Chương 83: Sào Huyệt Rồng Băng
Đeo Thất Hình Chú Giới, Thành Vi Bạch Ác Thần · 3rse · 89 chương · ~18 phút đọc · Tạo 12/09/2026
51-100 [note109366] —x— 【 Búp Bê Nhuốm Màu Thời Gian ×2 】 【 Món đồ đặc biệt được dệt nên từ lịch sử, mang theo những mảnh đoạn của các thời kỳ đã qua. Người dùng có thể chọn bất kỳ nhân vật lịch sử cụ thể nào, búp bê sẽ tự động biến thành diện mạo của người đó. 】 【 Nghe lời khuyên của Vận Mệnh, Năm Tháng đã dệt nên chiếc búp bê đặc biệt này từ lịch sử như một món quà chuẩn bị cho Thời Không. Mặc dù khi đó, Năm Tháng vẫn chưa biết rằng Thời Không không chỉ có một bản thể. 】 —x—
"Món quà chuẩn bị cho Thời Không... Cái này là đồ của mấy đứa Jamie sao?"
Sau khi đọc xong phần mô tả của búp bê, Tạ Bạch đã hiểu sơ qua lý do vì sao chiếc búp bê này lại sở hữu năng lực liên quan đến thời-không.
Còn việc làm sao nó lại thất lạc ở đây rồi được Thần Tĩnh Lặng nhặt được thì Tạ Bạch chịu.
"Lần tới quay về có thể mang con búp bê này theo. Vừa hay giờ mình có hai chiếc, chia cho mỗi đứa một chiếc."
Gạt chuyện búp bê sang một bên, Tạ Bạch bắt đầu kiểm tra những chiến lợi phẩm khác.
Đầu tiên là Thiên Phú mới được Vô Miện Vương khắc ghi.
—x— 【 Thích Ứng Thời Không: Nâng giới hạn cấp độ của các kỹ năng thuộc hệ Không Gian và Thời Gian lên Lv. 14. Khi kích hoạt bất kỳ kỹ năng nào, có 5% cơ hội hồi lại thời gian hồi chiêu và hoàn trả chi phí tiêu hao. Giảm nhẹ ảnh hưởng do nghịch lý thời-không gây ra (Nguồn: Phế Tích Tĩnh Lặng – Trấn Thủ Phế Tích) 】 —x— Tính cả Thiên Phú mới nhận được này, Vô Miện Vương hiện tại đã khắc chín Thiên Phú, chỉ còn lại duy nhất một ô trống.
Nếu sau này Tạ Bạch có ý định khắc ghi thêm Thiên Phú khác, cô sẽ phải cân nhắc kỹ lưỡng xem nên thay thế cái nào.
"Phá vỡ giới hạn cấp độ ban đầu... Nói mới nhớ, cái bóng đèn hình người lần trước đã dùng một kỹ năng ở cấp năm trăm. Lần tới để xem mình có tiện tay chép được vài kỹ năng kiểu đó không..."[note109365] Sau khi xem xong Thiên Phú, Tạ Bạch dời ánh mắt sang hai vật phẩm khác trong kho đồ.
—x— 【 Mảnh Vỡ Thời Không ×2 】 【 Chứa đựng sức mạnh thời-không. Khi sử dụng, có thể ngẫu nhiên nhận được một kỹ năng thuộc hệ Thời Không hoặc chỉ định một kỹ năng thuộc hệ Thời Không tăng lên một cấp. 】 —x— 【 Lõi Tĩnh Lặng ×2 】 【 Chứa đựng sức mạnh của Thần Tĩnh Lặng. Khi sử dụng, cho phép Thần Hạt Nhân của người dùng chuyển hóa thành Thần Hạt Nhân thuộc hệ Tĩnh Lặng. Người dùng đồng thời nhận được tư cách Kẻ Được Chọn Của Tĩnh Lặng. 】 —x— Chỉ cần liếc qua một cái là biết cả hai vật phẩm này đều không hề đơn giản.
Đặc biệt là Lõi Tĩnh Lặng. Tạ Bạch nhìn một cái là nhận ra ngay đây là phương thức mà Thần Tĩnh Lặng dùng để chiêu mộ kẻ khiêu chiến.
"Kẻ Được Chọn Của Tĩnh Lặng... Nếu mình cho một kẻ trung thành với mình sử dụng Lõi Tĩnh Lặng, Kẻ Được Chọn này liệu có còn nghe lời mình nữa không nhỉ...?"
Ngay lúc này, Tạ Bạch đột nhiên nhớ tới Bạch Phong Lãnh Chúa.
"Có thể thử nghiệm một chút. Biết đâu lại thu được thêm manh mối về vị Thần Tĩnh Lặng này."
Sau khi xem xét xong xuôi mọi thứ, Tạ Bạch thu cất toàn bộ phần thưởng rồi chọn rời khỏi phó bản.
—x— Giây tiếp theo, Tạ Bạch đã xuất hiện trở lại bên ngoài cổng đá.
Thấy Tạ Bạch đi vào chỉ vài giây đã quay trở ra, Bạch Bào không khỏi ngẩn ngơ.
"Đại nhân... thế này là có ý gì?"
Trong cảm nhận của Bạch Bào, luồng khí lạnh cực hạn bên trong phế tích đã biến mất không còn một vết tích.
Cái cảm giác thảm họa diệt thế chực chờ giáng xuống kia đã hoàn toàn tan biến.
Đối mặt với câu hỏi của Bạch Bào, Tạ Bạch thản nhiên đáp:
"Ta đã xử lý xong luồng khí lạnh ở đây rồi. Nơi này chẳng còn giá trị gì để Hỗn Độn Giáo lợi dụng nữa đâu. Ngươi mau tìm cách rũ bỏ cái sức mạnh Hỗn Độn đó đi. Sau này biết đâu ta lại có việc cần dùng tới ngươi đấy."
Nói rồi Tạ Bạch mở giao diện bản đồ ra.
Những khu vực trên bản đồ trước đây vốn chỉ mở khóa một phần, giờ đây đã hiện ra rõ mồn một một trước mắt Tạ Bạch.
Ngay cả Đế Quốc Bắc Cảnh Thống Nhất vừa mới thành lập cũng xuất hiện trên bản đồ.
Từ kết quả hiển thị, Quân Thống Nhất đang càn quét toàn bộ Bắc Cảnh với tốc độ điên cuồng.
Mới chỉ trải qua nửa ngày kể từ khi Tạ Bạch chém chết ba vị lãnh chúa kia, Quân Thống Nhất đã chiếm được một nửa Bắc Cảnh.
Các khu vực còn lại cầm cự được chỉ là nhờ sự chống trả dẫn đầu của những lãnh chúa phương bắc khác, khiến tiến độ chinh phạt bị khựng lại đôi chút.
"Nếu chỉ là mấy đối thủ kiểu đó thì nhóm Thanatos chắc chắn giải quyết dễ dàng thôi. Tuy tụi nó mới khôi phục lại cấp độ Bán Thần, nhưng Thần Quyền nắm giữ lại ở mức Chân Thần."
Nghĩ vậy, Tạ Bạch quay sang cất lời với Bạch Bào bên cạnh:
"Đúng rồi, giờ ngươi tính đi tiếp viện cho đám lãnh chúa phương bắc đó, hay là định đi dỗ cô nàng phù thủy kia về? Ngươi có khả năng giám sát từng bông tuyết mà, chắc phải nắm rõ tin tức này chứ?"
Nghe Tạ Bạch hỏi, Bạch Bào thoáng ngập ngừng.
"Iris... Ta chưa từng giám sát cô ấy. Dù ta biết thế tấn công của Quân Thống Nhất, nhưng thành thực mà nói, sự hung hãn này vượt xa dự đoán của ta..."
Hắn khựng lại một chút, rồi ngước nhìn Tạ Bạch:
"Cho hỏi đại nhân hiện tại có dự định gì?"
"Ta sao?"
Đối mặt với câu hỏi của Bạch Bào, Tạ Bạch mỉm cười nhẹ.
"Ngươi chắc chắn là đang không hỏi một câu mà bản thân đã biết rõ đáp án đấy chứ?"
Nói xong, Tạ Bạch liếc nhìn giao diện bản đồ bên cạnh.
"Nhưng ta có thể nói cho ngươi biết điều này: Cô nàng phù thủy đó vẫn chưa từ bỏ ngươi đâu. Cô ta hiện đang truy tìm dấu vết của Hỗn Độn Giáo. Nếu ngươi không mau can thiệp, rất có thể cô ta sẽ đụng phải—" OÀNH—!
Còn chưa để Tạ Bạch nói hết câu, một tiếng nổ như sấm dội đã vang lên bên tai.
Quay đầu lại, cô thấy Bạch Bào đã lao đi vun vút về phía xa trên cánh đồng tuyết.
Tốc độ nhanh tới mức ngay cả Tạ Bạch cũng không kịp phản ứng ngay lập tức.
"Vội vàng thế cơ à...? Hóa ra vừa rồi hắn thực sự chưa từng kiểm tra sao?"
Nhìn Bạch Bào biến mất ở phía chân trời, Tạ Bạch không khỏi liên tưởng đến vài cặp đôi ở kiếp trước.
Rõ ràng là quan tâm đến đối phương tới cực điểm, nhưng lại không dám mở tin nhắn của đối phương ra xem.
Vì sợ hãi sẽ nhìn thấy kịch bản tồi tệ nhất do chính mình tự tưởng tượng ra.
"Bỏ đi. Tiếp theo mình nên tới lãnh địa của Rồng Băng xem sao."
Nghĩ đến đây, Tạ Bạch nhấn vào điểm mốc hiển thị trên bản đồ.
—x— 【 Sào Huyệt Rồng Băng 】 【 Thánh điện do Đấng Có Hơi Thở Dệt Nên Cực Quang, Đôi Cánh Che Kín Đêm Trường, Chủ Nhân Duy Nhất Của Băng Nguyên Vô Tận Và Mọi Dòng Băng, Quân Vương Chân Chính Của Băng Giá Và Mùa Đông Vĩnh Cửu - Rồng Băng Vĩ Đại Isarax tự tay đúc thành. 】 【 Nơi hành hương mang theo lịch sử hàng chục triệu năm của Đại Lục Bắc Cảnh, tọa lạc tại trung tâm của Đại Lục Bắc Cảnh, được xây dựng trên vực thẳm băng giá. 】 【 Dịch chuyển tới điểm mốc này? 】 —x—
"Chẹp... Tự dưng không muốn tới xem chút nào..."
Trong một thoáng, Tạ Bạch cảm thấy mình đã đoán được phần nào tính cách của con Rồng Băng này rồi.
"Bỏ đi, cứ tới xem sao vậy. Lời giới thiệu nghe có vẻ ngạo mạn phết, chắc Hỗn Độn Giáo cũng chẳng thèm chiêu mộ nó đâu, cùng lắm là trực tiếp ra tay làm thịt luôn thôi."
Sau một hồi do dự ngắn, Tạ Bạch chọn dịch chuyển thông qua bản đồ.
—x— Vùu—!
Cùng với sự chuyển dời tầm mắt, Tạ Bạch đã được đưa thẳng tới Sào Huyệt Rồng Băng đánh dấu trên bản đồ.
Ở một góc độ nào đó, lời mô tả điểm mốc trên bản đồ cũng không hề khuếch đại quá lời.
Đập vào mắt là một cảnh tượng vô cùng tráng lệ.
Tạ Bạch thậm chí phải dùng tới một tia sức mạnh Hư Không mới có thể thu trọn toàn cảnh vào mắt.
Vô số cột băng đồ sộ sừng sững trên vực thẳm băng giá, đan xen nối liền với những vòng băng khổng lồ.
Mỗi cột băng đều phong ấn thi thể của một con cự thú kỳ dị, và mỗi vòng băng đều được khắc dày đặc những văn tự phù màu trắng bạc.
Nằm ở chính giữa trung tâm là một tòa cung điện băng giá uy nghiêm lơ lửng, đủ đồ sộ để áp đảo toàn bộ khung cảnh.
Tổng thể mà nói, nơi đây thực sự mang lại một cảm giác trầm mặc đầy sức nặng của lịch sử.
"Nhưng mà... Rồng Băng đâu rồi?"
Nhận ra có điểm bất thường, Tạ Bạch nhảy vọt về phía xa, đáp xuống đỉnh cột băng cao nhất.
Đưa mắt nhìn quanh, các cột băng lớn nhỏ được sắp xếp theo một quy luật hài hòa, ngoại trừ một góc nơi có thể nhìn thấy những cột đá đứt gãy.
Không lâu sau, một cột băng gần đó lại nứt ra, cùng với những vòng băng quấn quanh nó rơi tõm xuống đáy vực thẳm băng giá không đáy bên dưới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn