Chương 1038: 43. Một Khúc Lương Lương
Tôi Biến Thành Thú Cưng Trong Game? Hồ Nương?! · Aiko Shimizu · 1243 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Mùa 2 – Quyển 4: Vượt Biên Sang Châu Âu!
Tôi cầm ngược Kiếm Khuynh Thành, lần thứ ba không biết tự lượng sức mà đối đầu trực diện với Thần Vương.
Tốc độ của Thánh Giai là thứ dù tôi có thúc ngựa cũng không đuổi kịp, nhưng tốc độ không thể đại diện cho tất cả.
Nhờ ưu thế chiều dài, Khuynh Thành đâm thẳng vào mắt phải của Thần Vương. Anh không dám khinh suất, nghiêng đầu né tránh, tốc độ cũng vì vậy mà chậm lại đôi chút.
Chậm một bước, bước nào cũng chậm. Sai một bước, bước nào cũng sai!
Đứng cách đó không xa quan sát trận chiến, Tô Thường sửng sốt:
"Động tác mở đầu này... Tên này..."
Tôi vẫn nhớ như in thế công cuồng phong bão tố của Tô Thường. Đó là đòn tấn công mạnh nhất tôi từng chứng kiến trong đời, giúp tôi hiểu được sự đáng sợ của cực hạn võ đạo.
Trận chiến ấy đã khắc sâu vào tâm trí tôi. Ký ức rõ ràng đến mức từng sợi lông tơ lay động, từng nhịp hít thở của Tô Thường đều hiện lên rành rành trước mắt.
Tuy tôi không phải Võ Đạo Gia, nhưng bắt chước theo hình mẫu vẫn chẳng phải chuyện khó.
Tay cầm Khuynh Thành, tôi điều chỉnh đôi chút chiến pháp cận chiến tay không mang tiết tấu tựa tiếng trống trận ấy. Mỗi lần đâm, mỗi lần vung kiếm đều nhắm thẳng vào yếu hại!
Thân thể được nhịp điệu và luồng khí gia trì, động tác của tôi càng lúc càng nhanh!
Kể từ lần đầu tiên Thần Vương lựa chọn né tránh và đón đỡ, trận chiến của anh cũng chỉ còn lại né tránh và đón đỡ.
Ban đầu, anh chỉ không muốn chiến thắng của mình trông quá chật vật, nên tượng trưng ngăn cản vài đòn có thể khiến khuôn mặt bị hủy hoại. Nhưng sau vài lần giao thủ, anh phát hiện tình hình đã bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát.
Anh nhận ra đối phương dường như đã tạo ra một thứ gọi là Trường Khí Lưu, lập tức không chút do dự sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời để lùi lại. Nào ngờ một bóng đen chợt lóe lên, thế công cuồng phong bão tố vẫn còn nguyên dư uy lại xuất hiện sau lưng anh.
Lúc này, Thần Vương đã thẹn quá hóa giận. Anh biết không thể tiếp tục để mặc đối phương phát huy.
Anh muốn rút Kiếm Sương Ảnh đang cắm trên ngực ra, nhưng chỉ cần anh dám chạm vào thanh kiếm, Khuynh Thành sẽ thừa cơ chặt đứt móng vuốt của anh!
Anh muốn Hư Hóa, nhưng mỗi mũi tên đều xé rách không gian. Hư Hóa lúc này chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Anh cảm thấy bản thân đang rơi vào một vũng lầy. Cảm giác trì trệ cứng nhắc ấy càng lúc càng nghiêm trọng theo thời gian. Tiếng cuồng phong gào thét bên tai khiến anh hiểu ra căn nguyên của cảm giác này... Chính là luồng khí do những đòn tấn công của đối phương tạo thành!
Không biết đối phương đã sử dụng loại ma pháp gì, mỗi lần cô vung kiếm đều thuận theo chiều gió, còn mỗi lần anh đón đỡ lại phải ngược gió.
Đối phương không ngừng được sức gió gia trì, còn anh lại giống như một con hổ đang chết đuối. Bên này tăng, bên kia giảm, tốc độ của đối phương vậy mà đã nhanh ngang với một Thánh Giai như anh!
Thần Vương vô cùng không phục.
Cho dù tốc độ ngang nhau, anh cũng không tin có người đủ khả năng áp chế mình trong điều kiện đồng tốc độ.
Được thôi. Nếu đối phương muốn so kỹ xảo, vậy anh sẽ cùng đối phương phân cao thấp bằng kỹ xảo!
Anh không tiếp tục né tránh, tập trung cảm nhận tiếng gió, chờ đợi thời cơ giành lại thế chủ động.
Thế nhưng thời gian càng trôi qua, sắc mặt anh lại càng trắng bệch.
Hoàn toàn không có cơ hội!
Không có bất kỳ cách nào để phá giải thế cục!
Thế công kia hết đợt này tới đợt khác. Khi tốc độ của nó đuổi kịp anh, anh đã hoàn toàn mất đi cơ hội phản kích!
Hơn nữa, nó còn càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh!
Đây là Mục Sư sao?
Hay là Cung Thủ?
Trong lòng Thần Vương đang điên cuồng gào thét.
Không thể nào! Kỹ xảo và khả năng tính toán của anh tuyệt đối không thể thua bất kỳ ai...
Nhất định vẫn còn cơ hội!
Không ai có thể đạt tới sự hoàn mỹ tuyệt đối. Thế công càng lúc càng mạnh ấy rồi cũng sẽ có thời điểm thịnh cực tất suy!
Vết kiếm trên người Thần Vương ngày càng nhiều, nhưng anh lại càng lúc càng bình tĩnh. Đôi mắt không mang theo chút cảm xúc nào, dùng sự tỉnh táo tuyệt đối để dốc toàn lực tính toán mọi thứ trước mặt.
Cơ hội!
Cơ thể Thần Vương đột ngột nghiêng về phía trước, dùng lồng ngực cưỡng ép đón lấy Kiếm Khuynh Thành, đồng thời đâm dao găm về phía cổ họng đối phương.
Lúc này, cuồng phong đang xoáy tròn. Đòn đâm của anh được sức gió gia trì, khiến đối phương không còn đường né tránh!
Thế nhưng một luồng lực nâng bất ngờ xuất hiện, hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của anh.
Thần Vương bừng tỉnh nhận ra, sơ hở mà anh nhìn thấy chẳng qua chỉ là một cái bẫy tuyệt đẹp.
Quá nóng vội!
Sơ hở đối phương cố tình để lộ cũng vừa vặn đến đáng sợ. Chẳng lẽ ngay cả tâm lý nóng vội của anh cũng đã bị đối phương nhìn thấu?
Thần Vương không dám nghĩ sâu hơn.
Luồng khí bốc lên thổi vào thanh kiếm trong tay đối phương. Lưỡi kiếm nghiêng chéo, hung hăng xé ra một vết thương lớn trên cổ họng Thần Vương.
Sau khi một kích đắc thủ, đối phương lập tức đổi sang cầm kiếm ngược, nghiêng người lướt qua sau lưng anh. Cô vậy mà lấy cổ anh làm điểm tựa, lợi dụng quán tính lao tới để cưỡng ép xoay tròn một vòng!
Cô muốn chém đầu anh!
Trong thời khắc sinh tử, xương sống Thần Vương bùng lên một trận ánh sáng vàng, cưỡng ép đánh văng Kiếm Khuynh Thành ra ngoài.
Ngay trước khi bị hất bay, đối phương còn tiện tay rút Kiếm Sương Ảnh đang cắm trên người anh.
Thần Vương nổi giận!
Anh là Thánh Giai!
Hiện giờ anh đã là Thánh Giai rồi!
Anh tự tin kỹ thuật của mình không thua bất kỳ ai, sức mạnh cũng hoàn toàn nghiền ép đối phương. Vậy tại sao bản thân lại có thể chật vật tới mức này?
Một tiếng gầm khát máu vang lên trong cổ họng Thần Vương. Anh xoay người, dùng đôi mắt tràn ngập sát khí khóa chặt đối phương, sau đó nhìn thấy cô một lần nữa đặt Tiễn Sương Ảnh lên dây cung.
Lại nữa sao?
Không sao cả!
Thần Vương quyết định lấy thương đổi thương, không tiếp tục để ý tới thể diện nữa, trực tiếp kết thúc hoàn toàn trận chiến này!
Anh hiểu rất rõ, nếu bản thân không quá trân trọng thanh danh và thể diện, mọi chuyện đã kết thúc từ lâu.
Anh rút dao găm, lao tới giết đối phương.
Thần Vương trong cơn cuồng nộ hoàn toàn phớt lờ thế công của kẻ địch, một lòng một dạ chỉ muốn để dao găm chạm vào người đối phương.
Một lần, hai lần...
Chỉ còn thiếu một lần cuối cùng!
Sự phản kháng của đối phương trước một Thánh Giai không còn chút cố kỵ chẳng khác nào bọ ngựa đưa càng chống xe, hoàn toàn không đáng nhắc tới!
Đúng lúc ấy, một luồng ánh sáng thần thánh tựa như lời chúc phúc từ trên trời giáng xuống.
Là mũi tên bắn cầu vồng ban nãy.
Thần Vương cười nhạo, dễ dàng né sang một bên.
Ánh sáng từ trên trời rơi xuống, cuối cùng vượt qua Thần Vương, đập thẳng vào thiên linh cái của chính kẻ địch.
Thế nhưng Thần Vương lại nhìn thấy đối phương nở một nụ cười xinh đẹp.
"Ổn rồi."
Mũi tên đã được Linh Hóa biến thành vô số điểm sáng tựa những vì sao, được cơ thể tôi hấp thụ hoàn toàn.
Kỹ năng Tứ Trọng Vu Nữ — Gia Hộ Linh Lực.
Dưới ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của Thần Vương, phía sau thanh HP của tôi cưỡng ép mọc ra một thanh lá chắn màu trắng dài gấp mười lần thanh HP!
Đồng thời, trong danh sách BUFF cũng xuất hiện thêm hai chữ.
【Bá Thể! 】 Bá Thể. Trừ khi bị chặt đứt tay chân, bằng không, dù phải chịu bất kỳ đòn tấn công nào cũng sẽ không rơi vào trạng thái cứng người.
Thần Vương đâm một dao vào cơ thể đối phương, nhưng thanh lá chắn màu trắng chỉ giảm đi một đoạn nhỏ đến đáng thương.
Đoạn ấy vừa vặn tương đương với 50% lượng HP...
"Cố lên. Đâm thêm hai mươi nhát nữa là tôi chết rồi."
Tôi chớp mắt với Thần Vương, lên tiếng cổ vũ.
Thần Vương nghiến răng, thật sự chuẩn bị cưỡng ép đâm thêm hai mươi nhát.
Nếu lấy thương đổi thương, cho dù đâm năm mươi nhát, tôi cũng không đổi thắng nổi anh.
Nhưng Bá Thể lại chẳng có ý định nói đạo lý với anh.
Tôi mặc kệ đòn tấn công, dùng Sương Ảnh xé rách không gian, cưỡng ép ghim nó vào lồng ngực Thần Vương.
Khuynh Thành hất ngược lên trên. Thần Vương không thể ngăn cản, cũng không kịp né tránh, bị tôi dùng lưỡi kiếm móc vào cằm, cưỡng ép hất thẳng lên trời.
Ngay sau đó, một mũi tên từ dưới bắn ngược lên khiến Thiên Cân Trụy của Thần Vương chần chừ trong khoảnh khắc.
Khoảnh khắc ấy đã quyết định tất cả.
Hình Chiếu.
Thần Vương liếc nhìn thanh HP.
Lượng HP của anh vẫn còn một nửa. Cho dù đối phương lợi dụng lúc anh mất thăng bằng để điên cuồng chém một trận cũng chẳng sao, huống hồ anh không phải không có sức phản kháng.
Anh điều chỉnh lại thăng bằng, trở tay bắn ra một mũi tên, sau đó siết chặt dao găm, thản nhiên chuẩn bị nghênh đón trận không chiến.
Nhưng tôi không hề giao chiến với anh, mà trực tiếp Hình Chiếu tới trước lồng ngực anh.
Thần Vương dường như đã nghĩ tới điều gì đó. Cơ mặt anh giật giật, trong mắt bắt đầu xuất hiện một tia hoảng sợ.
Tôi dang rộng hai tay, tựa như đang mời trời cao cùng nâng chén uống rượu, lại tựa như đang ôm lấy vầng trăng trong lòng.
Ánh sáng chói mắt thấm ra từ cổ tay tôi, ngưng tụ trước lồng ngực.
Những điểm sáng tựa muôn vàn vì sao cuối cùng tụ lại trong vòng tay tôi, hóa thành một cây trường cung.
Thân cung trắng sữa theo gió tỏa ra những quầng sáng tựa bọt nước. Trên thân tên dường như ngưng tụ sức mạnh thanh tẩy của toàn bộ thế giới.
Sau đó, vẻ đẹp chỉ thoáng hiện như hoa quỳnh ấy ầm vang tan biến.
Giữa sự run rẩy tuyệt vọng của Thần Vương, tôi nói ra ba chữ mà giờ phút này anh không muốn nghe thấy nhất.
"Thiên Cân Trụy."
Tựa như toàn bộ vũ trụ đang đè lên lồng ngực, Thần Vương hoàn toàn mất đi khả năng hành động, bắt đầu rơi thẳng xuống dưới.
Mũi tên ánh sáng rời dây, nghiền nát không gian trên suốt đường bay. Thần Vương không dám Hư Hóa.
Anh trơ mắt nhìn mũi tên vừa xuyên qua lồng ngực mình, bản thân đã bị tôi giẫm lên người, cưỡng ép đuổi kịp mũi tên ấy, rồi bị cán tên đâm ngược xuyên qua cơ thể thêm một lần nữa.
Anh vừa định thở phào, sau lưng đã truyền tới cơn đau xé ruột xé gan.
Thần Vương bị cưỡng ép nện thẳng xuống đất, để mũi tên ánh sáng kia xuyên qua cơ thể lần thứ ba.
HP còn lại: 1 Nhận ra bản thân vẫn còn cơ hội, Thần Vương không chút do dự lập tức Hư Hóa, nhưng lại phát hiện đối phương đã đặt Kiếm Khuynh Thành lên ngón tay của chính mình.
"Anh đoán xem, nếu bây giờ tôi cứa mình một nhát thì chuyện gì sẽ xảy ra?"
Hiệu quả Kỳ Thạch — Mã phát động.
Hoành Tảo Thiên Quân: Khi gây sát thương, cưỡng chế gây sát thương lên toàn bộ kẻ địch trong phạm vi bán kính ba mươi mét.
(3/3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn