Chương 102: Suy Nghĩ Của Cô Lúc Nào Cũng… Độc Đáo Thế Sao?
Sau Khi Trọng sinh Và Thay Đổi Giới Tính, Tôi đã Nuôi Dưỡng Người Chơi Mạnh Nhất · Elise · 160 chương · ~17 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Độc Đáo Thế Sao?
Vol 1 Hiện tại, có một tin xấu và một tin tốt.
Tin xấu. Bọn họ bắt buộc phải trực tiếp giao chiến với cái tên khốn này. Một sống một còn.
Tin tốt. Bọn họ nhìn thấy Thần Quang và Phi Phi xuất hiện ở một lối vào khác.
Bọn họ cũng bị mắc kẹt, bức tường phía sau đã phong tỏa hoàn toàn đường lui của cả hai.
Đúng như ai đó từng nói, khi bạn đang gặp xui xẻo mà nhìn thấy kẻ khác cũng thảm hại không kém, tự nhiên lại cảm thấy có chút an ủi.
Béo hoàn toàn đồng ý với điều này. Cậu ta thậm chí còn cười hếch mũi "Hê, xem ra hệ thống lần này quyết chơi tới cùng rồi. Không một ai được thoát ra ngoài hết."
Hạ Tân Yến và Lăng Mặc không rảnh để đoán xem Béo đang nghĩ gì. Tầm mắt của họ đều tập trung vào kẻ thù trước mặt.
Một gã khổng lồ bằng thép, cao khoảng hai mét rưỡi.
Trái ngược với sắc đỏ hào nhoáng mà họ tưởng tượng, gã này khoác lên mình lớp giáp màu xám đen toàn tập, với nhiều vết sẹo được mài nhẵn rải rác khắp bộ giáp. Rõ ràng là một kẻ dày dạn kinh nghiệm chiến trường. Chỉ cần đứng yên ở đó, hắn đã tỏa ra sát khí ngút ngàn.
Một điểm khác đáng chú ý các cổng phóng tên lửa chật nát trên ngực hắn thứ từng kích phát hội chứng sợ lỗ của Béo hiện đang trống rỗng. Tức là khi mọi người trở lại, hắn đã tạm thời hết đạn.
Nhận ra điều này, Béo trở nên phấn khích "Cho mày chết này, đồ ngu! Bắn hết đạn rồi chứ gì?!"
Nhưng ngay khi cậu ta vừa dứt lời, gã khổng lồ thép nâng tay phải lên hướng thẳng về phía họ. Lớp giáp trượt mở ra, tiết lộ hai quả tên lửa to hơn, dài hơn ở bên dưới.
Béo "…Má nó."
Một quả tên lửa được kích hoạt, lao thẳng về phía bọn họ. Cả nhóm ngay lập tức giải tán nói trắng ra là thân ai nấy lo. May mắn thay, quả tên lửa không có chế độ dẫn đường và găm thẳng xuống vị trí họ vừa đứng. Vụ nổ tạo ra một làn sóng xung kích hất văng những ai chưa kịp chạy xa, nhưng vòng tay tạo lá chắn đã hấp thụ toàn bộ sát thương.
Dù vậy, chỉ một đòn đó đã ngốn mất gần một phần ba năng lượng lá chắn của họ.
Tim Lăng Mặc thắt lại.
Điều đó có nghĩa là họ chỉ có tối đa ba lần phạm sai lầm sao?
Hạ Tân Yến cũng nhận ra điều đó, và cô còn nghĩ xa hơn vòng tay lá chắn chỉ đỡ được các đòn tấn công từ vũ khí tầm xa. Vì vậy trên thực tế, họ thực sự chỉ có đúng ba cơ hội.
Và cô cực kỳ nghi ngờ việc cái gã kia không biết đánh xối xả cận chiến.
Nhưng làm thế nào để đánh bại cái lon thiếc này đây? Phá hủy nó sao? Cho dù có phương tiện, họ có dám làm thế không?
Thứ này chính là mục tiêu nhiệm vụ. Nếu nổ nó thành từng mảnh vụn, họ sẽ lấy gì để nộp nhiệm vụ hoàn thành đây?
Chuyện này rắc rối hơn nhiều so với bất kỳ điều gì họ từng đối mặt trước đây.
Nhưng Béo rõ ràng là không nghĩ xa đến thế. Cậu ta còn mải gào lên "Tên khốn kiếp nhà mày ghim tao đấy à?! Mày nghĩ hai cái thanh củi đó là đủ để hạ gục bố mày sao? Mơ đi! Đến đây, bắn nốt quả cuối cùng xem nào! Để xem sau đó mày còn cái thắt lưng quần gì nữa không!"
Sau một khoảng dừng ngắn, gã khổng lồ thép âm thầm nạp lại một quả tên lửa khác.
Béo "…"
Ở một góc khác, Thần Quang và Phi Phi đã tiếp cận được Hạ Tân Yến và Lăng Mặc. Nhìn Béo bị rượt đuổi trối chết, Thần Quang không khỏi thở dài "Một anh hùng thực sự… sẵn sàng thu hút toàn bộ hỏa lực về mình."
"Không đâu…" Bạch Vũ cũng tiến lại gần, biểu cảm có chút kỳ quặc.
"Tớ nghĩ là do cậu ta tự chuốc lấy thì đúng hơn."
Cậu là bạn cùng phòng với Béo nhiều năm. Đương nhiên cậu hiểu rõ tính nết gã này. Đặc biệt là trong game, Béo thuộc thể loại sẵn sàng chửi văng phụ họa bất kỳ thứ gì làm cậu ta ngứa mắt.
Điểm tích cực duy nhất cậu ta không bao giờ chửi bạn bè. Dù bạn bè có tạ đến đâu thì cũng chỉ là trò đùa. Nhưng nếu là một kẻ xa lạ làm hỏng chuyện hay game giật lag chơi xỏ cậu ta, cậu ta có thể sáng tạo ra hàng trăm câu chửi dòng họ nhà người ta mà không hề trùng lặp.
Dựa vào sự phẫn nộ hiện tại, rõ ràng là Béo đang cực kỳ cay cú.
Dù cho dáng vẻ bị rượt đuổi trông có hơi thảm hại, nhưng cái cách cậu ta liên tục tung ra những lời chửi rủa đầy "chính nghĩa" lại mang một vẻ hào hùng đến kỳ lạ.
Lăng Mặc ho khô một tiếng.
"Mục tiêu nhiệm vụ chắc chắn là Bộ Giáp Thép đó. Câu hỏi đặt ra là có ai đang điều khiển nó hay không. Trông nó không giống một con robot tự động."
"Không phải robot đâu," Thần Quang lắc đầu.
"Bọn tôi may mắn tìm thấy dữ liệu về bộ giáp. Đó là bộ giáp cá nhân của BOSS Tòa tháp Thần Long, ngài S. Hệ thống thậm chí còn thông báo rằng ngài S đã bắt đầu nhắm vào bọn mình. Tôi đoán hắn đang ở bên trong."
Bạch Vũ hơi nhíu mày.
"Vậy làm thế nào để lôi hắn ra ngoài?"
Hạ Tân Yến nhìn cậu "Cậu không thể xâm nhập vào bộ giáp sao?"
"Không thể," Bạch Vũ lắc đầu.
"Quyền hạn an ninh quá cao. Sức mạnh hiện tại của tớ không đủ. Tớ không thể làm gì được."
"Năng lực của tôi cũng không giúp được gì," Thần Quang nói thêm.
"Trừ khi có ai đó có thể cắt đứt nó ra."
Anh vô tình liếc nhìn Hạ Tân Yến.
Cô lập tức lắc đầu.
"Đừng nghĩ đến chuyện đó. Làm hỏng bộ giáp chỉ là lựa chọn cuối cùng. Bọn mình không thể mạo hiểm làm thất bại nhiệm vụ. Trừ khi bọn mình sẵn sàng bỏ cuộc hơn nữa, tôi thậm chí còn không chắc đuôi của mình có thể cắt thủng nó hay không."
Trò chơi không cho người chơi những năng lực gian lận tuyệt đối. Luôn có những giới hạn. Giống như năng lực [Cụ Thể Hóa Tưởng Tượng] của Lăng Mặc anh có thể tạo ra bất cứ thứ gì, chắc chắn rồi, nhưng nó phải tuân theo logic của thế giới thực. Giống như việc không ai có thể cụ thể hóa một màu đen có màu sắc rực rỡ ngay cả khi họ là thần linh vậy.
Chiếc đuôi của Hạ Tân Yến cũng vậy. Mặc dù nó không phải là năng lực do trò chơi ban tặng, nhưng nó vẫn bị ràng buộc bởi những quy tắc đó. Cô không thể sở hữu một cái đuôi có thể cắt đứt mọi thứ. Điều đó sẽ làm phá vỡ sự cân bằng của trò chơi.
Cho dù có thể cắt thủng, cô cũng sẽ không hành động bốc đồng.
Thần Quang nhún vai bất lực.
"Vậy thì tớ chịu rồi."
"Còn Phi Phi thì sao?" Lăng Mặc quay sang cô.
"Cậu không thể dùng Cổ độc sao?"
"Chỉ khi hắn chịu lộ mặt ra trước!" Phi Phi bực bội đáp lại.
"Hắn bọc kín từ đầu đến chân như thế. Cậu muốn lũ bọ của tớ gặm thủng thép chắc?!"
Nghe thấy vậy, Lăng Mặc khựng lại một chút, rồi hỏi "Vậy chỉ cần một điểm hở nhỏ là được đúng không?"
"Chỉ cần một điểm hở nhỏ là đủ." Phi Phi vô cùng tự tin về điều đó.
"Tốt rồi. Để tớ thử xem sao." Lăng Mặc hít một hơi thật sâu và bắt đầu vận hành năng lực.
Hạ Tân Yến do dự một chút, rồi âm thầm bước đến đứng bên cạnh anh.
Cô sẽ không ngăn cản Lăng Mặc chủ động đứng ra, ngay cả khi điều đó nguy hiểm. Đó là một phần trong sự trưởng thành của anh.
Nhưng cô sẽ âm thầm bảo vệ anh.
Bởi vì nếu không có anh, cô không thể hoàn thành nhiệm vụ của Con Ếch.
Chỉ có vậy thôi.
Dù vậy, cô vẫn tò mò không biết anh có kế hoạch gì. Ngay cả cô cũng chưa nghĩ ra cách giải quyết cục diện này.
Nếu Lăng Mặc nghĩ ra điều gì đó trước cô, dù nó có hiệu quả hay không, trong mắt cô đó vẫn là một bước tiến bộ.
Không tệ. Cậu nhóc này đang học hỏi nhanh đấy.
Cho đến khi cô nhìn thấy thứ mà anh vừa cụ thể hóa[note104549] ra chính là khẩu súng nước mà anh đã dùng để chống lại mấy chiếc xe cảnh sát trước đó.
"Nếu tớ che mắt toàn bộ tầm nhìn bên ngoài của hắn, chẳng lẽ hắn lại không chịu tháo mũ bảo hiểm ra sao?"
Lăng Mặc nở nụ cười đầy tự tin.
Hạ Tân Yến "…"
Chẳng lẽ suy nghĩ của cô trước đây cũng… độc đáo đến mức này sao?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn