Chương 315: Chương 8.1 - Thay hình đổi dạng
Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết · Vô Khuyết · 1166 chương · ~18 phút đọc · Tạo 15/08/2026
Tập 8: Vương Tộc Người Sói 1 - Thay hình đổi dạng ━━━━━━━━━ 〖Ngày 22 tháng 7 năm 187〗 〖16 giờ 39 phút chiều〗 〖Thời gian đếm ngược đến cái chết do tỏ tình: 16 ngày〗 ━━━━━━━━━ Nằm giữa ranh giới của Đế quốc Ngục Uyên và Liên Minh Nhân Loại là một dải đất vô chủ rộng khoảng tám trăm kilomet, sâu ba ngàn kilomet.
Dưới gánh nặng của chiến tranh triền miên, cả Nhân tộc lẫn Ma tộc đều không muốn lãng phí tài nguyên vào một vùng đất có thể bị đánh chiếm bất cứ lúc nào. Lâu dần, một số kẻ sống ngoài vòng pháp luật hoặc dân lưu vong đã bắt đầu tìm đến đây để kiếm chốn sinh tồn.
Sau tám, chín ngày độc hành, chiều nay Chúa Tể Vĩnh Đông đã chính thức đặt chân lên vùng đất hỗn loạn này. Nhìn lớp cát vàng bay mịt mù và mặt đất cằn cỗi, anh chợt nhớ lại rất lâu về trước, khi từ lãnh thổ của Liên Minh Nhân Loại đi tới Đế quốc Ngục Uyên, bản thân cũng từng một mình băng qua nơi đây.
——【Bao năm qua, liệu mình đã tiến gần đến mục tiêu hơn chút nào chưa? 】 Chúa Tể Vĩnh Đông giơ tay lên, liếc nhìn chữ 『Giang』 được khắc trong lòng bàn tay. Chữ 『Giang』 nay đã hóa thành sẹo, hằn sâu những dấu vết của năm tháng.
Dù vậy, anh vẫn không quên đi ước nguyện ban đầu. Dù thế nào đi nữa, anh cũng phải hoàn thành 『Nhiệm vụ』, sau đó quay trở về thế giới Trái Đất để cứu cha mình.
Đúng lúc này, một đội kỵ binh Ma tộc đi tuần tra ngang qua. Từ đằng xa, khi nhìn thấy chiếc mặt nạ quỷ với khuôn mặt dữ tợn của Chúa Tể Vĩnh Đông, toàn bộ đội ngũ lập tức xuống ngựa, xếp hàng ngay ngắn rồi cung kính hành lễ với anh.
Chúa Tể Vĩnh Đông chỉ đáp lễ qua loa, sau đó lặng lẽ tiếp tục bước đi.
Những chuyện thế này vốn dĩ rất bình thường ở Đế quốc Ngục Uyên, bản thân anh cũng đã quen rồi. Dù sao thì tầm ảnh hưởng của anh tại đây cũng vô cùng khủng khiếp, chỉ đứng dưới duy nhất Ma Thần Bệ hạ mà thôi.
Để tránh gây chú ý, sau khi tiến vào vùng đất vô chủ, Chúa Tể Vĩnh Đông không sử dụng năng lực bay lượn nữa mà kiếm một con ngựa để cưỡi.
Bên cạnh đó, anh cũng cất luôn chiếc mặt nạ quỷ tự xưng là 『Mặt nạ Quỷ đá』 đi.
Nói ra thì hơi nực cười, số người biết diện mạo thật của Chúa Tể Vĩnh Đông không nhiều, thế nên khi anh không đeo mặt nạ, việc che giấu thân phận lại càng dễ dàng hơn.
Cất mặt nạ xong, Chúa Tể Vĩnh Đông lại trở về làm "chính mình". Anh vừa thúc ngựa tiến về phía trước, vừa suy nghĩ xem lần này nên lấy tên giả là gì cho ngầu.
Giả sử thân phận Đệ nhất Quân sư Ma tộc của anh mà bị lộ, chắc chắn sẽ bị Liên Minh Nhân Loại vây bắt đuổi cùng giết tận.
· Chúa Tể Vĩnh Đông cứ thế thong dong đi mãi, cho đến khi con ngựa của anh đột ngột dừng lại.
Cát bụi xung quanh bay lên có phần bất thường. Ngay sau đó, mặt đất rung chuyển, sáu con ma thú lai giữa sâu và rắn, toàn thân đầy gai nhọn lần lượt chui lên từ dưới lòng đất, bao vây lấy anh.
Kích thước của những con "sâu cát khổng lồ" này còn to hơn cả một đoàn tàu hỏa, con nhỏ nhất ít ra cũng dài tới hai mươi mét. Tất cả đều đang chằm chằm nhìn Chúa Tể Vĩnh Đông như hổ đói rình mồi.
"Các con, đây là loài người rất hiếm gặp ở quanh đây đấy! Hôm nay lấy hắn cho các con luyện tập một chút, sau này sang địa phận của Liên Minh Nhân Loại gặp phải thì còn biết cách đối phó." 【Tiếng côn trùng】 Nghe những lời của con ma thú đầu đàn, Chúa Tể Vĩnh Đông lập tức cảm thấy hứng thú.
"Các ngươi là Sa Phệ Cuồng Du phải không? Cả gia đình cùng sinh sống ở đây à?"
"Có muốn cân nhắc việc gia nhập quân đội ma thú của Đế quốc Ngục Uyên không?"
"Đãi ngộ tốt lắm đó nha, không những hàng tháng phát lương đúng hạn, mà làm đủ một năm còn được thưởng thêm sáu tháng lương nữa. Nếu đơn vị trực thuộc tham gia chiến đấu và giành thắng lợi, còn được..."
Chúa Tể Vĩnh Đông dùng tiếng côn trùng lải nhải không ngừng, khiến sáu con Sa Phệ Cuồng Du ngớ người ra. Đây là lần đầu tiên chúng thấy một con người biết nói tiếng của loài mình!
"Bố ơi, con người này biết nói tiếng của chúng ta, vậy chúng ta có còn giết để ăn thịt hắn nữa không?"
Những con Sa Phệ Cuồng Du nhỏ hơn quay sang hỏi ý kiến con bố đầu đàn. Sa Phệ Cuồng Du bố nhìn con người đang tự biên tự diễn nói không ngừng kia, cảm thấy hơi buồn nôn, bèn ra hiệu cho các con cứ trực tiếp giết chết rồi ăn thịt hắn đi.
Đám Sa Phệ Cuồng Du con không chút do dự, chúng vốn đã muốn nếm thử mùi vị của con người từ lâu rồi. Tất cả đồng loạt tung kỹ năng 『Phun dịch ăn mòn』 về phía anh. Nhưng điều khiến chúng không ngờ tới là, chất dịch ăn mòn vừa bay lưng chừng không trung đã đóng băng cứng ngắc. Sau đó, luồng khí sương giá lạnh lẽo men theo chất dịch lây lan thẳng tới cơ thể chúng, đóng băng tất cả ngay lập tức.
Sa Phệ Cuồng Du bố thấy vậy liền quay đầu định bỏ chạy. Nó biết lần này mình đã chọc phải một rắc rối siêu to khổng lồ rồi.
Nhưng đáng tiếc, khi nó nhận ra điều đó thì mọi chuyện đã quá muộn.
Bây giờ đừng nói là cơ thể, ngay cả nhãn cầu của nó cũng chẳng thể nhúc nhích được nữa.
·
"Yếu ớt, quá yếu ớt."
Chúa Tể Vĩnh Đông gãi gãi đầu, tự kiểm điểm lại việc ban nãy lỡ lời mắc phải "bệnh nghề nghiệp".
Anh tự nhắc nhở bản thân rằng hiện tại mình không còn là Quân sư 『Chúa Tể Vĩnh Đông』 của Đế quốc Ngục Uyên nữa, bắt buộc phải thay đổi lối tư duy mới được.
——【Hình tượng, mình cần xây dựng một hình tượng nhân vật mới... 】 Chúa Tể Vĩnh Đông cố tình xuống ngựa đi bộ. Khi cần suy nghĩ nghiêm túc, anh bắt buộc phải đi đi lại lại mới có thể phát huy tối đa công suất não bộ, đó là thói quen của anh.
Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng anh cũng nảy ra ý tưởng.
Anh muốn nhân cơ hội có thể làm bậy ở thế giới khác này, đóng vai một nhân vật mà bản thân luôn ao ước trở thành.
"Quyết định vậy đi, từ giây phút này trở đi, ta chính là ngài 『Dio Brando』!"
· · Cùng lúc đó, tại Vương quốc West, khu vực ngoại ô thị trấn Dris thuộc lãnh địa của Lãnh chúa Greenlizard, cậu bạn Giang Nhiên của chúng ta đang cố gắng nắm bắt tình hình.
Giang Nhiên nhớ rõ thời điểm mình bước vào mê cung là sáng nay, vậy mà giờ tính ra cũng chỉ mới trôi qua khoảng sáu, bảy tiếng đồng hồ. Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, rốt cuộc thị trấn Dris đã xảy ra chuyện gì?
【Chẳng lẽ Cuồng Xà Khát Máu còn dẫn theo đồng bọn khác nữa sao? 】 Đây là khả năng đầu tiên lóe lên trong đầu Giang Nhiên, nếu không thì chẳng có cách nào giải thích được tại sao ngay cả cao thủ cấp 127 như Băng Cực Tinh Shiryle cũng phải bỏ chạy.
Nếu đã như vậy, thì bản thân anh cũng phải mau chóng cắm đầu chạy theo thôi!
"Mô Tô Nhỏ!"
Giang Nhiên lập tức phi thân lên ngựa, sau đó lớn tiếng gọi và vẫy tay về phía nhóm người Shiryle. Đợi khi họ đến gần, anh liền ném ba quả lựu đạn khói cuối cùng về phía sau lưng họ, rồi cùng cả nhóm tiếp tục rút lui.
"Ngài Băng Cực Tinh! Tình hình là thế nào vậy?"
Giang Nhiên lên tiếng hỏi ngay lập tức. Thế nhưng Shiryle lại ngậm chặt miệng không nói lời nào. Sắc mặt cô trắng bệch, trông vô cùng đau đớn, dường như chỉ việc duy trì tư thế cưỡi ngựa thôi cũng đã vắt kiệt toàn bộ sức lực của cô rồi.
Nhưng khi Giang Nhiên xem bảng thông tin trạng thái của cô thì thấy rất khỏe mạnh, sinh mệnh lực, thể lực và ma lực đều dồi dào. Lẽ nào cô đã trúng phải trạng thái bất thường gì đó?
Giang Nhiên thử dùng thuật đọc tâm trí lên người Shiryle, nhưng những gì anh thấy chỉ là mớ suy nghĩ hỗn loạn và đau đớn, hoàn toàn không có nội dung nào đọc được.
Đúng lúc này, Chi nhánh trưởng Pame cưỡi ngựa tiến lên sát bên cạnh Giang Nhiên, lớn tiếng báo cáo tình hình cho anh.
"Các hạ Fake! Ngài vừa từ mê cung ra sao?"
"Đúng lúc ngài đi vào mê cung, chúng tôi đã bị Vương tộc Người Sói tập kích!"
"Ngài Băng Cực Tinh hiện tại đã trúng độc! Không có cách nào tham gia chiến đấu được!"
【Trúng độc? 】 【Vương tộc Người Sói? 】 Giang Nhiên nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, khái niệm 『Vương tộc Người Sói』 này là lần đầu tiên anh nghe thấy.
Trong lúc anh còn đang bối rối, anh vô tình phát hiện ra biểu cảm của Vanessa trong đội ngũ có chút bất thường, giống như người vừa làm chuyện trái lương tâm đang cảm thấy tội lỗi vậy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn