biết đâu trước đây chỉ là dùng sai tư thế thôi..."
Tôi chớp mắt với thiếu niên trung nhị.
"..."
Thiếu niên hiển nhiên hiểu rất rõ, bất kể thử bao nhiêu lần, kết quả cũng chỉ có một.
Đây chính là hiện thực vô tình. Cậu ta không có siêu năng lực, sức mạnh cũng chẳng bị phong ấn, càng không thể thức tỉnh.
Chỉ là cậu ta vẫn luôn không chịu thừa nhận mà thôi. Có lẽ tận sâu trong lòng, cậu ta vẫn ôm một tia may mắn rằng bản thân không hề tầm thường.
Nhưng vào lúc thế này, cho dù da mặt cậu ta có dày hơn nữa, chắc cũng không thể lấy hết dũng khí hét ra khẩu hiệu gì đó đâu nhỉ?
Xấu hổ chết mất!
"Nhóc con, cậu cũng có phúc thật đấy. Không ngờ lại gặp được một người mắc bệnh trung nhị giống mình, hơn nữa còn là con gái."
Nam thanh niên vừa đánh cậu ta cười nhạo:
"Rốt cuộc còn đánh nữa không? Muốn đánh thì đứng dậy, không đánh thì mau cút!"
Tôi hứng thú nhìn thiếu niên do dự.
Có lẽ tia may mắn cuối cùng trong lòng lại một lần nữa chiến thắng lý trí. Cậu ta không khiến tôi thất vọng.
Thiếu niên đứng dậy, không chút do dự nhìn thẳng vào nam thanh niên cao lớn cường tráng.
Nếu không có gì bất ngờ, đây có lẽ sẽ là lần trung nhị cuối cùng của cậu ta...
Đả kích lần này thật sự quá lớn. Cậu ta đã bị người ta dùng một quyền đánh tỉnh.
Kể từ hôm nay, cậu ta sẽ giống như tất cả mọi người xung quanh, sống một cuộc đời bình thường và tầm thường.
Sau khi rời khỏi chiến trường của hai người, tôi lặng lẽ khom người xuống, nhặt mấy viên sỏi nhỏ trên mặt đất.
"Khá lắm, có dũng khí, đúng là đàn ông. Cậu khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác rồi đấy."
Nam thanh niên cường tráng bật cười. Trong vẻ mặt giễu cợt của hắn còn xen lẫn một chút tán thưởng.
"Vậy thì tới đi! Chiến đấu như một người đàn ông! Sau đó... ngã xuống như một người đàn ông!"
"Aaaaaaaa..."
Thiếu niên trung nhị như hoàn toàn sụp đổ, siết chặt nắm đấm, chủ động phát động tấn công!
Đáng tiếc, cậu ta chỉ đang chạy loạn về phía trước mà chẳng có chút bài bản nào.
Nam thanh niên cường tráng khinh thường nhổ một ngụm, hơi hạ thấp người.
Thì ra là vậy.
Lúc này, chân phải của hắn đã căng cứng, gót chân hơi nhấc lên, bàn chân trước dồn sức. Hắn định dùng một cú thúc gối để KO thiếu niên trung nhị!
Vút vút vút vút...
Không một ai nhìn thấy, ngay khoảnh khắc cuối cùng trước khi hai người va vào nhau, bốn viên sỏi nhỏ đã bắn vọt ra từ giữa đám đông đang vây xem!
Những viên sỏi nhỏ đánh chính xác vào đùi và đầu gối hai chân của thiếu niên trung nhị, khiến đôi chân cậu ta phản xạ có điều kiện mà căng cứng, đột ngột duỗi thẳng, vậy mà lại thực hiện được động tác bật nhảy!
"Xong rồi..."
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất thăng bằng, thiếu niên trung nhị hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Thế nhưng, giữa đám đông vây xem lại vang lên một tràng hít khí lạnh kinh ngạc.
Cú thúc gối của nam thanh niên đánh hụt. Hắn càng kinh hãi ngẩng đầu, nhìn thiếu niên dùng sức bật đáng sợ vô cùng lộn một vòng qua trên đỉnh đầu mình!
Thiếu niên trung nhị cũng ngây người.
Cậu ta không biết tại sao mình lại nhảy lên, càng không hiểu tại sao bản thân có thể nhảy cao đến vậy!
Lúc này, mặt cậu ta hướng xuống dưới, bốn mắt nhìn nhau với nam thanh niên đang kinh hãi.
Vút vút vút...
Đột nhiên, lại có ba viên sỏi nhỏ bắn vọt ra!
Viên thứ nhất đánh vào cơ bụng và eo thiếu niên, khiến cậu ta đau đớn khom người giữa không trung.
Viên thứ hai và thứ ba đánh vào đầu gối, khiến hai chân cậu ta co lại.
Thiếu niên cuộn tròn người giữa không trung, hoàn thành một cú xoay người 360 độ hoàn mỹ! Nhờ eo bụng và đầu gối đều co lại, cuối cùng cậu ta còn vững vàng tiếp đất trong tư thế ngồi xổm!
Thiếu niên đẹp trai chống một tay xuống đất, mặt không biểu cảm ngẩng đầu, ánh mắt vừa khéo giao nhau với nam thanh niên đang kinh hoàng quay người lại.
Vút vút vút vút vút vút vút...
Bảy viên sỏi cuối cùng đồng thời bắn ra!
Chúng lần lượt đánh trúng đầu gối, đùi, eo bụng, huyệt Kiên Tỉnh và những yếu huyệt ở khuỷu tay của thiếu niên, khiến cơ thể cậu ta không chịu khống chế mà bật vọt lên!
"Aaaaaaaa..."
Chỉ thấy thiếu niên đột ngột đứng bật dậy từ tư thế ngồi xổm. Vì đau đớn, cậu ta vừa hét thảm, vừa vung nắm đấm phải từ dưới lên trên. Mượn lực bật nhảy cùng quán tính vung tay, toàn bộ sức mạnh trong cơ thể đều tập trung vào một điểm trên nắm đấm, tung ra một cú móc ngược hoàn mỹ!
Nam thanh niên cường tráng chỉ nhìn thấy gương mặt thiếu niên đột nhiên phóng lớn trước mắt.
Ngay sau đó, cằm hắn đau nhói. Cả người vậy mà bị luồng sức mạnh cuồng bạo từ dưới đánh lên hất bay ngược ra ngoài!
Vút vút vút...
Lại có bốn viên sỏi nhỏ đánh trúng khoeo chân, eo bụng và hõm khuỷu tay của thiếu niên, giúp cậu ta sau khi tiếp đất hoàn thành tư thế thu chiêu nửa quỳ hoàn mỹ.
"Rầm!"
Mãi đến lúc này, nam thanh niên cường tráng bị đánh bay mới rơi xuống đất. Hai chân hắn giật lên một cái rồi ngất lịm.
Xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Màn thể hiện vừa rồi của thiếu niên khiến tất cả những người tận mắt chứng kiến bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
Lúc này, hình ảnh thiếu niên đang khom người trên mặt đất, cúi thấp đầu, gương mặt không chút biểu cảm bỗng trở nên vô cùng cao lớn.
Bóng lưng gầy yếu ấy vậy mà lại mang theo vài phần cô độc và tiêu điều của một cao nhân ẩn thế.
Chỉ có bản thân thiếu niên mới biết, hiện giờ toàn thân cậu ta đau đến mức căn bản không thể nhúc nhích.
Còn chuyện mặt không biểu cảm, hoàn toàn là vì đầu óc cậu ta đang trống rỗng, đã bị dọa đến tê dại mà thôi...
Tình huống hơi khó xử.
Vì dùng sức quá mức, cơ bắp chân và cánh tay của thiếu niên đã bị tổn thương do quá tải. Hiện giờ trong đầu cậu ta chỉ còn lại một chuỗi "đau đau đau đau đau", căn bản không thể cử động.
"Thức tỉnh" đương nhiên phải trả giá rồi nhé~ Nhưng người tốt thì nên giúp đến cùng. Hôm nay cứ để cậu đẹp trai thêm một lúc vậy.
Tôi ném viên sỏi cuối cùng trong tay ra, đánh trúng yếu huyệt sau gáy thiếu niên.
"Á liệt?"
Thiếu niên cảm thấy cơn đau khắp toàn thân đột nhiên tan biến.
Cậu ta chậm rãi đứng dậy, cúi đầu nhìn hai bàn tay mình.
Đối diện với đám đông đang im lặng như chết, thiếu niên trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, cậu ta hừ lạnh một tiếng:
"Hừ... cuối cùng vẫn thức tỉnh rồi sao? Xem ra lại phải hao phí tinh lực phong ấn con ác ma trong cơ thể..."
Bệnh trung nhị hình như càng nghiêm trọng hơn rồi...
Nhưng biết đâu sau này cậu thật sự sẽ có tư cách để trung nhị.
Còn hiện giờ à...
Vì cơ thể bị tiêu hao quá mức, vài chỗ cơ bắp và khớp xương của cậu đã bị tổn thương. Không nghỉ ngơi mười ngày nửa tháng thì chắc chắn không thể xuống giường đi lại.
Sở dĩ hiện giờ cậu không cảm thấy đau, chỉ là vì yếu huyệt thuộc hệ thần kinh đã bị đánh trúng, khiến cảm giác đau đớn tạm thời giảm bớt mà thôi.
Đương nhiên, tôi sẽ không nói cho cậu ta biết...
Dù sao thức tỉnh cũng cần phải trả giá mà~ Anh Ninh và Dương Diệp đã chứng kiến toàn bộ quá trình, lúc này đều há hốc miệng, nhìn tôi như đang nhìn một con quái vật.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông tan học vang lên.
"Đi thôi~ Chúng ta còn phải chuẩn bị cho ngày máy chủ mở lại nữa."
Tôi gối hai tay sau đầu, ung dung đi về phía cửa nhà thi đấu.
"Hai người đã nghĩ kỹ sẽ chọn Nghề Thứ Hai nào chưa? Tôi muốn chuyển sang cung thủ."
"Chị còn cần cung sao..." ×2 (Canh một.)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn