Chương 426: Chương 411: Lời chúc vắng mặt
Hiệp định Thanh lọc Tình yêu · Ruan Himmel · 493 chương · ~36 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Mùa hè · Chương Hối Hận (51 chương) (Hoàn Thành)
"Này... Yến Diệp... nhóc nói gì đi..."
Ngay lúc Nhan Hoan đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, giọng nói run rẩy buồn bã của Bách Ức ở bên cạnh cũng đã kéo cậu trở về thực tại.
Cậu ngoảnh đầu nhìn sang, liền thấy Bách Ức đang ngây người nhìn mình, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.
Có lẽ là do nguyên nhân thể chất của cô, khiến cô có được sự thấu hiểu về tính chất của tuyến thế giới vượt xa Nhan Hoan, càng có thể lĩnh hội được sự sụp đổ đó có ý nghĩa là gì.
Bởi vậy, khi cô nhận ra Nhan Hoan vẫn sẽ chết, sự đau khổ và buồn bã vì tận mắt nhìn thấy Nhan Hoan chết trước mặt mình, thứ mà trước đó thật vất vả mới đè nén xuống được, nay lại một lần nữa trào dâng trong lòng.
"Tách..."
Trơ mắt nhìn một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt cô, không biết tại sao, trái tim Nhan Hoan thình lình nhói đau.
"Bình tĩnh một chút meo, trước đây tôi chỉ nhìn thấy Nhan Hoan vẫn còn sống sau khi bị tai nạn xe. Còn chuyện này, tôi cũng không hề biết."
"Nhưng mà... Nhưng mà..."
Thế là, cậu vội vàng nhảy đến bên cạnh một Bách Ức đang thút thít, lên tiếng khuyên nhủ:
"Cô nghĩ thử xem! Nhan Hoan xảy ra chuyện chắc chắn phải có nguyên nhân, hiện giờ chúng ta đang ở trong tuyến thế giới, nhất định sẽ có cách cứu..."
Đang nói dở, lời của Nhan Hoan bỗng khựng lại.
Bởi vì lúc này, cậu cuối cùng đã ý thức được: Tại sao Bách Ức vẫn luôn xuyên không làm mọi việc để thay đổi quá khứ.
Rất có khả năng, chính là có liên quan đến việc tuyến thế giới sinh nhật tuổi 19 của mình bị sụp đổ này.
Vậy nên, chuyện này rốt cuộc có phải là thật không?
"……"
Nhan Hoan vẫn không tin tà, nếu cứ tiếp tục như thế này, dường như mọi chuyện sẽ đi theo hướng Bách Ức biến mất.
Cho nên, dù thế nào đi chăng nữa, cậu cũng dự định đi đến ngày sinh nhật 19 tuổi xảy ra chuyện ban đầu đó để xem thử.
Để xác nhận chân tướng.
"Bách Ức, thế này đi, chúng ta cứ đến ngày 1 tháng 7 xem thế nào đã, tận mắt xác nhận một chút..."
"Được rồi..."
Bách Ức mím môi, mặc dù trong lòng vẫn vô cùng bất an.
Nhưng nghĩ lại cẩn thận, quả thực giống hệt như lời Yến Diệp đã nói...
Mình có thể xuyên không qua thời không, bất luận thế nào cũng nhất định có thể cứu được Nhan Hoan!
Dù sao thì, trước khi biết Nhan Hoan vẫn còn sống, mình chẳng phải cũng có dự định này hay sao?
"……"
Thế là, cô sụt sịt mũi, lau khô giọt lệ vương trên khóe mắt, một lần nữa đứng dậy.
Cô quay đầu nhìn cỗ máy trước mặt, khoa tay múa chân một chút, lẩm bẩm nói:
"Cái thứ này to như vậy, chúng ta có thể mang đi được không? Cũng không biết mình của tuyến thế giới này chế tạo nó ra bằng cách nào..."
"Không sao, chức năng của nó tôi có thể sao chép lại, không cần phải lo lắng."
"Vậy... còn có đạo cụ nào khác có thể lấy đi được không, những thứ có thể giúp ích cho việc cứu Nhan Hoan ấy..."
"……"
Nghe lời này, Nhan Hoan nhìn Bách Ức một hồi lâu, sau đó mới ngoảnh đầu nhìn quanh một lượt.
Bản thân ở tuyến thế giới này đã bị đùa giỡn tới mức trở thành kẻ không thể trêu vào được rồi, tỷ lệ lớn là sẽ chẳng thể có thứ đạo cụ ngầu lòi nào sót lại được đâu.
Thế nên, im lặng vài giây, cậu lên tiếng nói:
"Cô tốt nhất vẫn nên lấy vài cái túi hàng hiệu thì hơn..."
"……"
……
……
Ngày hôm sau, buổi chiều, 4: 40 phút.
Bách Ức mặc trên người bộ đồ thể thao hàng hiệu, đội chiếc mũ lưỡi trai đắt đỏ cùng một chiếc kính râm phiên bản giới hạn, trên người còn khoác vài cái túi xách hàng hiệu cực kỳ đắt tiền...
Mà trong lòng cô, ngay cả Nhan Hoan - con mèo trắng đáng yêu này cũng bị đeo lên chiếc khăn quàng cổ xa xỉ không rõ ý nghĩa của nhà LV.
Hai người họ, trông cứ như những tay buôn hàng xách tay đăng bài trên vòng bạn bè vừa đi nhập hàng từ nước ngoài về vậy.
"Sắp đến giờ rồi meo..."
Nể tình việc này có thể xoa dịu tâm trạng của Bách Ức, Nhan Hoan mới trong lòng không cam tình không nguyện mà đeo chiếc khăn quàng cổ này lên.
"Được, tôi... tôi chỉnh thời gian đây! Ngày 1 tháng 7..."
"Cạch cạch cạch!"
Cùng với việc Bách Ức vặn chiếc đồng hồ quả quýt, vào lúc thời gian sắp điểm 4: 44 phút, chiếc đồng hồ ấy cũng lại một lần nữa bùng phát ra ánh sáng vàng mờ ảo.
Đích đến: Ngày 1 tháng 7, sinh nhật tuổi 19 của Nhan Hoan!
Sau đó, ánh sáng kia một lần nữa bao bọc lấy cơ thể của Nhan Hoan và Bách Ức, mang theo họ một mạch tiến vào khe hở của thời không.
Lần này, áp lực mà Nhan Hoan cảm nhận được là thứ cậu chưa từng trải qua.
Dù sao đây mới là lần xuyên không qua thời không đầu tiên của bọn họ theo đúng nghĩa đen, trước đây đều chỉ là đi từ hiện thực đến tuyến IF mà thôi, còn lần này là đi tới tương lai.
"Hít!!"
Cho dù đã dung hợp thân thể thần minh, cậu vẫn cảm thấy đau đớn.
May thay đúng lúc này, một đôi tay nhè nhẹ đưa lên, ôm chặt lấy cậu vào lòng.
"……"
Đồng tử mắt mèo của Nhan Hoan khẽ co rụt lại, cậu ngoảnh đầu nhìn sang, liền thấy Bách Ức đang chắn hết những cơn sóng dữ vô tận của thời không ở bên ngoài.
Ở trong vòng tay cô, mọi đau đớn sinh ra lúc ban đầu đều nhanh chóng lùi xa, rất nhanh bọn họ đã tới được đích đến.
"Ong!"
Tuyến thế giới gốc · Ngày 1 tháng 7 · Sinh nhật tuổi 19 của Nhan Hoan.
Lúc này, Bách Ức vẫn chưa thay đổi bất cứ chuyện gì, cho nên Vương Vũ Lộ chưa hề sống lại, mọi người cũng chưa hề quên đi Bách Ức.
Chỉ là do việc Bách Ức xuyên không trở về quá khứ, nên trong mắt người khác, cô chỉ đang bị mất tích mà thôi.
Lần này quay lại, Nhan Hoan cũng dặn dò Bách Ức tốt nhất là đừng để lộ tung tích.
Bởi vì về mặt ý nghĩa nghiêm ngặt, bọn họ đang đi tới tương lai, sau đó còn phải quay lại.
Ở đây tạm thời không có chuyện gì cần phải sửa đổi, vậy nên không để lộ ra ngoài nhằm giảm bớt biến số là cách thức an toàn nhất.
Nhan Hoan coi như đã phát hiện ra, tuyến thế giới này vừa nhạy cảm vừa yếu ớt, cho dù có "hiệu ứng cánh bướm ngược" đi chăng nữa, thì có biến cố gì xảy ra cũng khó mà lường trước được.
Bởi vậy, tốt nhất vẫn là cứ phải cẩn thận.
Lúc này, chính chủ Bách Ức mặt đeo kính râm, bịt khẩu trang, "võ trang đầy đủ" mà dò xét thời tiết nắng chói chang của Lân Môn xung quanh.
Đây là thao tác cô học theo mấy ngôi sao lớn người ta nhằm tránh bị fan cuồng phát hiện...
Thế nhưng trên thực tế, với lượng fan của cô, có đi lại nghênh ngang trên đường phố thì cũng chẳng có mấy người nhận ra.
"Đến rồi meo, đi thôi, chúng ta đến khu Nam. Giờ này, chắc chắn Nhan Hoan sẽ ở bên đó."
"Ây, nhưng hôm nay không phải sinh nhật cậu ấy sao? Nói không chừng bây giờ cậu ấy đã hẹn nhóm người Sakura Miya Hitomi ra ngoài ăn tối rồi..."
"Yên tâm đi, cậu ấy vốn sẽ chẳng nhớ sinh nhật của mình đâu."
Nghe vậy, Bách Ức chớp chớp mắt, nghi hoặc hỏi:
"... Sao nhóc biết?"
"……"
Cơ thể Nhan Hoan hơi cứng đờ, nhưng ngay giây tiếp theo, cậu đã quay đầu nhìn Bách Ức với sắc mặt hết sức tự nhiên:
"Tôi không biết, nhưng tôi là bậc thầy tình yêu, rất hiểu tâm tư của con trai."
"... Thật hay đùa đấy? Nhóc đã có con đực con cái chưa mà xưng là bậc thầy tình yêu..."
"Phiền phức chết đi được meo! Tóm lại là, đi theo tôi!"
"……"
Bách Ức mặc dù bán tín bán nghi, nhưng vẫn đi theo Nhan Hoan tiến về khu Nam.
Không bao lâu sau, Nhan Hoan đã dẫn Bách Ức đến gần khu nhà thuê công cộng của mình ở khu Nam.
Thực ra mà nói, Bách Ức cơ bản là chưa từng tới chỗ Nhan Hoan sống bao giờ.
Trước đó cô bật Vô quan tâm để bám đuôi Nhan Hoan, cùng lắm cũng chỉ là đi theo cậu tới chỗ cậu làm thêm mà thôi.
"Nhan Hoan... sống ở quanh đây sao? Trước đây tôi có từng nghe qua, cậu ấy từ nhỏ đã là trẻ mồ côi, luôn phải tự mình đi làm thêm để kiếm sống... Chắc chắn là vất vả lắm..."
Bách Ức quan sát môi trường xung quanh, đưa ra lời nhận xét như vậy.
Mà ngay trước mắt, Nhan Hoan đang ngồi chồm hổm quan sát những người đi ngang qua, chờ đợi nhóm người Sakura Miya Hitomi.
Cậu không ngốc tới mức trực tiếp dẫn Bách Ức về nhà mình, làm như vậy mặc dù có thể dùng lý do "biết rõ tuyến thế giới" để giải thích, nhưng sơ hở vẫn là quá lớn.
Lỡ như bị bại lộ, còn không biết sẽ gây ra ảnh hưởng gì tới tuyến thế giới nữa.
Thế nên Nhan Hoan lựa chọn không đánh cược.
Nghe Bách Ức cảm thán, cậu nhìn cũng chẳng thèm nhìn sang bên đó, chỉ đáp:
"... Cũng chẳng có gì vất vả cả."
"Cốc!"
Lời còn chưa dứt, Nhan Hoan đã bị Bách Ức giơ nắm đấm nhỏ gõ nhẹ một cái vào đầu.
"Meo?!"
Nhan Hoan trợn trừng mắt quay đầu nhìn sang, liền thấy Bách Ức đang phồng má tức giận nhìn mình, một dáng vẻ hung dữ kiểu "không cho phép nhóc nói xấu Nhan Hoan":
"Hừ, nhóc nói hươu nói vượn... Sao nhóc biết người ta không vất vả?"
"……"
Nghe vậy, Nhan Hoan thình lình chẳng biết nên nói gì nữa, chỉ đành cạn lời mà lầm bầm một câu:
"... Tôi biết chứ."
"Nhóc không biết."
"……"
Thấy Yến Diệp dường như đã chịu thua không nói nữa, Bách Ức liền ra vẻ đắc ý như thể vừa giành được một trận đại thắng.
Nhưng cho dù giành chiến thắng, cô cũng chẳng hề kiêu căng.
Ngược lại, cô ôm Nhan Hoan - vị "kẻ địch" này lên, giống như an ủi mà cọ cọ vào thân thể đầy lông xù của cậu.
Và đúng vào lúc này, Nhan Hoan mới bày ra cặp mắt cá chết mà bồi thêm một câu:
"Tôi chính là biết đấy."
"Nhiều lời!"
"Chụt..."
Chỉ là lần này, Bách Ức không gõ đầu cậu nữa, mà thay vào đó lại hôn một cái lên đỉnh đầu cậu.
"……"
Hình như...
Biến thành mèo cũng không tồi?
Nằm im trong vòng tay ngát hương thơm của Bách Ức, Nhan Hoan bỗng dưng nghĩ vậy.
"... Đến rồi kìa meo!"
"Hả?"
Giây tiếp theo, Nhan Hoan liền lập tức nhảy xuống khỏi chốn ôn nhu hương của Bách Ức.
Bách Ức vội vàng nhìn theo ánh mắt của cậu, lúc này mới nhìn thấy Đồng Oánh Oánh đang xách một hộp bánh kem, cùng với vẻ mặt đầy nghi ngờ của Sakura Miya Hitomi, An Lạc và Arya đi theo phía sau.
Quả nhiên, cho dù mẹ Vương Vũ Lộ chưa sống lại, thì việc Đồng Oánh Oánh nghĩ ra trò hù dọa cậu trong ngày sinh nhật cũng sẽ chẳng hề thay đổi!
"Nhan Hoan đang ở trên lầu đó meo."
"Được, tôi sẽ bật Vô quan tâm..."
"Bật cái gì mà bật meo, khoan hãy bật! Arya có thể nhìn thấu Vô quan tâm của cô, đến lúc đó là bại lộ thẳng luôn đấy meo!"
"Được... được thôi."
Bách Ức không biết được năng lực Vô quan tâm của mình căn bản chẳng phải là thiên y vô phùng, nhưng Nhan Hoan thì thừa biết điều đó.
Cách tốt nhất là cứ vậy lén lút bám theo sau, dù sao hiện giờ cô cũng đang quấn mình kín mít y như một chiếc bánh tét.
Chỉ cần đừng để Arya phát hiện ra là được...
Đứa bé kia có hack, có khi trong mắt con bé, một Bách Ức võ trang đầy đủ trông cũng chẳng khác gì một con sếu mào đỏ có treo dải lụa, hoàn toàn hết cách che giấu.
"……"
Không nói đến những chuyện khác, riêng ở cái khoản lén lút thậm thụt này, Bách Ức quả thật rất có thiên phú.
Cô ôm Nhan Hoan, di chuyển luồn lách thoăn thoắt trong hành lang, thỉnh thoảng còn ngó lên trên nhìn dáo dác, thế mà lại không hề bị ba vị vật chủ bộ sửa đổi phát hiện.
"Cạch~" Đúng lúc này, trên lầu truyền đến tiếng mở cửa, cùng với đó là giọng nói của Nhan Hoan:
"Hôm nay tớ tìm mọi người mất nửa ngày trời! Các người..."
Là Nhan Hoan!
Vừa nghe thấy giọng nói của bản thân vọng xuống từ trên lầu, Nhan Hoan lập tức cảm nhận được cơ thể Bách Ức khẽ run lên.
Cũng may là cậu đã dùng miếng đệm thịt dưới chân đẩy đẩy vào vai cô, ra hiệu cho cô bình tĩnh lại, lúc này cô mới không thò đầu ra để xem rốt cuộc chuyện gì đang diễn ra.
"Chúc mừng sinh nhật, hội trưởng / Tiểu Hoan / Nhan Hoan!"
"……"
"Chị Đồng, đây lại là chủ ý của chị đúng không?"
"Sao cậu biết?"
"Hehe... Thôi bỏ đi, mọi người vào trước đã..."
"Cạch~" Cửa đóng lại, Bách Ức lúc này mới nắm lấy chiếc đồng hồ quả quýt bước lên tầng 6 nơi Nhan Hoan đang ở.
Cô dừng lại trước cửa nhà Nhan Hoan, nhìn cánh cửa đang đóng chặt kia, gương mặt lộ ra vẻ đầy kỳ vọng:
"Hiện tại Nhan Hoan vẫn chưa xảy ra chuyện, lẽ nào... Nhan Hoan thực sự không có chuyện gì ư?"
"……"
Nhan Hoan cũng có chút thắc mắc, cho tới tận bây giờ, cậu vẫn chưa phát hiện ra bất cứ điều gì bất thường.
Có hai khả năng, một tốt một xấu.
Khả năng tốt đúng như lời Bách Ức nói, cái chuyện tuyến thế giới sụp đổ gì đó hoàn toàn là giả.
Cậu thực ra căn bản là không bị sao cả.
Nếu thế, nói không chừng qua 4: 44 chiều mai, mọi thứ sẽ có thể khôi phục lại bình thường.
Khả năng xấu là, đến tối mới có chuyện xảy ra.
Nếu là như vậy, lúc cậu xuyên không đến đây vẫn chưa phải là ban đêm...
Thế nên, cậu cũng không có cách nào chắc chắn được rằng sau khi Bách Ức biến mất, sự sụp đổ tuyến thế giới của cậu đã được giải quyết hay chưa.
"... Đi thôi, chúng ta biết nhà cậu ấy ở đâu rồi, sang tòa nhà đối diện đi. Có một chỗ, hẳn là có thể nhìn thấy được tình hình bên trong nhà Nhan Hoan đấy."
Bất kể thế nào, cứ theo dõi thêm một lúc nữa đi đã.
Thế là, cậu nhìn sang phía đối diện của tòa nhà cho thuê này, nhắc nhở Bách Ức một câu.
Ở bên đó, quả thực có một điểm quan sát tuyệt vời.
"Bên kia..."
Bách Ức gật đầu, bế Nhan Hoan đi xuống lầu, chạy về phía đối diện.
Leo lên lầu 6 với tầm nhìn ngang bằng, sau đó tìm một nơi không dễ bị phát hiện, nhìn sang bên kia.
Chỉ thấy bên tòa nhà đối diện, phòng trọ của Nhan Hoan không đóng cửa sổ, cho nên có thể nhìn thấy cảnh tượng có đôi chút chật chội ở bên trong.
Một căn phòng bé tẹo mà phải nhét tới tận năm người, đúng là làm khó cho Nhan Hoan rồi.
"Tổ chức sinh nhật mà còn không ra ngoài ăn, Nhan Hoan tiết kiệm thì đã đành, mấy vị đại tiểu thư các người cũng keo kiệt nốt... Đồ bủn xỉn... Hứ!"
Trong bóng tối, Nhan Hoan nhìn Bách Ức vừa theo dõi vừa chỉ trích màn sắp xếp sinh nhật của mấy cô nàng kia, cứ như thể sinh nhật Nhan Hoan tềnh toàng như vậy sẽ làm cô thấy tiếc nuối lắm vậy.
"……"
Nhan Hoan không lên tiếng, chỉ nhìn một Bách Ức đang chống cằm lén lút quan sát với ánh mắt vô cùng chăm chú.
Nhìn cô thình lình trở nên phấn khích, hướng mắt về phía bên kia nói:
"Ưm, bánh kem mua cũng không tồi... Sắp bắt đầu rồi kìa, chúc mừng sinh nhật!"
Phía bên phòng trọ kia, Nhan Hoan đã tắt điện phòng, tạo ra bầu không khí để thổi nến, hát bài hát chúc mừng sinh nhật.
"Tới rồi tới rồi, nến được thắp lên rồi..."
Đồng Oánh Oánh đội mũ sinh nhật lên cho Nhan Hoan, sau đó bảo cậu ngồi xuống sô pha, còn bản thân thì bưng chiếc bánh kem đã cắm nến đặt trước mặt cậu.
"Tụi mình hát bài hát chúc mừng sinh nhật đây, hát xong rồi hãy thổi nha... Nhanh, nhắm mắt lại đi."
Vừa lên tiếng bảo vậy, Nhan Hoan ở trong căn phòng bên kia cũng nhắm hai mắt lại.
"Chúc mừng sinh nhật cậu, chúc mừng sinh nhật cậu~" Ở phía đối diện, con mèo trắng Nhan Hoan chỉ đăm đăm nhìn cảnh tượng bên đó, luôn theo sát những sự kiện có khả năng xảy ra.
Cho tới khi...
Bên tai, cũng truyền đến một giọng hát nho nhỏ êm tai.
"Happy birthday to you, Happy birthday to you~"
"……"
Nhan Hoan khẽ ngẩn người, quay đầu nhìn sang bên cạnh, liền thấy được...
Bách Ức đã tháo kính râm xuống, đôi mắt sáng như sao đang hướng nhìn về căn phòng đằng xa.
Dù không có mặt ở đó, cô vẫn nhẹ nhàng cất tiếng hát, hát bài hát chúc mừng sinh nhật cho Nhan Hoan.
Thế là, bóng hình ngay trước mắt kia như thể đã thu hút mọi sự chú ý của Nhan Hoan, khiến cậu chẳng buồn nhìn sang phía bên kia nữa, mà chỉ chăm chăm nhìn thiếu nữ trước mặt.
"Nào, ước đi, thổi nến thôi!"
"Phù!!"
Bên đó, ngọn nến vụt tắt.
Đồng thời, lại là những tiếng chúc mừng cất lên:
"Sinh nhật vui vẻ!"
"Mười chín tuổi rồi nha!"
"Nào, chia bánh kem đi..."
"……"
Phía xa xa, ở trong bóng tối, khóe mắt Bách Ức cũng cong lên như hình vành trăng khuyết, nhẹ giọng nói một câu:
"Sinh nhật vui vẻ nhé, Nhan Hoan..."
Có điều sau khi nói ra câu ấy, Bách Ức lại cụp mắt xuống, nhìn về phía con mèo trắng vẫn luôn chăm chú nhìn cô nãy giờ, tinh nghịch bảo:
"Ây da, đáng tiếc thật đấy Yến Diệp. Tôi cũng đâu có ở đó... nói rồi thì cậu ấy cũng chẳng nghe thấy được..."
"……"
Yến Diệp chỉ đăm đăm nhìn cô, nhìn một lúc lâu, sau đó mới ngoảnh đầu sang chỗ khác, tránh chạm phải ánh mắt của đôi đồng tử xinh đẹp kia.
Ngay sau đó, cậu cất tiếng nói:
"Cậu ấy sẽ biết thôi meo."
Nghe thế, Bách Ức lại không hiểu ý tứ của cậu, mà thay vào đó còn hiểu lầm:
"... Đúng vậy, nếu hôm nay cậu ấy không gặp chuyện gì, thì tôi sẽ trở về cái ngày tôi đã xuyên không đi đó.
"Như thế thì ngày 1 tháng 7 này tôi có thể đến, đích thân chúc cậu ấy sinh nhật vui vẻ rồi!"
Nói thì nói vậy, nhưng cô cũng lại một lần nữa lạc quan tự cổ vũ tinh thần cho mình.
Dứt lời, cô lại mím chặt môi, trong đôi mắt sáng như sao điểm thêm vẻ kiên định:
"Nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì... bất luận thế nào, cũng phải tìm ra nguyên nhân để cứu cậu ấy...
"Sau khi cứu cậu ấy rồi, lỡ như Nhan Hoan biết được những chuyện tôi đã làm, chắc chắn sẽ cảm động tới rơi nước mắt, rồi nói ra mấy câu đại loại như 'đời này kiếp này thuộc về mình em'...
"Nói không chừng sẽ trực tiếp tỏ tình với tôi luôn, rồi cùng tôi trải qua sinh nhật chỉ có hai người...
"Tiếp đó... Ây ây ây, Yến Diệp... nhóc... nhóc đi đâu vậy?
"Yến Diệp!!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn