Chương 829: Chương 9.274: "Sự thật" của bùn nhão
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~16 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 9: Chú Mèo Canh Giữ Bí Mật Cũng giống như trẻ con loài người không phải vừa sinh ra đã biết đi, những đứa trẻ thuộc chủng tộc Dực Nhân cũng phải đạt đến độ tuổi nhất định mới có khả năng bay lượn.
Là một thành viên của tộc Dực Nhân, dĩ nhiên Tetodav cũng không nằm ngoài quy luật ấy. Bởi vậy, khi cậu nhóc Tetodav mọc ra đôi cánh nhỏ, cậu đã vui sướng chạy khắp nơi, hễ gặp ai là lại khoe khoang đôi cánh xinh đẹp của mình.
Khoe hết ở làng mình sống vẫn chưa đã thèm, Tetodav nhỏ bé bèn một mình trốn khỏi làng, định băng qua khu rừng sang ngôi làng bên cạnh để khoe tiếp.
Tuy nhiên, trên đường đi xuyên rừng, cậu bé thiếu kinh nghiệm vô tình bước nhầm vào vùng đầm lầy. Đến khi nhận ra mình không thể bước ra ngoài được nữa thì mọi chuyện đã quá muộn.
Tetodav liều mạng vỗ cánh, cố gắng bay lên để thoát khỏi đống bùn lầy. Nhưng dù cậu nỗ lực đến đâu, cơ thể nặng nề vẫn không sao cất lên được, và tốc độ chìm xuống cũng chẳng hề thuyên giảm.
Vùng đầm lầy không ngừng cắn nuốt cơ thể cậu đã trở thành hiện thân của sự sợ hãi tột cùng.
Ký ức đau khổ dạo ấy vẫn in sâu trong tâm trí gã mãi đến tận bây giờ.
Giờ phút này đây, cảnh ngộ bị quái vật bùn đen quấn chặt đã chồng chéo lên ký ức tủi nhục thời thơ ấu.
Gã dốc toàn lực vỗ cánh, hòng bay lên để giũ sạch quái vật bùn. Thế nhưng sức mạnh của con quái vật lại vượt trội hơn gã. Nó không những cản không cho gã cất cánh, mà còn đang từng chút, từng chút một ăn mòn, phân giải đôi chân của gã...!
Phải làm sao đây?
Rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể sống sót?!
Dưới ảnh hưởng từ bóng ma tâm lý thuở nhỏ, một Tetodav gần như phát điên lúc này đã chẳng thể suy nghĩ bình thường được nữa.
Trong cơn hoảng loạn, gã chợt nghĩ đến việc tự chặt đứt hai chân để thoát khỏi tay con quái vật. Còn về hậu quả của hành động đó, ý chí cầu sinh mãnh liệt đã khiến gã tự động phớt lờ.
"A a a a...!"
Gã gào thét, vung thanh Huyễn Âm Tế Kiếm về phía chân mình. Nhưng trước khi gã kịp chém trúng, bùn đen vươn ra từ người con quái vật đã tóm gọn lấy hai tay gã, bóp chết ý định tự đoạn hai chi ngay từ trong trứng nước.
Đến lúc này, Tetodav hoàn toàn hết cách.
Dưới nỗi sợ hãi tột đỉnh, tinh thần của vị Tổng đường chủ Chiếu Dạ Lưu Tước cuối cùng cũng vỡ vụn.
Khi nhận ra mình sắp chết đến nơi, gã gào lên theo bản năng bằng chính những câu nói như hồi còn nhỏ... Còn thể diện hay tôn nghiêm, gã đã vứt sạch ra đằng sau gáy.
"Cứu... Cứu mạng! Ai... ai tới cứu tôi với!!!"
Gã gào thét một cách điên loạn, trong tiếng kêu cứu thậm chí còn xen lẫn tiếng nức nở.
Thế nhưng lần này, gã không còn may mắn như thuở ấu thơ nữa.
Sẽ chẳng có người lớn nào nghe tiếng mà chạy đến cứu gã.
Chào đón gã, chỉ có màn đêm vô tận bên trong cơ thể con quái vật bùn mà thôi.
· · Tại cứ điểm dưới đáy hồ, bên trong dãy hành lang nằm sát quảng trường nội viện.
Shiiki Ruri đang ngã trên mặt đất, đi lại khó khăn, dùng ánh mắt đầy hoang mang nhìn về phía Cưu Dực Nhân Tetodav cách đó không xa.
Đã qua một khoảng thời gian kể từ lúc Tetodav đột nhiên lăn lộn trên đất, giãy giụa và gào thét. Ruri nhìn mà không sao hiểu nổi, cảm thấy chuyện này thật sự vô lý hết sức.
Tua ngược thời gian về khoảng ba năm phút trước, lúc đó Ruri vừa ngã gục xuống sàn, đành trơ mắt nhìn 『Dao găm sáo ngọc bạch - Nguyệt Ảnh Long Ngâm』 gãy đôi ngay trước mặt mình.
Phi tiêu chuẩn xác của Tetodav đã chôn vùi hy vọng phản công cuối cùng của cô. Sau khi hoàn toàn mất đi khả năng lật ngược tình thế, ý nghĩ duy nhất còn sót lại trong đầu Ruri là nhanh chóng tự kết liễu, tránh để Tetodav bắt về tra tấn.
Do đó, Ruri không màng đến hành động của Tetodav nữa. Việc cô cần làm bây giờ là phải giành trước một bước, dùng mảnh vỡ của ống sáo ngọc trắng trước mặt để tự sát trước khi gã tước đi khả năng phản kháng của mình.
"May mắn" thay, ngay cả khi đang nắm trong tay lợi thế áp đảo, Tetodav vẫn chọn cách vòng ra sau lưng để đối phó. Nhờ vậy, Ruri mới có chút thời gian dùng hai tay bò lên trước, nhặt lấy mảnh vỡ của ống sáo.
Nhưng đúng lúc đó, một chuyện quỷ dị đã xảy ra.
Ruri thấy rất rõ, những giọt chất lỏng đặc sệt màu đen rỉ ra từ ống sáo ngọc sủi bọt như nước sôi, chỉ trong chớp mắt đã bốc hơi sạch sẽ vào không khí. Vài giây sau, một âm thanh kỳ lạ vang lên từ sau lưng cô.
Bị sự tò mò thôi thúc, Ruri không tự sát ngay mà quay đầu lại xem có chuyện gì.
Đập vào mắt cô là cảnh Tetodav đang dùng ống tiêm đâm thẳng vào tường, vừa tiêm gã vừa nở nụ cười đắc ý.
Nhìn thấy cảnh này, Ruri ngớ người luôn. Rốt cuộc gã Tetodav này đang diễn trò gì vậy?
Tuy nhiên, chuyện hoang đường hơn vẫn còn ở phía sau.
Tiêm chích xong xuôi, gã đột ngột tung kỹ năng 『Thánh Âm Tí Vũ』 vào khoảng không chẳng có bất cứ thứ gì trước mặt, rồi lại điên cuồng kích nổ toàn bộ những chiếc lông vũ ma thuật ấy, suýt chút nữa thì làm sập cả đường hầm.
Sau đó, gã vẫn chưa dừng tay, tiếp tục tung ra đủ loại kỹ năng, y hệt như đang chiến đấu khốc liệt với một kẻ địch tàng hình nào đó.
Ruri chẳng hiểu nổi tại sao tự dưng gã lại hóa rồ như vậy, nhưng cô biết, chí ít thì mình tạm thời chưa cần tìm đến cái chết nữa.
Cứ như vậy, trước con mắt quan sát của Ruri, Tetodav tử chiến kịch liệt với không khí suốt hai, ba phút đồng hồ, vừa đánh vừa lùi. Cho đến cuối cùng, gã dường như đã bại trận, cả người vặn vẹo trong tư thế cực kỳ đau đớn, cơ thể run rẩy không ngừng.
Thậm chí, gã còn dùng chất giọng yếu ớt mà cô chưa từng nghe qua để lớn tiếng kêu la, gào thét nhờ người khác tới cứu mạng.
Ruri thừa biết gã tuyệt đối không rảnh đến mức diễn trò trêu đùa cô. Với ưu thế tuyệt đối lúc nãy, gã căn bản chẳng cần dựng lên một vở kịch giả điên giả khùng như thế này.
Nếu gã không diễn kịch, vậy chỉ có một câu trả lời duy nhất cho tình trạng hiện tại: Trong lúc cả cô và gã đều không hề nhận ra, đã có ai đó thành công gieo rắc ảo giác lên người Tetodav, khiến gã chìm sâu vào trong đó và không thể trở về với hiện thực.
——【... Là ai làm vậy? 】 Ruri căng thẳng nhìn quanh, nhưng không phát hiện ra điều gì.
Thứ duy nhất cô có thể nghĩ tới lúc này, chính là vũng chất lỏng đen ngòm đặc sệt chảy ra từ con dao găm sáo ngọc kia.
Chẳng lẽ, sau khi bốc hơi, chất lỏng đó đã chui vào cơ thể gã, gây ra ảo giác?
Ruri cảm thấy giả thuyết này có vẻ hơi viển vông quá, nhưng ngoài nó ra, tạm thời cô cũng không tìm được câu trả lời nào khác.
——【Không ngờ trong con dao găm này lại giấu kín bí mật mà cả ông Ardi cũng không giám định ra được meo... 】 Nhìn Tetodav đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, Ruri từ từ bỏ mảnh vỡ sáo ngọc trên tay xuống, trong lòng vẫn còn thấp thỏm cảm giác mừng rỡ như vừa thoát khỏi cõi chết.
Lúc này đây, trong lòng cô tràn ngập sự biết ơn đối với dì Magpie. Bởi lẽ nếu không có món vũ khí mà dì ấy để lại, thì cô giờ này hoặc là đã bỏ mạng, hoặc là phải mặc cho Tetodav tùy ý xử trí rồi.
Có điều Ruri không biết rằng, thật ra ông lão Ardi đã giám định được bí mật của con dao găm sáo ngọc, nhưng lại cố tình giấu nhẹm không nói cho cô biết.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn