Chương 200: Ngươi cũng nếm thử đi (2)
Nữ Thần Tan Vỡ Muốn Nuôi Dưỡng Tôi. · Glodia · 480 chương · ~34 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Toàn chương
"Shaela. Anh yêu em."
".........?"
Sự tĩnh lặng bao trùm trong thoáng chốc.
Shaela đứng đối diện, đôi mắt và khuôn miệng như đóng băng, cứ thế ngây người nhìn chằm chằm vào tôi.
Và rồi ngay sau đó.
"Cái, cái, cái gìííí!!?!"
Bật dậy!!
Nàng giật nảy mình đứng phắt dậy.
Đôi đồng tử giãn to.
Cái miệng há hốc kinh ngạc.
Phì.
Âm cuối cao vút lên, vừa có chút hoảng hốt lại vừa như đang xao động.
Chỉ bằng một câu nói nửa thật nửa đùa, tôi đã nắm thấu tâm tư của nhóc này.
Quả nhiên em cũng chẳng khác gì anh cả.
Nào, giờ thì trả đũa y hệt thôi.
"Làm gì mà ngạc nhiên thế. Cảm giác thích lắm đúng không?"
"Ngươi, ngươi, ngươi!!"
Liệu nàng có nhận ra qua câu nói của tôi không nhỉ?
Rằng nàng đã bị sập bẫy.
Nhưng chính em là người khơi mào trước.
Lúc trước em đã ôm lưng rồi xoa bụng khiến tôi rối bời cơ mà.
Tôi chỉ là đang đáp lễ sòng phẳng thôi.
"Shaela. Cảm giác em đang thấy lúc này chính là những gì anh đã trải qua đấy. Giờ thì hiểu tâm trạng của anh rồi chứ?"
"…Hừ……"
Giọng nói có chút hậm hực.
Đôi gò má cũng đỏ ửng lên theo.
Tôi cũng từng vừa xao xuyến lại vừa thấy bực bội như thế. Cái cảm giác chẳng thể làm gì được mà tim cứ đập thình thịch ấy thật khiến người ta dở khóc dở cười.
Giờ thì biết chưa.
Cái tâm cảnh phức tạp đó ấy.
"Định đứng đó đến bao giờ nữa. Ngồi xuống mau đi."
"Ư… Muchan. Anh thật là……."
Nàng khẽ thở dài đầy cam chịu nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh tôi.
Chà, trò đùa của tôi giờ mới thực sự bắt đầu đây.
Kết thúc ở mức này thì hơi phí.
Lời đã thốt ra rồi, nếu chỉ dừng lại một cách nhẹ nhàng thế này thì thật đáng tiếc.
"Shaela. Dù lúc nãy anh nói theo kiểu đùa giỡn, nhưng đó cũng là lời thật lòng của anh."
"Hả? …."
"Nếu không phải vậy, dù là đùa anh cũng không thể thốt ra những lời đó dễ dàng thế đâu."
"Cái, cái gì…."
Ánh mắt nàng dao động.
Vẻ mặt lại trở nên bối rối một lần nữa.
Tôi tiếp tục mạch nói.
"Và như anh đã nói, anh luôn biết ơn em. Anh có thể trở nên mạnh mẽ như thế này, tất cả là nhờ có em ở bên cạnh."
"Ờ… ừm. Thì, đúng là vậy."
Dẫu vậy, chiêu cũ có vẻ không hiệu quả đến lần thứ hai chăng?
Nàng cố gắng đáp lại như thể chẳng có chuyện gì to tát.
Dường như nàng muốn lướt qua chuyện này một cách tự nhiên… nhưng tôi chẳng bận tâm mà vẫn tiếp lời.
"Thật lòng mà nói, anh đã nhận được từ em quá nhiều. Nhiều đến mức anh tự hỏi liệu mình có xứng đáng nhận hết thảy như vậy không."
"Khụ! … Phải rồi, phải rồi. Biết ơn nghĩa là tốt."
"Em biết không? Mục tiêu ban đầu của anh chỉ là sống sót, nhưng giờ nghĩ lại thì không phải vậy. Từ lúc nào đó, mục tiêu của anh đã thay đổi rồi. Em đoán xem đó là gì?"
"…Là gì?"
"Là bảo vệ em. Anh muốn được ở bên em, cùng em thực hiện cuộc báo thù của mình. Có lẽ vì thế mà anh đã nỗ lực để trở nên mạnh mẽ hơn."
"…Hừm…… Thì ra, là vậy sao. Cái tên này…."
Shaela khẽ quay mặt đi.
Dù vậy, với tầm nhìn của thực vật, tôi vẫn thấy rõ mồn một.
Trước lời tỏ tình chân thành, khóe môi nàng khẽ nhếch lên đầy vui sướng nhưng đồng thời cũng cảm thấy ngượng ngùng và lúng túng.
Nàng cứ thế ậm ừ đáp lại một cách máy móc.
Giống hệt tôi lúc trước, nàng hoàn toàn không biết phải ứng phó thế nào trước hành động đột ngột này.
Nhìn dáng vẻ đó thật thú vị làm sao.
Chắc hẳn nàng cũng đã trêu chọc tôi với tâm trạng thế này.
Tôi muốn được ngắm nhìn dáng vẻ thẹn thùng ấy mãi thôi.
"Shaela. Em đúng là ngôi sao may mắn của anh."
"…Thế, thế à."
"Chỉ cần ở bên em, cảm giác như mọi chuyện đều được giải quyết. Nếu là người khác thì chắc chắn không thể làm được."
"Cái, cái gì thế… Hôm nay anh sao vậy. Tự nhiên lại nói mấy lời không giống anh chút nào…… Đi Akanbelly về một chuyến là nhận ra sự vĩ đại của ta rồi hả?"
"Đúng thế."
"Khụ! …… Vậy thì… nếu đã biết rồi thì dâng thêm nhiều trái cây vào."
"Anh sẽ làm thế. Nhưng hơn cả chuyện đó… đơn giản là anh không muốn đánh mất em."
"Nói, nói gì vậy…."
"Nghĩ lại thì, em từng bảo anh hãy nhìn mặt em mà nói lại lần nữa đúng không? Giờ anh nói đây. Ngoài em ra, anh chẳng quan tâm đến ai khác cả. Đến mức anh nảy sinh lòng tham muốn chiếm hữu em cho riêng mình."
"Ờm……."
Xoay.
Nàng lại quay mặt đi lần nữa.
Đôi gò má ửng hồng trông thật xinh đẹp.
Lúc Shaela chạm vào tôi, chắc hẳn tôi cũng có dáng vẻ lúng túng như thế này.
Khi đó nàng đã cười rất khoái chí.
Nhưng giờ thì tình thế đã đảo ngược hoàn toàn.
Trước những đợt tấn công dồn dập bằng lời tỏ tình, nàng đang rơi vào trạng thái hỗn loạn. Đôi gò má đỏ rực phơi bày đầy vẻ mời gọi, và trong lúc nàng đang mất cảnh giác.
Chụt.
Tôi vô thức đặt nụ hôn lên đó.
"Hự! … Hự hự hự!!!!?!"
Nàng giật bắn mình, cả người nảy lên.
Người làm chuyện đáng xấu hổ là tôi, nhưng nhìn phản ứng của nàng thì mọi sự ngượng ngùng trong tôi đều tan biến sạch.
Phải nói là trêu nàng rất sướng tay.
Phản ứng thế này thì ai mà chẳng muốn lấn tới cơ chứ.
"Anh, anh làm cái trò gì thế hả!!!"
Nhe răng cười.
"Chỉ là anh vô tình thôi."
"Hừ hừ hừ……."
Nàng lí nhí trong cổ họng, đôi má vẫn đỏ bừng.
Ngạc nhiên thay, nàng không hề đánh bay tôi đi.
Có lẽ nàng đã tiến đến giai đoạn có thể miễn cưỡng chấp nhận rồi chăng.
Tôi thấy vừa vui vừa thú vị. Chỉ riêng hành động này thôi cũng đủ khiến tôi cảm thấy như được nạp đầy năng lượng.
Tôi đã hiểu tại sao Shaela lại thích trêu chọc mình đến vậy.
Nhìn những phản ứng này đúng là vui không gì bằng.
Tôi lại muốn tiếp tục đùa giỡn thêm nữa.
Tuy nhiên.
"…Làm lại đi."
"Hả?"
Chuyện này nằm ngoài dự tính của tôi.
Tôi cứ ngỡ nàng sẽ nói năng lộn xộn rồi lấp liếm cho qua, nhưng nàng lại khẽ ngước nhìn tôi và nói như vậy.
Một phản ứng hoàn toàn khác với mong đợi.
"Cái, cái chuyện đó không thể làm lén lút như vậy được! Làm lại cho hẳn hoi vào!"
"Ờ…."
Trong khoảnh khắc, trái tim tôi đập rộn ràng.
Chỉ một cử chỉ nhỏ thôi cũng đủ làm tôi xao xuyến.
Rõ ràng là tôi đang trêu chọc nàng, nhưng chỉ vì một câu nói đó mà chính tôi cũng trở nên bối rối.
Nhưng tôi nghĩ điều đó cũng chẳng sao cả.
Ngay cả những cảm xúc lúc này cũng được thăng hoa một cách thần bí.
Thú thật thì giữa chúng tôi chẳng còn gì là bí mật nữa, nhưng sự tươi mới này hoàn toàn không liên quan đến những chuyện đó. Thật kỳ lạ, tôi đã bị nàng quyến rũ mất rồi.
"…Shaela……."
Chầm chậm.
Tôi vô thức khẽ cúi người xuống.
Tiến lại gần để gương mặt hai đứa sát lại hơn.
Shaela vẫn giữ nguyên tư thế, đôi gò má đỏ bừng, kiên định nhìn thẳng vào tôi.
Khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
Một tay tôi đặt lên vai nàng.
Áp sát cơ thể lại một chút.
Khẽ nhắm mắt.
Chạm nhẹ.
Đôi môi tôi khẽ ấn lên má nàng một cách dịu dàng.
Shaela cứng đờ người như thể đang cố gắng giữ bình tĩnh hết mức có thể. Cảm giác giống như khi một con thú cưng leo lên bụng nằm, khiến người ta không biết phải cử động thế nào cho phải.
"…Nhột, nhột quá……."
Khẽ.
Giọng nói có chút ngượng ngùng.
Đôi mắt nàng liếc sang hướng khác để biểu lộ sự lúng túng.
Tôi từ từ rời môi ra.
Thay vì xấu hổ, tôi cảm thấy thật ngọt ngào.
"Quả nhiên em có vị rất ngọt."
"Hự!!?"
"Anh làm lại lần nữa được không?"
"…Chờ, chờ một chút đã……."
Phù, hà! Phù, hàaa Nàng quay mặt đi, hít thở dồn dập.
Cảm giác như nàng thực sự đang chuẩn bị tâm lý để đón nhận.
Nếu là ngày xưa thì đây là chuyện không tưởng, nhưng giờ đây nàng đang tiến một bước dài.
Dáng vẻ chuẩn bị cho bước đi đó.
Chờ đợi nàng cũng tốt, nhưng mà….
Nhích lại.
Tôi lại lén lút đưa mặt sát lại gần.
"Hử? …."
Nàng giật mình quay đầu lại.
Thế là hai gương mặt đối diện trực tiếp với nhau.
Cựa quậy.
Đôi bàn tay nàng khẽ run lên trong thoáng chốc.
Dường như nàng đã định đẩy tôi ra nhưng rồi lại cố kìm nén.
Thời cơ chính là lúc này. Tôi chuyển bàn tay đang đặt trên vai nàng ra sau gáy, giữ chặt lấy rồi tấn công vào đôi môi ấy.
Chụt.
"Ưm m m!!? …"
Đôi mắt nàng mở to trừng trừng.
Mọi thứ đều diễn ra một cách bất ngờ.
Tôi kéo đầu Shaela lại gần, áp đôi môi mình vào làn môi mềm mại của nàng.
Một trong những thánh địa chưa từng có ai xâm phạm.
Dù chưa từng làm bao giờ, nhưng tôi biết cách thực hiện.
Nụ hôn ấy mà.
Khẽ nghiêng đầu một chút.
Đưa lưỡi ra để cảm nhận vị ngọt….
Cựa quậy, cựa quậy.
Hai bàn tay Shaela đang bị tôi ôm chặt không biết phải đặt vào đâu cho phải. Đôi mắt đang mở to bỗng chốc nhắm nghiền lại.
Sau khi xác nhận nàng không đẩy ra.
Siết chặt.
Tôi dùng bàn tay còn lại ôm lấy lưng nàng, kéo sát vào lòng.
Bàn tay giữ sau gáy cũng ôm chặt hơn nữa.
Tôi tham lam tìm kiếm hương vị của nàng ở khoảng cách gần hơn.
Cứ thế, nàng như tan chảy ra.
Rũ xuống Cơ thể Shaela khẽ ngả ra sau.
Sự cứng nhắc biến mất, nàng hoàn toàn phó mặc cơ thể cho tôi.
Do chênh lệch chiều cao, tôi hơi cúi xuống như đang đè ép nàng, tiếp tục nụ hôn sâu.
Vào khoảnh khắc này, mọi thứ khác đều trở nên thừa thãi.
Tôi cứ thế tận hưởng cảm giác ấy trong một hồi lâu.
Rời ra.
Sợi chỉ bạc kéo dài rồi đứt đoạn.
Khi tách mặt ra nhìn lại, Shaela đang thở dốc, ngước mắt nhìn tôi.
Cảnh tượng này đẹp tựa như một giấc mơ.
Vị của Shaela thật ngọt ngào.
Từ vị trí hơi cúi xuống, tôi vẫn tiếp tục nhìn sâu vào mắt nàng.
Ánh mắt của nàng lúc này là.
Sự thẹn thùng.
Sự run rẩy.
Sự xấu hổ.
Và cả.
Sự nhục nhã.
Phẫn nộ? ….
Bốp!!
"Ặc!?"
Shaela dùng trán húc mạnh vào tôi.
Vì ở quá gần nên tôi không kịp né tránh, cả người ngả bật ra sau.
"Muchan… Anh dám làm chuyện đó thật sao."
Tôi vừa xoa trán vừa nhìn nàng.
Shaela dùng mu bàn tay lau khóe miệng, vẻ mặt lộ rõ sự phức tạp khó tả. Tôi trưng ra bộ mặt tội lỗi, rụt rè hỏi.
"Lẽ nào… em thấy không thích sao?"
"………Chỉ là thấy anh thật đáng ghét thôi."
Đáng ghét?
Nghĩa là không phải ghét nụ hôn đó sao?
"Á á á á!! Không biết đâu!! Đừng có nói chuyện với tôi nữa. Đi ra chỗ khác đi!! Mau cút khỏi đây ngay lập tức!!!"
"…Đây là nhà anh mà? ……."
"Trước khi tôi đánh bay anh đi thì mau biến ngay!!"
"Tuân lệnh…."
Shaela hét lên chói tai rồi đuổi tôi ra ngoài.
Dường như nàng không muốn bàn luận về chuyện vừa rồi.
Có vẻ như nàng đã vượt quá giới hạn chịu đựng, nên tôi đành lủi thủi bước ra khỏi Thế Giới Thụ. Nếu không, có khi tôi bị nàng đánh bay thật mất.
Đứng lại.
Ra đến bên ngoài, tôi bắt đầu suy ngẫm.
"…Lẽ nào mình làm còn vụng về quá."
Nụ hôn đầu đời.
Vừa hồi hộp lại vừa run rẩy.
Cách thức thì tôi đã xem qua ký ức của nhiều người nên nắm rõ, nhưng khi thực hành thật sự thì vì run quá nên cũng thấy khó khăn.
"Chẳng lẽ mình không làm nàng thỏa mãn sao……."
Nụ hôn thì thành công rồi, nhưng lại bị đuổi ra ngay lập tức.
Mà chẳng thèm cho biết lý do là gì.
Nhưng tôi đã nảy sinh lòng tham.
Tôi muốn đánh dấu chủ quyền.
Tôi không hề hối hận.
Dù sao thì cũng đã hôn thành công rồi còn gì?
Chỉ bấy nhiêu thôi thì dù có bị đánh bay tôi cũng cam lòng.
Tôi thấy mãn nguyện.
Tôi sẽ không bao giờ hối hận về ngày hôm nay.
Nhưng không biết Shaela sẽ nghĩ thế nào đây….
Hầy.
Yêu đương đúng là mệt mỏi thật.
Tôi cứ ngỡ cả hai đều thích nhau rồi chứ.
Tôi đã phán đoán rằng mối quan hệ đã tiến triển đủ sâu rồi.
Giá mà chuyện tình cảm có thể đo lường và phán đoán chỉ bằng cảm giác như thế thì tốt biết mấy.
Dù tôi đã cố gắng hết sức cho nụ hôn đó.
Nhưng chẳng lẽ mối quan hệ lại đi chệch hướng sao.
Nghiêng đầu.
"Đang nghĩ gì một mình thế?"
Đột nhiên có tiếng nói từ phía trên vọng xuống.
Raven đang từ lan can tầng hai nhìn xuống tôi với dáng vẻ rất thong dong.
…Cái tên này liệu có biết gì về yêu đương không nhỉ?
Bất chợt nảy ra ý nghĩ đó, tôi liền hỏi thử.
"Ngươi đã bao giờ hẹn hò với ai chưa?"
"Rồi. Vì tò mò nên tôi đã thử hẹn hò một lần."
"Hô?"
"Nhưng chán lắm. Thấy ngột ngạt quá nên chỉ một ngày là tôi chia tay luôn."
"………?"
Thôi bỏ đi.
Coi như tôi chưa hỏi gì.
Kẻ định lấy hắn làm đối tượng tư vấn đúng là đồ ngốc mà.
Đi dạo chút cho khuây khỏa vậy.
Đi một vòng rồi quay lại-
"À! … Tôi muốn thử hẹn hò với chị Nữ vương Sirian một lần xem sao."
Khụ khụ!?
Tôi vừa nghe thấy cái gì thế này?
Tôi quay ngoắt đầu lại nhìn hắn.
Raven đang ngước mặt lên như đang hồi tưởng điều gì đó. Có vẻ như trong lúc tôi đi Akanbelly, hai người họ đã gặp nhau.
Chuyện này… không thể không nghe cho rõ được.
Bước tới.
Tôi leo lên tầng hai.
Phải trò chuyện với tên này một lát mới được.
Tại nhà Thế Giới Thụ của Darkrea.
"Cái đồ nhóc thực vật kia…."
Run rẩy.
Shaela run rẩy vì xấu hổ.
Trong đầu nàng, khoảnh khắc nụ hôn nồng cháy ấy cứ lặp đi lặp lại không dứt.
Thật lòng mà nói, nàng không hề ghét nó.
Nhưng chính sự thật đó mới khiến nàng thấy bực bội.
So với đòn tập kích bất ngờ của Muchan, nàng càng không thể tin nổi bản thân mình lại không thể đẩy ra mà cứ thế bị hạ gục. Dù luôn miệng nói là thích, nhưng thực chất nàng vẫn nghĩ rằng mình có thể dứt ra bất cứ lúc nào.
Nhưng thực tế lại khác hẳn.
Nàng hoàn toàn bị phủ định.
Thế giới của Shaela đã sụp đổ.
Kẻ dám bước qua ranh giới mà chưa ai từng vượt qua đã xuất hiện, và nàng đã không thể từ chối. Nàng đã chấp nhận hành động tự tiện mà mình chưa hề cho phép.
Nói cách khác, kế hoạch của Muchan đã thành công.
Hắn đã khiến Shaela không thể kháng cự mà phải cảm nhận trái tim đang đập rộn ràng.
"Làm sao mình lại có thể…."
Run rẩy.
Điều đó khiến nàng quá đỗi chấn động.
Nàng cần thời gian để suy nghĩ.
Chính vì thế nàng mới đuổi Muchan đi.
Shaela từng là một vị nữ thần tối cao.
Nàng đã nhận được vô số lời cầu hôn.
Những vị thần kiêu ngạo đều thi nhau lấy lòng Shaela, cũng có kẻ đã tiến triển được đôi chút, nhưng kẻ thành công nắm được tay nàng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn tiến xa hơn thế thì hoàn toàn không có một ai.
Bởi sự tiết hạnh của Shaela thực sự rất đáng sợ.
Trước khi kịp làm gì thì tất cả đều đã bị đánh bay đi rồi.
Nhưng Muchan thì khác.
Họ đã chung giường từ rất lâu rồi.
Lúc còn yếu ớt, họ đã từng vuốt ve, ôm ấp và nắm tay nhau đi khắp nơi. Dù sau này vì thẹn thùng mà những hành động đó ít dần đi, nhưng nhờ quá khứ từng nương tựa lẫn nhau ấy mà nàng không hề cảm thấy bài xích.
Có lẽ vì vậy.
Dù có thể tránh được đòn tập kích của Muchan, nàng vẫn cố tình đón nhận và không thể dứt ra cho đến tận cuối cùng. Dù trong đầu luôn nghĩ phải đẩy ra, nhưng không hiểu sao cơ thể lại cứ nhũn ra và chấp nhận sự thật đó.
"Mình vẫn cần chuẩn bị tâm lý thêm chút nữa…."
Nàng không biết khi nào mình mới chuẩn bị xong.
Dù là một năm hay mười năm, vốn dĩ nàng đã định sẽ là người chủ động dẫn dắt Muchan. Từ lúc cơ thể hồi phục được phần nào, nàng đã quyết tâm như thế, và cũng vì vậy mà nàng đã nỗ lực hết mình để giúp đỡ Muchan.
Nàng có tốc độ của riêng mình.
Dù khá chậm chạp nhưng nàng vẫn đang tiến về phía trước.
Vậy mà đột nhiên Muchan lại tăng tốc với tốc độ điên cuồng, và nàng đã bị cuốn theo.
Để rồi kết quả là ngày hôm nay-
"Gào o o o o o o!!!!!!!"
Mọi lời lẽ khác đều trở nên thừa thãi.
Nàng nhận ra mình đang chấp nhận Muchan nhiều hơn những gì mình tưởng, và cú sốc từ nụ hôn ấy vẫn không chịu rời khỏi tâm trí.
"Kí í í í í í í!!!!"
Hai tay ôm đầu.
Tiếng hét cứ thế lặp đi lặp lại.
Bộp!
Bộp bộp!!
Nằm trên giường, nàng không ngừng đạp chăn loạn xạ.
Nào là đáng lẽ lúc đó phải đẩy phắt hắn ra rồi dẫn dắt một cách ngầu lòi, hay là phải ôm chặt lấy hắn để tiến xa hơn nữa. Nàng cứ thế đắm chìm trong những giả tưởng về việc nếu lúc đó mình làm khác đi thì sẽ thế nào.
Nói cách khác, cảnh tượng nụ hôn ấy đang được phát lại vô hạn trong đầu nàng.
Và rồi.
Rầm rầm!!
"Gừ rừ rừ rừ!!"
Nàng giậm chân xuống sàn.
Cái lưỡi như muốn bốc hỏa.
Tiếng hét cứ thế vang vọng khắp nơi.
Sau đó.
"…Không thể cứ để bị bắt nạt thế này mãi được."
Nàng khẽ lẩm bẩm như đã hạ quyết tâm.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn