Chương 83: Quái vật tinh anh sao?
Để Ngăn Tôi Phá Hủy Thế Giới, Quốc Gia Đã Cử Người Đến Để Âu Yếm Tôi · Elise · 110 chương · ~20 phút đọc · Tạo 04/08/2026
Wn Diệp Dao lập tức bịt miệng mình lại ngay sau khi thốt ra câu đó.
Chết thật chứ!
Dạo này cô dành quá nhiều thời gian lướt mạng nên đã bị nhiễm mấy cái meme nặng lắm rồi.
Cô chỉ hy vọng Mộc Lạc sẽ không vì thế mà cảm thấy áy náy hơn nữa.
Mộc Lạc cảm thấy hơi đau đầu. Anh thực sự không ngờ Diệp Dao lại ngủ lại qua đêm rồi ở lại bình an vô sự cho đến tận giữa trưa thế này.
Mỗi lần trở về, anh chỉ mang theo một phần ăn trưa cố định. Nếu có phần của bản thân thì anh đã nhường cho Diệp Dao rồi. Thế nhưng vấn đề là anh đã ăn ở bên ngoài mất rồi.
Mộc Lạc đặt phần ăn trưa xuống bàn "Để tôi đi mua thêm một phần nữa, mọi người đợi chút."
Hạ Liên nhanh chóng lên tiếng ngăn lại "Không cần phải phiền phức thế đâu Mộc Lạc. Tôi có thể chia một ít phần của mình cho Mèo Trắng mà."
Ngô Mị vội vàng gật đầu hưởng ứng bên cạnh "Em-Em cũng thế, một phần thì nhiều quá em ăn không hết đâu, em có thể chia cho chị Diệp Dao một ít."
"Đúng rồi, đúng rồi."
Diệp Dao cũng chẳng buồn khách khí, gật đầu nhận lời ngay.
Dựa vào khẩu phần ăn mà Mộc Lạc mang về thì đây chắc chắn là suất ăn tiêu chuẩn. Con gái thường ăn ít hơn nên việc không ăn hết cũng là điều bình thường. Ba người chia nhau hai phần ăn là vừa vặn nhất rồi.
Diệp Dao nhìn về phía Mộc Lạc "Thay vì tốn thời gian đi ra ngoài một chuyến nữa, sao anh không kể cho mọi người nghe về những gì đã phát hiện được vào đêm qua đi?"
"Được rồi." Mộc Lạc đành gật đầu đồng ý.
Nét mặt anh trở nên vô cùng nghiêm túc "Tôi đã tìm thấy Chuỗi 100. Hắn đang ẩn nấp tại một thị trấn nhỏ."
Đôi mắt Diệp Dao sáng rực lên.
Điểm thuộc tính thơm ngon bổ dưỡng tới đây!
Diệp Dao đột nhiên muốn hóa thân thành Trương Trung để tranh giành mạng người với Cố Văn Hân.
Có một hỗ trợ bá đạo như Ngô Mị ở bên cạnh, nếu cô không bỏ chút sức lực ra thì đúng là lãng phí công sức của cô bé. Dù sao thì nếu không tốn sức thì cũng đâu tính là cố gắng. Đánh bại một tên quái nhỏ thì cũng chỉ như đang nghỉ ngơi thả lỏng mà thôi.
Diệp Dao hỏi "Anh không vô tình lỡ tay đánh chết hắn đấy chứ?"
Nếu Mộc Lạc có lỡ tay đánh chết tên đó thật thì Diệp Dao cũng chẳng nổi giận làm gì. Dù sao thì loại kẻ xấu này chết càng sớm thì người dân bình thường càng được an toàn. Diệp Dao không muốn nhìn thấy đối phương đường cùng giãy giụa rồi kéo theo một đống người vô tội chết chung.
Mộc Lạc lắc đầu "Bên cạnh hắn còn có một Esper khác, biến động tinh thần lực của kẻ đó rất mạnh. Nếu ra tay lúc đó sẽ khiến chúng đánh động."
Diệp Dao nhanh chóng cảm thấy hứng thú. Nếu Mộc Lạc đã cẩn trọng đến mức này, điều đó có nghĩa là Esper bên cạnh Chuỗi 100 hoàn toàn không đơn giản.
Rất có thể là một con quái vật tinh anh!
Diệp Dao lập tức nhận ra chuyện này không hề đơn giản, khẽ nheo mắt lại "Hừm~ Anh nghĩ sao? Liệu có phải là tổ chức Esper Chuỗi nguy cơ cao khác không? Có phải Chuỗi 100 cảm thấy mình sắp toi đời nên mới tìm đến sự bảo hộ của chúng?"
Khóe môi Hạ Liên nhếch lên thành một nụ cười giễu cợt "Rất có khả năng đấy. Lần này chúng ta có thể câu được một con cá lớn rồi."
Diệp Dao liếc nhìn Mộc Lạc, ra hiệu cho anh tiếp tục nói xem có thông tin nào hữu ích nữa không.
Mộc Lạc lắc đầu, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác "Tôi chỉ nhìn thấy Chuỗi 100 đi vào một nhà máy. Esper mạnh mẽ đó đang ở bên trong. Nếu tôi cố gắng thu thập thông tin, chúng có thể sẽ phát hiện ra tôi, thế nên tôi không hành động."
Khả năng thu thập tình báo của Mộc Lạc cũng có giới hạn. Như người ta vẫn thường nói, các Esper mạnh mẽ thường có giác quan cực kỳ sắc bén. Cho dù Mộc Lạc có che giấu sự tồn tại của mình trong bóng tối để thu thập âm thanh và hình ảnh, vẫn có khả năng cao đối phương sẽ phát hiện ra.
Những biến động tinh tế, vô hình từ các hành động cố ý là điều không thể che giấu hoàn toàn. Nếu đụng độ một Esper sở hữu năng lực đặc biệt, kẻ đó thậm chí có thể truy ngược năng lực về tận gốc người sử dụng. Hơn nữa, có rất nhiều năng lực có thể chặn hoặc cắt đứt việc thu thập thông tin. Nếu không thì Mộc Lạc đã tự do thu thập tình báo từ khu chung cư của Diệp Dao từ lâu rồi.
"Tôi hiểu rồi." Diệp Dao gật đầu trầm ngâm.
Đánh giá của Mộc Lạc là hoàn toàn chính xác. Hành động xốc nổi đúng là sẽ làm đánh động kẻ địch. Một khi chúng phát hiện ra nơi ẩn nấp đã bị lộ, chúng có thể sẽ lại di chuyển lần nữa. Khi đó sẽ còn tốn nhiều thời gian hơn để truy tìm chúng.
"Vậy thì tối nay chúng ta ra tay thôi, tuyệt đối không thể để chúng tẩu thoát được."
Diệp Dao xoa xoa hai bàn tay vào nhau, tựa như một con mèo săn đang kiên nhẫn chờ đợi thời cơ vồ mồi.
Cùng lúc đó.
Ở một nơi khác, Diệp Dao đang nói lời tạm biệt với Trình Mộcc Tuyết và Phương Trạch.
Hai Esper cấp S cuối cùng cũng chịu rời đi rồi. Cảm tạ trời đất!
Trình Mộc Tuyết bước lại gần Diệp Dao và Lạc Kiến Hoa, ngồi xổm xuống ôm chặt lấy cả hai cô bé "Diệp Dao, Tiểu Lạc, dì phải về nhà rồi đây. Mấy đứa nếu thấy nhớ dì thì nhớ gọi điện thoại nhé. Khi nào có thời gian dì lại sang thăm."
Gương mặt Trình Mộc Tuyết đong đầy sự lưu luyến. Cô vừa mới kéo gần được mối quan hệ với Diệp Dao thì giờ lại phải rời đi. Giá như cô có thể ở lại đây mãi mãi thì tốt biết mấy...
Thế nhưng Trình Mộc Tuyết còn có những trách nhiệm không thể bỏ mặc. Cô bắt buộc phải trở về vị trí công tác ban đầu để ngăn chặn việc bị kẻ gian nhắm đến và gây ra những thiệt hại không thể cứu vãn.
Còn về phần Diệp Dao, có Lâu Vĩ ở đây là quá đủ rồi.
"Tạm biệt dì, tạm biệt chú. Hai người đi đường cẩn thận ạ."
Diệp Dao ngoan ngoãn nói lời tạm biệt, mặc dù trong lòng cô đang vui mừng khôn xiết.
Hai con quái vật máy móc cuối cùng cũng chịu rời đi rồi! Mặc dù cô chỉ mới vắt được một ít điểm thuộc tính từ người dì, còn người chú thì chưa có cơ hội nào để vắt... Nhàn rỗi thì tính sau vậy. Chỉ cần nhóm chat gia đình vẫn còn đó thì cô sẽ không dễ dàng tha cho họ đâu.
Quan trọng nhất là áp lực vô hình đè nặng bấy lâu nay đã giảm đi đáng kể.
Phương Trạch gật đầu "Tháng sau chú sẽ quay lại. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi."
Nói một cách đơn giản là chú ấy sẽ quay lại để "sạc điện" cho Không Gian Quy Tắc. Xem ra Phương Trạch sẽ ghé qua đây thường xuyên. Việc vắt điểm thuộc tính từ chú ấy chắc là sẽ không quá khó khăn đâu.
Trình Mộc Tuyết và Phương Trạch bước ra khỏi nhà. Lâu Vĩ đi theo sau họ và nói "Tôi tiễn hai người một đoạn."
Ba người bước đi trong hành lang, bước chân không quá nhanh.
"Phía đại bản doanh đã khai thác được khá nhiều thông tin từ kẻ nhắm vào Mặc Cửu Lị đêm qua rồi. Hai người nghĩ sao về 'Thánh Địa' mà hắn đã nhắc tới?"
Ngay khi Lâu Vĩ cất lời, nét mặt của Trình Mộ Tuyết và Phương Trạch lập tức trở nên nghiêm túc.
"Theo lời khai của hắn, mức độ nguy hiểm của 'Thánh Địa' này thậm chí có thể còn cao hơn cả 'Chuỗi 0'."
Cả ba người bọn họ đã thảo luận kỹ lưỡng về điều này từ sớm. Đây giống như một cuộc trò chuyện phiếm để rà soát lại thông tin.
Phương Trạch nhớ lại thông tin được gửi về từ đại bản doanh, gật đầu trầm ngâm "Từ những gì hắn đã khai báo, Thánh Địa đứng sau hầu hết các thảm họa siêu nhiên. Chúng xúi giục các Esper có khuynh hướng phạm tội gây ra sự phá hoại trên diện rộng, sử dụng các con số Chuỗi như một tấm vé để gia nhập tổ chức. Hành vi này cực kỳ tàn bạo và đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự ổn định của quốc gia."
Dĩ nhiên, nó vẫn chưa là gì nếu so sánh với việc hủy diệt thế giới. Nhưng việc hủy diệt thế giới thì quá mơ hồ, là điều vượt quá tầm kiểm soát của bất kỳ ai. Cái gọi là "Thánh Địa" thì lại khác.
Nếu không thể đối phó với Diệp Dao, chẳng lẽ họ lại không xử lý nổi một tổ chức khủng bố hay sao?
Trình Mộc Tuyết nhẹ thở dài "Đáng tiếc hắn không phải là thành viên nòng cốt của 'Thánh Địa' nên không biết nhiều thông tin. Bằng không chúng ta đã có thể tìm ra sào huyệt của chúng và tiêu diệt gọn trong một mẻ rồi."
Cô cũng đã tham gia vào cuộc thẩm vấn sau đó. Đáng tiếc là cô không thu thập thêm được thông tin nào thực chất hơn. Hắn chỉ là một thành viên ngoại vi, và các phương thức liên lạc của chúng hoàn toàn không thể truy vết.
"Những gì chúng ta biết hiện tại là tổ chức đó dường như muốn chiêu mộ hoặc săn tìm Esper sương đen. Nhưng Esper sương đen lại đang ở cùng với 'Chuỗi 0', nên họ không cùng một phe. Với những hành động của 'Chuỗi 0', việc họ đụng độ nhau là điều không thể tránh khỏi."
Phương Trạch nhíu chặt mày. Hy vọng của anh là cả hai bên sẽ tiêu diệt lẫn nhau. Sẽ rất rắc rối nếu họ bắt tay hợp tác. Khả năng đó không phải là không có. Lòng người là thứ rất khó lường.
Lâu Vĩ rơi vào trầm tư.
Đáng tiếc là ông không thể rời khỏi nơi này. Bằng không ông đã có thể dành toàn bộ sức lực để điều tra tổ chức này rồi. Dù sao thì bất kỳ tổ chức khủng bố nào cũng có thể trở thành ngòi nổ châm ngòi cho sự hủy diệt thế giới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn