Chương 87: Đổi địa điểm
Sau Khi Trọng Sinh, Cô Ấy Hot Lên Nhờ Tarot · Chú Gia Shuye · 103 chương · ~24 phút đọc · Tạo 30/07/2026
Sáng sớm La Tương Tuần đã đi. Một mình lặng lẽ rời khỏi.
"Chương trình này chẳng phải nói không được rời đi giữa chừng sao?" Lư Sơ Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Cảm giác căn nhà bỗng nhiên trống trải hẳn." Cô ấy có chút tức giận. La Tương Tuần đi mà cũng không nói với cô ấy, lại để Địch Cảnh nói cho cô ấy biết. Đợi cô ấy muốn tìm người thì người đã đi rồi.
"Trường hợp đặc biệt." Tô Chi Chi vừa đan khăn quàng vừa nói.
"So với ghi hình chương trình, sức khỏe thể chất và tinh thần quan trọng hơn." Mộc Tê cầm cuộn len của cô ấy, cạn lời nói: "Mùa hè thế này, đan khăn quàng làm gì?"
"Đợi chị đan xong thì cũng gần đến mùa đông rồi mà." Nói xong Tô Chi Chi ghé sát lại.
"Hôm qua em gặp La Tương Tuần rồi à?"
"Ừ, gặp rồi. Hôm qua sau khi tiễn Nhiễm Nhi thì anh ấy xuống." Mộc Tê hơi ngượng. Lư Sơ Đồng nghe vậy cũng ngồi lại gần.
"Muộn thế này... Anh ấy tỏ tình với em đúng không?" Hai người ép Mộc Tê ngồi giữa. Mộc Tê ôm chiếc gối sofa, có chút không biết phải làm sao.
"Sau đó em từ chối anh ấy, nên sáng nay anh ấy mới đi."
"Gì vậy." Mộc Tê cười gượng.
"Nếu chị nói như vậy thì chẳng phải anh ấy đi là vì em sao?" Cô cảm thấy mình thật oan.
"Tối qua anh ấy đã nói hôm nay sẽ đi rồi." Chỉ là không ngờ lại đi sớm như vậy.
"Thanh mai của tôi đáng thương quá." Lư Sơ Đồng làm động tác lau nước mắt. Nhưng rất nhanh lại cười rạng rỡ.
"Cậu ấy đúng là nên bị mài giũa một chút. Đừng nhìn bề ngoài ậu ấy lạnh nhạt như vậy, thật ra cậu ấy rất tự luyến. Thật sự cho rằng ai cũng thích mình sao?" Cô ấy khoác vai Mộc Tê.
"Này, cậu ấy tỏ tình thế nào?" La Tương Tuần tỏ tình. Thật sự rất khó tưởng tượng. Mấy hôm trước cô ấy đã nói chuyện với La Tương Tuần. Trong lời nói cũng có ám chỉ anh ấy nên thẳng thắn hơn. Nhưng anh ấy thật sự đi tỏ tình. Cô ấy vẫn cảm thấy rất kinh ngạc. Nhưng rất nhanh, cô ấy đã bị dội cho một gáo nước lạnh.
"Đâu có." Mộc Tê cười ngượng.
"Đợi chương trình phát sóng rồi chị sẽ biết."
"Đừng làm cụt hứng thế chứ." Lư Sơ Đồng thấy không moi được gì thì ngả người sang bên kia. Tô Chi Chi tiếp tục đan khăn.
"Sơ Đồng dạo này vui vẻ ghê."
"Cứu mạng, em như thế này mà chị cũng nhìn ra em rất vui, lợi hại thật." Lư Sơ Đồng kéo chiếc gối ôm kê sau đầu mình. Ngáp một cái. Mộc Tê liếc cô ấy một cái.
"Đương nhiên rồi, nhìn cái khóe miệng nhếch lên đầy gian xảo mà chị không giấu nổi kìa." Lư Sơ Đồng: "......" Tô Chi Chi phụ họa: "Xem ra ở cùng Mộc Hạ rất vui vẻ nhỉ."
"Cứu mạng, đừng nói nữa." Lư Sơ Đồng lấy gối ôm che mặt, hiếm khi đỏ bừng cả mặt, nhưng lại cười tươi hẳn lên. Mộc Tê cầm quả táo vừa rửa xong trên tay, vừa cắn vừa lắc đầu. Chậc chậc chậc. Mùi chua của tình yêu.
"Nhưng sao tự nhiên lại nói đổi chỗ vậy, chị vẫn rất luyến tiếc nơi này." Tô Chi Chi đột nhiên lên tiếng. Lư Sơ Đồng bỏ gối ôm xuống.
"Đâu có nói đổi, chỉ nói đi nghỉ dưỡng thôi."
"Đi một tuần, vậy chẳng phải chúng ta đều phải tạm biệt nơi này sao." Sáng nay mọi người đều nhận được tin nhắn. Thứ Bảy sẽ đến một khu nghỉ dưỡng trên núi, bảo mọi người gần đây chuẩn bị thu dọn hành lý. Khu nghỉ dưỡng cách đây không xa, chỉ khoảng hai ba tiếng đi xe, nên Tô Chi Chi không hiểu tại sao phải đổi địa điểm. Hơn nữa còn đi một tuần, điều đó có nghĩa là thời gian quay cuối cùng sẽ đều trải qua ở khu nghỉ dưỡng đó.
"Chị thật sự thấy căn nhà này rất tốt, không muốn đổi. Đứng ngoài ban công còn nhìn thấy biển, đến khu nghỉ dưỡng đó, có lẽ chỉ có núi thôi, biết đâu còn có cả côn trùng muỗi nữa." Mộc Tê cạn lời, cô liếc Tô Chi Chi.
"Em còn tưởng chị lười thu dọn hành lý, thấy phiền." Ồ. Đó mới là lý do của cô ấy.
"Em nghe nói chỗ đó là anh Thôi Nhiên đề xuất." Lư Sơ Đồng nói.
"Nghe nói mỗi người chúng ta một căn nhà riêng, còn có cả suối nước nóng nữa." Tô Chi Chi lập tức sáng tỏ.
"Vậy thì cũng được đấy." Mộc Tê nhai táo, ánh mắt vô hồn. Vậy cũng phiền lắm. Nhưng có nhà riêng thì được. Cô có thể yên tĩnh trải qua tuần cuối cùng. ·.. Tối thứ Sáu, sau khi ăn cơm xong, mọi người bắt đầu thu dọn hành lý. Tổ chương trình bảo mọi người trước tối thứ Bảy đến nơi là được, thời gian tự do lựa chọn. Tô Chi Chi và Lư Sơ Đồng muốn tối nay đi luôn, vì đến nơi còn phải dọn hành lý, bận xong một trận rồi ngủ một giấc thật ngon, ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh. Mộc Tê thì tùy duyên.
Vốn dĩ cô định đi cùng các cô gái khác. Nhưng Mộc Hạ cũng định tối nay đi. Ghế phụ sẽ có một người ngồi, chắc chắn là Tô Chi Chi, vì cô ấy hơi say xe. Vậy cô sẽ phải ngồi phía sau với Lư Sơ Đồng và Mộc Hạ. Cô biết thân biết phận. Sẽ không đi làm bóng đèn. Các nam khách mời khác lại định ngày mai mới đi. Thế nên cô cũng quyết định ngày mai mới đi.
"Trời ơi......" Lư Sơ Đồng nhìn đống vali và túi lớn túi nhỏ chất đầy phía sau. Vốn dĩ phía sau chiếc xe MPV này còn có thể ngồi bốn năm người. Nhét hết đống đồ vào xong chỉ còn ngồi được hai người.
"Vị trí do ông trời chọn, dành cho hai vị đấy." Mộc Tê làm động tác mời, giọng điệu õng ẹo: "Hai vị khách quý, mời lên xe." Lư Sơ Đồng nổi cả da gà.
"Ghê quá, đừng dùng giọng đó nói chuyện, có phải em biết như vậy nên hôm nay mới không đi không?" Mộc Tê tủi thân.
"Em gái không phải như vậy đâu, còn không phải vì thương chị và anh rể sao." Lư Sơ Đồng nghiến răng.
"Nói nữa là chị đánh em đấy......" Mộc Hạ thì rất vui, anh ấy chỉ về phía sau.
"Mặt Trời Nhỏ, phía sau vẫn còn chỗ cho em nằm nữa mà." Mộc Tê vẫn tiếp tục dùng giọng õng ẹo.
"Em đã nói rồi, em không làm bóng đèn của chị và anh rể."
"Em đã là Mặt Trời Nhỏ rồi, còn sợ làm bóng đèn gì." Mộc Tê cạn lời.
"Truyện cười lạnh quá, ngài mau đi đi." Hai người lên xe. Địch Cảnh vốn chỉ thản nhiên nhìn. Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được cười.
"Giống như phòng chứa đồ mọc thêm hai con người vậy."
"Chi Chi à, sao chị mang nhiều đồ thế? Chúng ta còn có thể quay lại thu dọn mà." Lư Sơ Đồng co người sang một bên, nhìn người ngồi ghế trước tối rồi vẫn đeo kính râm. Người này nói kính râm không có chỗ để, chỉ có thể đeo lên mặt.
"Chị không quay lại đâu, đến lúc đó chị sẽ đi thẳng ra sân bay luôn. Hơn nữa đồ của chị vẫn chưa chuyển hết, lúc đó sẽ gọi chuyển phát nhanh đến gửi về." Đống chiến lợi phẩm của cô ấy không thể một lần mang hết về được.
"Đáng ghét, bây giờ chị đã chuẩn bị tạm biệt bọn em rồi sao?" Mộc Tê có chút buồn. Tô Chi Chi cười cô. Trong màn đêm, hàm răng cô ấy sáng như đèn pha, sáng đến mức Mộc Tê cứ nhìn mãi.
"Đừng như vậy nữa, coi chừng người chạy nhanh nhất lại là em." Tô Chi Chi cảm thấy sẽ là Mộc Tê. Cô ất nhìn ra người này đã rất muốn rời đi rồi. Lúc đầu nghe nói đây là cơ hội ghi hình mà cô cố gắng tranh thủ mới có được. Nhưng tại sao lại có cảm giác như bị ép đến vậy. Cô ấy rất tò mò.
"Anh Thôi Nhiên đâu? Còn chưa ra tiễn bọn em à?" Mộc Hạ thò đầu nhìn ra ngoài. Tô Chi Chi đẩy đẩy kính râm, có chút mất kiên nhẫn nhưng giọng vẫn nghịch ngợm: "Ôi dào, dù sao ngày mai cũng gặp mà." Cô ấy tựa vào cửa sổ xe, nhấc gọng kính lên, để lộ đôi mắt, nhìn Mộc Tê và Địch Cảnh.
"Vậy bọn em đi trước nhé." Chiếc xe chậm rãi chạy xuống núi. Phía sau lần lượt có mấy chiếc xe nối đuôi. Nhân viên tổ chương trình cũng bắt đầu từ từ di chuyển.
"Hình như chị Chi Chi thay đổi rồi." Mộc Tê vừa nói xong đã hối hận. Làm gì có ai chỉ trong vài tuần đã thay đổi.
"Đúng vậy." Mộc Tê nhìn Địch Cảnh.
"Anh cũng thấy vậy sao?"
"Bây giờ cô ấy có cảm giác rất thả lỏng, so với lúc mới đến." Địch Cảnh khép lại cổ áo, cười nói.
"Ngược lại là em, càng ngày càng căng thẳng rồi lại càng nhát gan." Mộc Tê cười gượng.
"Em sợ cái gì, anh cũng đâu có ăn thịt em. Em mới không sợ."
"Vậy sao cứ tránh anh?" Mộc Tê: "......"
"Chẳng phải vì thấy ngại sao?"
"Chính vì ngại nên chúng ta mới phải nói chuyện đàng hoàng." Mộc Tê lúc này mới nhớ. Từ sau lần tiễn Vu Nhiễm Nhi rời đi. Bọn họ chưa từng nói chuyện riêng nữa. Mặc dù Địch Cảnh nói có chuyện muốn nói với cô. Nhưng sau khi cô xuống lầu vào ngày hôm sau. Anh cũng không nhắc lại. Mộc Tê cũng vậy. Thậm chí còn cảm thấy như thế này thì mọi người đều rất ổn. Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Em......" Địch Cảnh vừa mở miệng. Mộc Tê quay đầu. Mái tóc che mất nửa khuôn mặt cô.
"Đó là cái gì?" Trên chiếc bàn trà dưới mái hiên có một kiện hàng. Vì đèn tắt nên lúc đầu mọi người hoàn toàn không để ý. Địch Cảnh thu lại lời định nói. Mộc Tê chạy lon ton tới, ôm lấy kiện hàng.
"Công tử Hạ. Ồ, chẳng phải là hàng của Mộc Hạ sao? Chắc là quên mang lên xe rồi."
"Chắc vậy." Địch Cảnh đi theo cô. Nhưng rất nhanh đã vượt qua cô, bước vào cửa kính sát đất.
"Anh lên trước đây." Mộc Tê ngẩng đầu nhìn. Bóng dáng Địch Cảnh đã biến mất. Cô chậm rãi đặt kiện hàng xuống.
"Xin lỗi." Cô khẽ nói. Mình đúng là quá đáng. Rõ ràng biết Địch Cảnh có chuyện muốn nói với mình. Nhưng cô vẫn cố ý né tránh và phớt lờ. Làm vậy cũng là vì tốt cho Địch Cảnh. Bởi vì anh không nên để tâm đến cô nhiều như vậy. Sau này. Anh sẽ gặp một cô gái thích anh. Mà anh cũng rất thích cô ấy. Cô gái tóc vàng đó...... Gió có chút lớn. Thổi tung mái tóc cô. Lá cây xào xạc. Sau cơn gió. Bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo. Phòng tầng một đều đã trống. Mộc Tê đứng ngoài vườn. Nhớ lại ngày đầu tiên mình đến đây.
Ngày đầu tiên. Đủ mọi thứ. Tiếng cười nói. Dần dần lấp đầy căn nhà này. Rồi hôm nay. Tất cả đều từ từ rời đi. Cho đến khi biến mất. Sau này cô còn gặp lại họ không? Sẽ không. Lúc Tô Chi Chi đi còn cười cô, bảo cô đừng giả vờ. Nhưng cô thật sự có chút buồn. Sắp được đi rồi. Lẽ ra cô phải vui mới đúng. Đó chẳng phải điều cô mong muốn sao? Cô cầm lại kiện hàng. Chuẩn bị vào nhà. Có một mùi thuốc lá nhàn nhạt truyền đến. Cô nhíu mày ngẩng đầu nhìn lên. Người đàn ông châm một điếu thuốc. Nhưng không hút.
Điếu thuốc cháy trên tay anh ta. Hai tay anh ta đặt lên lan can ban công. Đôi mắt nhìn chằm chằm cô. Anh ta đứng trong bóng tối. Mặc dù Mộc Tê không nhìn rõ biểu cảm của anh ta. Nhưng vô cớ lại cảm thấy hơi rợn người. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt thẳng thừng của anh. Cảm giác này không hề dễ chịu. Gần đây Thôi Nhiên có gì đó rất kỳ lạ. Nhưng hình như chỉ có mình cô cảm thấy như vậy. Cô thấy Thôi Nhiên ở cùng người khác vẫn rất tự nhiên. Nhưng cô lại cảm thấy toàn thân khó chịu.
Đến cả khi Thôi Nhiên đưa cho cô một cốc nước. Cô cũng thấy rất không tự nhiên. Cô biết Thôi Nhiên vẫn luôn quan sát mình. Ánh mắt đó không hề che giấu. Giống như một con rắn độc. Muốn quấn lấy toàn thân cô, rồi nuốt chửng cô. Cho dù người đó đang cười. Mồ hôi lạnh của cô vẫn bị dọa chảy ra. Mộc Tê giống như một khúc gỗ. Cứng đờ giơ tay phải lên vẫy vẫy. Rồi bước vào căn nhà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn